Quan Thiền - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:36:23
Lượt xem: 375

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay cả ngày thường, cũng luôn đem những gì nhất dành cho .

 

Ở bên cạnh , từng thiếu thốn điều gì.

 

Thế nên khi đến “lễ vật”, cũng chẳng để tâm mấy.

 

Cho đến nửa tháng , tin Từ Tu nghi tống lãnh cung.

 

Nàng thật sự phát điên, dám hạ độc phần ăn của con trai .

 

Tiểu hoàng t.ử lúc đó thái giám hầu hạ nếm thử một miếng, lập tức trúng độc c.h.ế.t ngay.

 

Khi Kỳ Đế tin, giật thôi, lập tức truyền Từ Tuế đến đối chất.

 

Hắn thật sự thể hiểu nổi vì Từ Tuế hại tiểu hoàng t.ử.

 

Vốn định đích hỏi cho rõ, nhưng nào ngờ khi đưa đến, Từ Tuế hành xử điên loạn.

 

Có cung nữ ở Thừa Hương điện kể, nương nương gần đây tâm trí hoảng loạn, uống t.h.u.ố.c chữa bệnh thần kinh một thời gian, nhưng chẳng chút hiệu quả.

 

Lại Thái y chứng, từ hai năm , khi Từ Tuế sinh tiểu hoàng t.ử, phát hiện nội tạng suy yếu, biểu hiện tâm bệnh.

 

Lần là bệnh phát tác.

 

, Từ Tuế điên điên dại dại Kỳ Đế chán ghét, lập tức đày lãnh cung.

 

Tiểu hoàng t.ử giao cho biểu nàng là Từ Mỹ Nhân nuôi dưỡng.

 

Ngày thứ năm khi Từ Tuế đày lãnh cung, cũng là sinh thần mười bảy tuổi của .

 

Hôm Trình Hy nghỉ, mời đầu bếp trong phường phủ, buổi tối còn sắp xếp một vở hí khúc.

 

Linh Lộc tin, hí hửng chạy đến với :

 

"Cô nương! Ca kỹ phủ , tối nay hí kịch xem đó! Người xem họ sẽ múa Lục Yêu vũ ?"

 

Lúc đang bàn trang điểm, tóc xõa ngang lưng, mặc áo ngủ, vô hồn gục đầu bàn nghịch chiếc lược trong tay.

 

Linh Lộc thấy thế, chớp mắt ghé sát : "Đại nhân chuẩn bữa sáng xong cả , để nô tỳ chải đầu giúp cô nương nhé?"

 

Trên gương đồng đặt bàn trang điểm, phản chiếu khuôn mặt tròn trịa mũm mĩm của Linh Lộc, cũng phản chiếu gương mặt héo hon, uể oải của .

 

Linh Lộc đang b.úi cho kiểu tóc Phi Tiên kế, cài đầy trâm vàng trâm bạc đầu.

 

Nàng vẫn thấy đủ, còn định thoa thêm phấn, điểm chút son cho .

 

"Cô nương dạo cứ uể oải cúi gằm, chẳng khác gì con rùa phơi nắng cả buổi ngoài sân, hôm nay là sinh thần của đấy, ngày như , chúng trang điểm rực rỡ một chút..."

 

"Ngươi mới là rùa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-59.html.]

"Không bảo là chuột ranh , giờ thành rùa ?"

Hồng Trần Vô Định

 

"Chuột ranh là ngươi, rùa cũng là ngươi."

 

"Được ! Đều là !"

 

Linh Lộc mím môi hỏi: "Vậy mấy ca kỹ hôm nay múa điệu Lục Yêu ? Mấy nhà khác trong phủ đều nuôi ca kỹ, riêng phủ thì ngày ngày yên ắng, đại nhân thích tiệc tùng, mời khách. Ta mấy năm xem Lục Yêu vũ."

 

"Lục Yêu vũ là gì?"

 

"Hả! Người ngay cả Lục Yêu vũ cũng ? Đó là vũ khúc cung đình truyền từ Giáo Phường Ty đấy. Những ca kỹ múa điệu , eo đều mềm mại thướt tha, còn hơn cả tiên nữ vung tay áo bay lượn."

 

"Chưa từng thấy."

 

"Hầy, thật cũng múa. Hôm nay nếu bọn họ múa hồn, ngày khác múa cho cô nương xem!"

 

"Ngươi thì eo nỗi gì?"

 

"Sao eo, eo to thì cũng là eo!" 

 

Linh Lộc tức tối, dùng nắm đ.ấ.m đ.ấ.m nhẹ , nũng: "Cô nương thật đáng ghét! Suốt ngày chê !"

 

Giờ nàng đ.á.n.h , cũng chẳng dám dùng quá nhiều sức.

 

Ta bật , hỏi: "Ngươi chẳng là nha thô sử ở phủ Trung Đại Phu , còn múa?"

 

"Ôi chao, cô nương . Dù chỉ là nha chuyên đ.ấ.m lưng, nhưng từng là ca kỹ trong phủ Trung Đại Phu đấy. Mẹ trắng trẻo xinh , giỏi nhất là múa Lục Yêu. Nếu cũng dáng dấp và nhan sắc như , chắc nha thô sử ."

 

"Mẹ ngươi? Giờ bà ?"

 

"C.h.ế.t , lúc mười hai tuổi thì bệnh mất. Bà ung nhọt, lúc c.h.ế.t đau đớn tận xương tuỷ, da thịt thối rữa mưng mủ."

 

"....Vậy, cha ngươi ?"

 

"Ai mà cha là ai, phủ Trung Đại Phu ngày nào cũng tiệc tùng rượu chè, xinh nổi bật, bọn quan lớn trong phủ ai cũng giành đòi tiếp rượu. Ta chỉ là nghiệt chủng mà bà sinh ."

 

"Linh Lộc..."

 

"Cô nương đừng chau mày nữa! Kẻ khổ mệnh đời nhiều lắm, cũng chẳng thương hết . Còn , từng Kiều thúc thúc dạy cho một câu: 'Vinh nhục vốn vô thường, cần gì ngược gió căng buồm.' Nếu chẳng chủ mệnh, thì thuận theo cũng là một bản lĩnh. Người xem bây giờ sống ? Ba năm ở cạnh , là quãng thời gian vui vẻ nhất trong đời !"

 

"Kiều thúc thúc của ngươi, là ai?"

 

"Là hạ nhân trong phủ Trung Đại Phu. Khi sinh , tím tái, thở yếu ớt, Kiều thúc theo lệnh vốn đem vứt bãi tha ma chôn . ông nỡ, nên mang về nhà nuôi."

 

"Kiều thúc thúc của mệnh cũng khổ lắm. Ban đầu là học việc ở nhà một thợ mộc, nhưng tật bẩm sinh, chân què. Về nhà thợ mộc sa sút, ông vì miếng cơm nên đến phủ Trung Đại Phu hạ nhân. Đại công t.ử phủ Trung Đại Phu từ nhỏ béo đến độ nổi, mà Kiều thúc thúc của khéo tay, nên kiệu, ghế tựa, bàn ghế... đều là do ông . Ông đồ cực kỳ tinh xảo, đừng là giường lớn giường mát, mà ngay cả cơ nỏ tiễn..."

 

Lúc đang chăm chú lắng thì Linh Lộc bỗng ngưng .

 

Nàng nhanh ch.óng bật , như gì, lảng sang: 

 

"Thôi, nữa, Kiều thúc thúc cũng c.h.ế.t , sinh thần mấy chuyện xúi quẩy thì dở lắm."

Loading...