Quan Thiền - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:34:03
Lượt xem: 391
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Tuế lập tức nổi loạn, lao lòng mắng: "Ngươi đối xử với như , chẳng lẽ sợ báo thù ?"
Ánh mắt Trình Hy khinh khỉnh, nhạt đáp: "Nương nương định gì?"
"Ta sẽ đem chuyện ngươi hết cho Bệ hạ ! Trình Hy! Ta sẽ tha cho ngươi!"
"Tuỳ ý nương nương."
Dù nàng nổi điên thế nào, Trình Hy cuối cùng cũng chỉ lạnh nhạt gỡ tay nàng , đáy mắt còn mang theo ý chế giễu.
Từ đó, hai kết thù.
Ta đương nhiên , những lời Từ Tuế chỉ là trong cơn tức giận.
Bao năm nay, mặc cho và nàng xích mích , thì cũng chẳng thể phủ nhận chuyện đồng mưu hợp tác giữa chúng .
Ta nàng sẽ , cũng dám phản bội Trình Hy.
cũng hiểu rõ cái ngu ngốc bẩm sinh khắc sâu trong xương cốt nàng.
Kẻ ngu ngốc đang tức giận, trong lòng đầy sát khí, dễ trong lúc vô tình mà rước hoạ cho tất cả .
Huống chi nàng là sủng phi bên cạnh hoàng đế.
Lần Từ Tuế gọi cung, đúng lúc Trình Hy theo giá đến Cấm Uyển.
Là nàng cố ý chọn thời điểm .
Với phận hiện nay của Trình Hy, nếu gặp, cũng thể tìm cách thoái thác.
rõ, tránh mùng một, tránh nổi ngày rằm.
Trình Hy chọc giận nàng , cơn giận nếu phát tiết, nàng nhất định chịu để yên.
Dạo gần đây, Từ Tuế đối với đầy bất mãn, ngay cả phụ nàng cũng bắt đầu ý nghiêng về phía “phản hoạn đảng” trong triều.
Có một , Từ Tuế còn dám với Kỳ đế:
"Ngày nọ Trình thị trung ngủ trưa trong điện, Vĩnh Mậu công công còn đến cởi giày cho , bệ hạ sủng ái quá mức ."
Tiểu thái giám Vĩnh Mậu ở Hồ Viên, vốn là chuyên hầu hạ sinh hoạt cho Kỳ đế.
Nghe , sắc mặt lập tức đại biến, quỳ sụp mặt Kỳ đế:
"Bệ, bệ hạ, nô tài … … khi nhập cung, Trình thị trung… chiếu cố, nô tài… kính như trưởng…"
Vĩnh Mậu lắp bắp, mặt mày hoảng hốt.
Ngược khiến Kỳ đế ha hả: "Không , chuyện nhỏ thôi."
Việc tuy tạo nên sóng gió lớn, nhưng cũng là điềm chẳng lành.
Ta nghĩ, nếu chỉ cần quỳ một bàn chông mà khiến Từ Tuế nguôi giận, gây thêm chuyện, cũng coi như đáng giá.
Vì , mùa thu năm Ninh Đức thứ mười lăm, một nữa bước cung, quỳ mặt Từ Tuế.
Lần nàng khôn ngoan hơn, sợ càn, bèn sai vài thị vệ canh giữ ngoài Thừa Hương điện.
Vị đường sủng ái của nàng là Từ Tưởng Dung cũng mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-57.html.]
Ấy là đầu tiên gặp Từ Tưởng Dung.
Nàng còn hơn cả Từ Tuế, ánh mắt đượm tình, mày cong như họa, thực là quốc sắc thiên hương.
Hồng Trần Vô Định
Giọng nàng êm dịu như nước chảy, vô cùng nhu hòa.
Nhìn qua cũng vẻ thông tuệ hơn Từ Tuế.
Chỉ là nhát gan, là của Trình Hy, thấy Từ Tuế bảo quỳ bồ đoàn, nàng lập tức bật dậy, đầy vẻ bất an.
"Tư Không đại nhân sẽ vui , tỷ tỷ chớ nên như thế…"
Từ Tưởng Dung mang danh vị Mỹ nhân, giọng mềm mại.
Nào ngờ Từ Tuế bỗng đổi sắc mặt, quát: "Câm miệng ! Thứ tiện chủng hạ tiện!"
Từ Tưởng Dung hẳn ngày thường nàng mắng nhiếc ít, chỉ đỏ hoe mắt, sang một bên, thêm lời nào nữa.
Hôm quỳ trọn một canh giờ.
Trong lúc đó, Từ Tưởng Dung nhân khi Từ Tuế để ý, lén định nhét dải lụa của xuống váy , để lót cho đầu gối đỡ đau.
Không ngờ Từ Tuế trông thấy, nàng bước tới, giơ tay tát thẳng nàng một cái!
Từ Tuế giận dữ đùng đùng, mắng Từ Tưởng Dung là thứ tiện nhân ăn cây táo rào cây sung.
Ta , lạnh giọng : "Ngươi tức giận thì cứ trút lên , hà tất ức h.i.ế.p nàng ?"
Từ Tuế bật , giọng đầy mỉa mai: "Ngươi còn lòng thương xót ả kỹ nữ ư, chẳng lẽ gần đây Trình Hy để tâm đến nàng , xem chừng nàng hầu hạ vô cùng ý."
"Ngươi bậy gì đó!"
"Ha ha ha, Trình Hoè, ngươi bản lĩnh của nàng , con oanh lạc nuôi từ thanh lâu, cái gì cũng hiểu, giúp thái giám giải tỏa thì đương nhiên là thạo việc …"
"Từ Tuế! Ta nhẫn nhịn ngươi hết đến khác, nếu lúc ngươi còn dám buông lời ô uế thêm nửa câu, nhất định tha cho ngươi!"
"Ngươi tha cho ? Ngươi là thứ gì mà dám gọi thẳng danh huý của bổn cung!"
"Trình Hoè, , sợ ngươi, bổn cung đường đường là Cửu tần, lẽ nào ngươi dám g.i.ế.c !"
Từ Tuế quả thực phát điên.
Nàng lao thẳng đến mặt , túm lấy vạt áo , ánh mắt hung hãn :
"Nói cho ngươi ! Bổn cung chẳng sợ ai cả! Trình Hy chỗ dựa cho , thì cũng chắc là chỗ dựa cho ngươi!"
"Ngươi tưởng trong lòng ngươi ? Thái giám vốn là loài tàn độc nhất, đợi đến lúc còn dùng ngươi, ngươi cũng sẽ vứt bỏ như thôi!"
"Trình Hoè, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ kết cục giống ! Ngươi và đều chỉ là một quân cờ trong tay Trình Hy, chính là kẻ lang tâm cẩu phế, vô tình vô nghĩa!"
Hôm nay Từ Tuế hành xử điên cuồng hơn hẳn khi.
Nàng dường như khống chế cảm xúc, , , đem tất cả đồ đạc thể đập trong điện đều đập nát sạch sẽ.
Cuối cùng vì kích động quá mức, nàng trợn mắt, trực tiếp ngất .
Đến giờ Dậu, Từ Tuế vẫn tỉnh.
Một thị tòng của Thừa Hương điện bưng đến một bát t.h.u.ố.c, từng thìa từng thìa đút miệng nàng .
Từ Tưởng Dung bên cạnh, siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay, im lặng .