Quan Thiền - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:32:01
Lượt xem: 407

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta cong khóe môi, đáy mắt là hàn ý che giấu nổi, thanh âm mang theo ý :

 

“Ngươi chơi với nàng vui lắm , là dạy xem rốt cuộc ‘*hiệp cụ’ là thứ gì, cũng thể học, chúng cùng chơi…”

 

(*hiệp cụ: đồ chơi t.ì.n.h d.ụ.c)

 

Lời còn dứt, Trình Hy một tay đẩy mạnh .

 

Hắn dậy bên mép giường, lưng về phía , khom xuống, run rẩy.

 

Hắn dùng một tay chậm rãi đỡ trán, tựa như chịu đòn trí mạng, bóng lưng chìm trong đau đớn vô tận, suy sụp đến cực điểm.

 

Ta chỉ lặng lẽ như .

 

Mãi đến khi lên, xoay , cúi xuống túm lấy vạt áo , mắt đỏ ngầu nghiến răng :

 

“Muội đang ?! Có ?!”

 

Ta bình tĩnh thẳng , gật đầu một cái.

 

Trong thần sắc chịu nổi của Trình Hy, xen lẫn nỗi đau đớn khổng lồ.

 

Hắn tuyệt vọng một tiếng: “A Thiền, những lời , chẳng khác nào lấy mạng ."

 

Ta nỗi thống khổ lúc của đều là thật.

 

Bởi vì tim cũng đau như , từng tấc từng tấc mục nát.

 

Hắn nức nở, mặt chậm rãi khom lưng, ôm lấy đầu mà bật thành tiếng.

 

Ta quỳ mặt , đưa tay , ôm lòng.

 

Ta áp sát thể , nước mắt cũng rơi xuống.

 

Ta : “Hôm nay cũng suýt nữa mất mạng.”

 

“Ta lòng , từ sớm quyết ý cùng bên trọn đời, nhưng đến hôm nay mới , còn một mặt khác khiến chán ghét đến .”

 

thì , vẫn yêu mến , trong lòng thể dứt bỏ, như , liền chấp nhận bộ con , cho dù là kẻ vô cùng tồi tệ.”

 

“Ta đang gì, lời đều là thật lòng, ở cùng Từ Tuế, nàng chuyện gì, cũng thể , từ nay về , nếu chơi đùa thì cứ đến tìm , đừng chạm Từ Tuế nữa, ghét nàng ……”

 

Ta đến t.h.ả.m thương như , nước mắt như vỡ đê, tuôn ngừng.

 

Đáng tiếc lời còn xong, Trình Hy đẩy mạnh .

 

Hắn áo quần xộc xệch, hoảng loạn lùi mấy bước, bước chân loạng choạng.

 

Sau đó ngẩng đầu , : “Đừng nữa! A Thiền, sắp ép c.h.ế.t !"

 

“Cái gì?”

 

“Muội những lời tự hạ nhục như , chi bằng dùng kiếm của g.i.ế.c !”

 

“Ta là hoạn quan, thể tâm tư nam nữ với !”

 

“Hoạn quan thì , Vương Trường và Tôn Phúc Hải chẳng cũng cưới vợ đó , hơn nữa trong phủ bọn họ còn chỉ một phòng tiểu , còn chỉ một !”

 

“Ta xem như ruột thịt, trong lòng quý như trân châu, thể để thiệt thòi vì một hoạn quan!”

 

Thần sắc Trình Hy bi thương, thanh âm phẫn nộ đến cực điểm.

 

Hắn mặt , cố gắng thẳng , nhưng dường như gánh nặng vô hình đè ép, thế nào cũng thể thẳng lưng.

 

Hắn khom xuống, thở dốc dữ dội, tựa như đang trải qua một trận đại kiếp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-54.html.]

Còn ngay ngắn giường, lạnh lùng :

 

“Ta của , cũng trân châu gì cả, chỉ ở bên , mặc kệ thế nào.”

 

“Không thể! A Thiền, nếu còn mang tâm tư , từ nay về cần ở bên nữa!”

 

“Huynh đuổi ?”

 

“Phải! Muội , rời khỏi Trường An, vĩnh viễn đừng …”

 

“Ta nơi nào để .”

Hồng Trần Vô Định

 

“Không liên quan đến ! Từ nay về , giữa còn bất kỳ quan hệ nào! Muội thì , đều liên quan đến !”

 

Trình Hy dùng hết sức câu tuyệt tình , giọng khàn đặc.

 

Sắc mặt tái nhợt, bước chân lảo đảo, trong mắt tràn đầy hoảng hốt.

 

Sau đó thêm một nào nữa, xoay lao thẳng ngoài cửa.

 

Còn sững giường, dám tin.

 

Qua một lúc lâu, úp mặt gối, òa nức nở.

 

2

 

Ta một sống ở tiểu viện vùng ngoại ô phía Nam mấy ngày.

 

Cả như chìm nỗi đau đáy.

 

Ta cành cây hoè già ngẩn , nước mắt kìm mà rơi lã chã.

 

Cái cảm giác ruồng bỏ, thật khiến khó lòng chịu đựng.

 

Vì thế, nửa tháng , rời ngoại ô, đến Tây thị phường Trường An.

 

Nơi đó một khu chợ gọi là phố Thập Lý.

 

Ở nơi vắng vẻ bên chợ một con ngõ tên Mai Hoa.

 

Trong ngõ một tư thục, gọi là Thu Hoa Thư Trai.

 

Bên cạnh thư trai hai gian nhà ngói cũ, diện tích lớn, chính là chỗ ở của dạy ngày .

 

Ta vốn đến nơi để tìm ông.

 

đến nơi mới sực nhớ, lúc ông hẳn đang trực ở Tông Chính Sở.

 

Vị nghèo túng của , ở phủ Tông Chính chỉ là một tiểu phẩm cấp, chút bổng lộc ít ỏi cũng chỉ đủ để ông nuôi .

 

Chính vì , ông mới kiêm luôn việc dạy học ở thư trai, cần cù nhiều năm, cuối cùng mới mua hai gian nhà cũ sát bên thư trai.

 

Lúc cửa nhà ông chờ đợi, lòng bứt rứt chẳng yên.

 

Vì thế liền giống như bốn năm , trèo tường nhà ông, nhảy trong viện.

 

Chỗ còn bằng tiểu viện ở ngoại ô từng ở cùng Trình Hy, ngay cả nhà bếp cũng chỉ là cái lán cỏ dựng tạm ngoài sân, nhưng cái sạch sẽ.

 

Nhà chỉ hai gian, gian trong là phòng ngủ, gian ngoài chính đường kiêm thư phòng.

 

Bàn sách của ông đơn sơ, chỉ là một tấm ván gỗ cũ đặt giữa chính đường.

 

Một chân bàn còn vững, ông nhét một mảnh gốm vỡ lượm ở về.

 

Ta từng tặng ông một chiếc bàn gỗ hoàng hoa lê thượng hạng.

 

Khi đó ông phận của , chỉ nghĩ rằng đưa quá nhiều học phí, chiếc bàn ông nhận.

Loading...