Quan Thiền - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:31:33
Lượt xem: 405
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ống quần và bắp chân đều dính m.á.u.
Trình Hy mà mắt trầm xuống.
Hắn lấy khăn nhẹ nhàng lau vết m.á.u, chậm rãi bôi t.h.u.ố.c lên.
Ngón tay run, vì điều gì.
Trong phòng dùng giá nến cũ từ ngày , ánh nến chập chờn chiếu lên gương mặt , sáng tối bất định, khiến nét mặt cũng mờ ám khó lường.
Ta nghiêng đầu sang chỗ khác, thấy thần sắc của .
Chỉ một lát , nhẹ giọng : "A Thiền, ráng nhịn một chút."
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống nơi thấy.
Đêm , Trình Hy rời .
Ngọn nến trong phòng tắt, mặc nguyên y phục xuống cạnh , giữa màn đêm tĩnh mịch, nắm lấy tay .
Chúng ai mở miệng, chỉ nhắm mắt , giả vờ như ngủ.
Ta mở mắt trong yên lặng, ngắm căn phòng từng quen thuộc, bỗng cảm thấy nơi giống như một cỗ quan tài khổng lồ, màn trướng buông thẳng xuống bốn phía giường, chính là tấm cờ trắng của và Trình Hy.
Chúng như đang trong miệng một con quái vật khổng lồ, lúc nào sẽ nuốt chửng trong cơn xoay chuyển trời đất.
Bên tai là thở nhẹ như như của Trình Hy.
Ta nhớ nửa năm , khi Trình Hy nghỉ một tuần, một Đại Lý Tự khanh đến phủ Thị Trung, ngoài thư phòng, vô tình thấy với Trình Hy rằng chuyện “Âm Sát tinh” vốn sắp xếp tố cáo quan viên Ty Thiên Đài vu cáo Thánh thượng, nào ngờ Trần thị bất ngờ xuất hiện, đó dẫn đến nhiều rắc rối, suýt khiến bọn họ rối loạn trận tuyến.
May cuối cùng nguy mà hiểm, đại nhân vô sự, còn lật đổ Tào Nghiêm.
Hôm , ngoài thư phòng, lạnh toát cả .
Ta lạnh vì nhận việc và Từ Tuế là tự gây thêm rắc rối, suýt chút nữa hại c.h.ế.t Trình Hy.
Ta lạnh vì đủ thành thật với , giấu quá nhiều chuyện.
Ta cũng lạnh vì lẽ thử lòng .
Tất cả những khúc mắc trong lòng , đêm nay đều hóa thành nước mắt, lặng lẽ thấm ướt gối.
Lờ mờ trong cơn mơ màng, thấy chính hỏi :
"Chuyện Âm Sát tinh, vốn trong tính toán của , đúng ?"
Bàn tay đang nắm lấy tay của Trình Hy, khẽ siết c.h.ặ.t.
Quả nhiên, hề ngủ.
Hồng Trần Vô Định
Tiếng thở dài khe khẽ của vang bên tai : "A Thiền, chỉ là… khiến lo lắng."
"Cho nên, khi chuẩn đường lui cho , bảo nếu gặp chuyện thì rời khỏi đây, là để thử lòng ?"
"Ý là gì?"
"Huynh thử xem bỏ mà , thật sự rời khỏi Trường An ."
"A Thiền!"
Thanh âm run rẩy của Trình Hy vang lên trong đêm tối, bất ngờ nắm lấy cánh tay , kéo lòng, nâng mặt lên, thể tin mà hỏi:
"Muội nữa xem!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-53.html.]
Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, rọi phòng.
Không quá sáng, đầy bóng tối chồng chất.
Thế nhưng vẫn thấy ánh lệ lóe lên trong mắt Trình Hy, cùng nỗi chấn động sâu thẳm.
Hắn run giọng : "Sao nghĩ như thế, A Thiền, nghĩ về như ?"
"Ta dẫu tài mưu tính, thì cũng thể thắng thiên mệnh. Khi giam giữ, sống c.h.ế.t rõ, từng nghĩ rằng khó mà thoát . Khi , điều duy nhất khiến cảm thấy nhẹ lòng, là còn liên lụy đến ."
"A Thiền, quá nhiều vì . Nếu gặp chuyện, ở Trường An ắt sẽ chú ý, chỉ mong còn sống. Sao thể mang thứ tâm địa dơ bẩn thử thách ? Ta thử điều gì? Chẳng lẽ những gì vì hy sinh còn đủ ?"
Bàn tay Trình Hy chạm má , vô thức chạm nước mắt .
Hắn lúng túng lau nước mắt cho , đôi mắt đỏ hoe:
"Đừng , A Thiền. Có là Từ Tuế gì với ? Đừng tin nàng , nàng chỉ là thứ tiện nhân..."
Ta cảm nhận thể đang run rẩy, khi còn hết câu, cúi đầu, hôn lên môi .
Trình Hy mở to mắt, cả cứng đờ.
Ta thuận thế nắm lấy tay , lên .
"...A Thiền."
Thanh âm của Trình Hy run đến lợi hại hơn, thể cứng đờ như tượng đá, dám cử động.
Ta cúi xuống, đè lên tay , mười ngón đan xen, tiếp tục hôn .
Ta biểu đạt tình yêu của thế nào, cũng bày tỏ cảm giác thất vọng hôm nay .
Chỉ vụng về mà phát tiết, từng chút một, c.ắ.n môi , hôn .
Động tác của phần thô bạo, mang theo chút ý đồ chiếm đoạt, vô tình c.ắ.n rách môi .
Mùi m.á.u lan giữa kẽ môi răng hai .
Trình Hy khẽ rên một tiếng, đẩy .
Hắn khẽ vùng vẫy, nhưng sức lực nơi đầu ngón tay đủ để cản.
Cuối cùng, áp chế, mặc tùy ý bắt nạt một lúc.
Mãi đến khi đầu sang chỗ khác, thở dốc từng hồi.
Trình Hy nhắm c.h.ặ.t mắt .
Giờ phút , , y phục xộc xệch, cổ áo mở rộng, lộ hõm cổ và xương quai xanh, phập phồng như cánh bướm run rẩy, mong manh yếu ớt.
Gương mặt đầy hoảng loạn và tan vỡ, hai má hồng rực như hoa đào, bên khóe môi còn vương vết m.á.u đỏ tươi, mái tóc dài tán loạn phủ kín gối, giống như một yêu tinh rơi xuống trần gian.
Lông mi khẽ run, điều chỉnh thở lâu mới khàn giọng : "A Thiền, xuống ."
Ta úp mặt hõm cổ , khẽ một tiếng.
Sau đó ghé sát bên tai , hỏi thêm một câu: “Từ Tuế cũng từng cùng ngươi như ?”
Trình Hy bỗng chốc mở to mắt.
Ánh của chạm thẳng vẻ lạnh lẽo mặt .
Hắn sững sờ , môi mấp máy, còn kịp đáp lời, sắc mặt trắng bệch mấy phần.