Quan Thiền - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:37:25
Lượt xem: 348

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện giờ nàng bôi son trát phấn, chỉ thấy sắc mặt đỏ rực như m.ô.n.g khỉ.

 

Trên đầu còn cắm đủ loại trâm ngọc, giống như một cành cây treo đầy châu báu.

 

Ta nhíu mày, đưa tay định tháo xuống vài món trang sức, nhưng Linh Lộc giậm chân, vội vàng ngăn

 

"Cô nương! Đừng tháo! Đẹp lắm!"

 

"Đẹp ?"

 

"Ừm! Đẹp lắm!"

 

"Thật ?"

 

"Thật mà! Thiên kim nhà quan ai cũng trang điểm như , lắm!"

 

Bị ánh mắt kiên định của Linh Lộc chằm chằm, bán tín bán nghi thu tay .

 

Cuối cùng để mặc nàng tô vẽ đậm phấn dày son, khoác lên một bộ váy áo lộng lẫy khác thường, theo lời mà lên đường tới Hành Vân Lâu dùng bữa sáng cùng Trình Hy.

 

Trình Hy đang trong sảnh uống , ngẩng đầu thấy , suýt thì sặc.

 

Hắn ho nhẹ hai tiếng.

 

Lại thêm nữa, trong mắt ẩn nhẫn nụ .

 

Thấy , lập tức hiểu , chút ngượng ngùng đưa tay tháo trâm cài đầu.

 

"Ta thể tin lời Linh Lộc mà!"

 

Nụ mặt Trình Hy càng rõ rệt, dậy, đỡ xuống bên bàn, đưa tay tháo xuống mấy món trâm ngọc đầu , tự chỉnh b.úi tóc.

 

Sau đó đối diện , giơ ngón tay cái lên lau bớt son phấn mặt .

 

Hắn động tác nhẹ nhàng, giọng cũng ôn hòa đến mức khó tin: 

 

"Vừa trang điểm đậm, đúng là phần ch.ói mắt. cũng như bây giờ."

 

Ta thể tin lời , liền : "Đại nhân dối."

 

"A Thiền, bất luận *nàng thế nào, trong lòng vẫn như đầu gặp gỡ, chẳng gì khác biệt."

 

(*từ chỗ trở Hồng để thành nàng cho tình cảm nha mn kkk)

 

Trình Hy mỉm , giọng dịu dàng chậm rãi, khiến lòng chợt ấm lên, nhưng nhanh nhớ đến, khi đầu gặp , hình tượng của cũng chẳng , bèn lập tức xụ mặt, thở dài: 

 

"Ta đói , ăn cơm thôi."

 

Trình Hy hiểu vì thở dài, dường như còn gì đó, nhưng thấy cầm đũa, cũng nữa, chỉ mỉm vén tay áo, gắp cho ít rau cúc.

 

Bữa sáng trong phủ Thị Trung vốn thanh đạm.

 

vì hôm nay là sinh thần của , nên món ăn thêm bốn món nhỏ, các loại điểm tâm cũng tinh xảo ngon miệng hơn.

 

Trình Hy , ăn xong bữa sáng sẽ đưa Đông Giao leo núi ngắm cảnh ở quán Trùng Dương, buổi trưa tiện thể dùng bữa chay trong quán.

 

Đến tối về phủ, sẽ tổ chức sinh thần thật chu đáo cho .

 

Hắn sắp xếp đấy, cũng gì thêm.

 

Giờ Thìn qua, trong phủ chuẩn khởi hành.

 

Chuyến chắc chắn là một đoàn đông đảo.

 

Hồng Trần Vô Định

Ta và Trình Hy mái hiên phía sảnh, đều mặc áo choàng màu lam đậm giống .

 

Vừa mới lập đông, trời lạnh thấu xương.

 

Trình Hy sai mang đến một lò sưởi tay, đưa cho , dịu giọng

 

"Lát nữa lên xe, đốt lò than, sẽ lạnh nữa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-61.html.]

 

Ta cúi đầu lò sưởi trong tay, trong lòng thấy chút buồn .

 

Gần đây càng lúc càng xem là nữ t.ử yếu đuối mảnh mai mà chăm chút.

 

Ta ngẩng đầu Trình Hy, định với rằng cần những thứ .

 

Không ngờ liếc mắt ngoài mái hiên, thấy dường như đang tuyết rơi.

 

Ta bước lên một bước, ngẩng đầu trời, quả nhiên bông tuyết lặng lẽ rơi xuống.

 

Bèn sững một lúc, hỏi Trình Hy: "Trời đổ tuyết , còn ngoài ?"

 

Trình Hy lưng , cúi đầu mỉm : "Không , tuyết lớn. Dù lớn, phong cảnh núi vẫn ."

 

Cảnh nơi núi non , cuối cùng và Trình Hy chẳng duyên thấy.

 

Vì ngay lúc sắp xuất phát, tuyết cũng ngừng rơi.

 

Lúc đó trong cung một tiểu thái giám đến báo, hoàng thượng triệu gấp Tư Không đại nhân cung.

 

Trình Hy nhíu mày, đầy áy náy: "A Thiền, hôm nay…"

 

"Không , đại nhân mau ."

 

Đã là triệu gấp, dĩ nhiên là chuyện quan trọng.

 

Trình Hy bất đắc dĩ, xoa đầu một cái, khẽ : "Trước giờ ngọ, sẽ cố trở về."

 

Hắn một mạch, mãi đến tối khi yến tiệc bày , ca vũ bắt đầu, vẫn thấy trở về.

 

Hắn ở đây, cũng chẳng đơn độc một .

 

Thế là sai Linh Lộc mời Trần thị và Khỏa Nhi cùng đến tiền đường dùng tiệc, nhân tiện xem biểu diễn ca vũ.

 

Trần thị vẫn vẻ rụt rè như , hơn nữa dạo sắc mặt bà vàng vọt, trông như mang bệnh.

 

Bà và Khỏa Nhi ở tại một viện riêng nơi thiên sảnh phủ Thị trung.

 

Bởi cách khá xa, nên thường ngày ít khi gặp họ.

 

Giờ thấy sắc mặt bà , bèn hỏi: "Đã mời lang trung xem qua ?"

 

Trần thị liên tục gật đầu, đáp: "Đã mời , cũng kê t.h.u.ố.c , cô nương chớ lo, chỉ là trời lạnh nhiễm phong hàn, nhanh sẽ khỏi thôi."

 

Trần thị chuyện với , lúc nào cũng như sợ hãi dè dặt.

 

Ta chỉ , thêm gì nữa.

 

Đêm đó, và bà đều trầm lặng, chỉ Linh Lộc và Khỏa Nhi là ăn uống vui vẻ, xem biểu diễn cũng hào hứng.

 

Các ca kỹ biểu diễn điệu Lục yêu vũ mà Linh Lộc từng nhắc tới, nhưng nàng cũng để tâm, chỉ nhân lúc tiếng nhạc rộn ràng, ghé sát tai , thì thầm :

 

"Cô nương, hôm khác múa cho xem!"

 

Ta chống cằm, gật đầu.

 

Đến khuya, trở về nghỉ ngơi tại Thê Vân Đài, Trình Hy vẫn về phủ.

 

Ta nghĩ chắc là về, bèn thổi tắt đèn nến.

 

Không rõ qua bao lâu, trong giấc ngủ mơ màng, lờ mờ cảm giác phòng.

 

Liền lập tức mở mắt.

 

Ánh trăng hắt qua cửa sổ, Trình Hy đang bên mép giường, ánh mắt thật lâu.

 

Ta nhất thời phân rõ là mơ thực, chần chừ gọi một tiếng: "Đại nhân?"

 

Trình Hy đưa tay , khẽ vuốt má .

 

Thanh âm mang theo vài phần áy náy: "A Thiền, về muộn ."

Loading...