Quan Thiền - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:40:59
Lượt xem: 353

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"A Thiền, thời buổi rối ren, dù là vì , nàng cũng tự giữ lấy ."

 

"…Đại nhân yên tâm, tự chừng mực."

 

3

 

Trước khi về Thê Vân Đài, Trình Hy đưa cho một chiếc hộp gấm.

 

Ta hỏi: “Đây là gì?”

 

Trình Hy khẽ mỉm , đó là quà sinh thần bù thêm cho , bảo mở xem thử.

 

Kỳ thực hôm sớm tặng một chiếc vòng vàng khảm trân châu bảo thạch.

 

Chiếc vòng tinh xảo vô cùng, vật tầm thường.

 

Trình Hy thích tặng đồ, ngày thường dù cớ gì cũng như .

 

Ta nghĩ món đồ hiếm lạ nào đó, nên để tâm nhiều, tiện tay mở chiếc hộp gấm .

 

Đập mắt, là hai khúc xương dẹt hình hạt dẻ.

 

Lúc đầu hiểu là gì.

 

nhanh nghĩ tới một chuyện.

 

Trong Ngũ Gian của Nam Nha một địa lao do Nghiêm Toản quản, từng tới đó một , chỉ thấy đủ loại hình cụ, mà còn thấy cả những phạm nhân chịu hình.

 

Khoét bỏ xương bánh chè của phạm nhân, gọi là tẫn hình.

 

Ta hiểu vì Trình Hy tặng hai mảnh xương bánh chè, liền cau mày hỏi: “Của ai?”

 

Trình Hy , dùng giọng dịu dàng nhất, thốt một cái tên khiến sững sờ: “Từ Tuế.”

 

Ta ngẩng đầu , trong mắt tràn đầy kinh hãi: “Nàng ?”

 

Trình Hy đậy nắp hộp gấm , động tác tùy ý, giọng điềm nhiên: “C.h.ế.t .”

 

“C.h.ế.t ?”

 

“A Thiền, nàng c.h.ế.t , nàng vui ?”

 

“Cái gì?”

 

“Nàng nàng thương bốn , đầu gối nàng đến nay vẫn còn sẹo, rơi kết cục như , chẳng qua là gieo gió gặt bão.”

Hồng Trần Vô Định

 

“Đại nhân, là vì nên ngài mới đối xử với nàng như ?”

 

Trình Hy ban đầu đáp, chỉ , cuối cùng đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc nơi trán , dịu giọng

 

“Nàng quá lời, chẳng nên c.h.ế.t ?”

 

“A Thiền, nàng và đến con đường , sớm sinh thủ đoạn tàn nhẫn, giờ nàng càng lúc càng mang tâm Bồ Tát như ?”

 

Vẻ kinh ngạc mặt khiến Trình Hy hài lòng.

 

Hắn bằng ánh mắt thương hại, thở dài một tiếng: 

 

“Từ Tuế điên , sống c.h.ế.t gì khác , chẳng qua chỉ sai khoét hai khúc xương của nàng mà thôi…”

 

Đêm đó, trở về Thê Vân Đài, trằn trọc mãi ngủ .

 

Chợt nhớ , hóa món quà sinh thần mà Trình Hy từng sẽ chuẩn thêm cho , chính là thứ .

 

Ta đương nhiên tự đa tình cho rằng, Trình Hy tay với Từ Tuế là vì .

 

Tâm tư của nay khó dò, sớm quan trường nhuộm thành u ám quỷ quyệt.

 

lý do bỏ rơi Từ Tuế, ngoài việc nàng đủ lời, chẳng qua chỉ một điều —

 

Đối với , Từ Tuế còn giá trị lợi dụng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-64.html.]

Nửa đêm về , liên tiếp gặp ác mộng.

 

Lúc thì thấy Tào Nghiêm c.h.ế.t ở Dịch Đình ngoại ô, miệng nhét đầy muối, mơ hồ gào với

 

“…Kẻ tâm cơ quỷ quyệt, cũng là một con ác quỷ trong thiên hạ ! Hôm nay ngươi ch.ó ngựa chim thỏ cho , ngày chỉ kết cục c.h.ế.t thây!"

 

Lúc thì thấy Từ Tuế bò lê trong Thừa Hương Điện, kéo hai vệt m.á.u, thê t.h.ả.m với

 

“Trình Hoè, ngươi sớm muộn cũng sẽ rơi kết cục giống ! Ngươi và đều là một quân cờ trong tay Trình Hy, lòng lang sói, vô tình vô nghĩa!”

 

Cuối cùng, là gương mặt vàng ngọc của Trình Hy trong phủ Thị Trung, ánh đèn trường minh, treo đầy ý .

 

Hắn , chậm rãi : “…Người mắc bệnh phong, vốn sống bằng c.h.ế.t —”

 

“Từ Tuế điên , sống c.h.ế.t gì khác , chẳng qua chỉ sai khoét hai khúc xương của nàng mà thôi…”

 

Người mắc bệnh phong, vốn sống bằng c.h.ế.t. 

 

Ta chẳng qua chỉ sai khoét hai khúc xương của nàng mà thôi.

 

Nói thẳng , kết cục của Từ Tuế cũng khiến sinh nửa phần sợ hãi. 

 

Thứ sợ, là Trình Hy.

 

Ta sợ một ngày, nếu cũng trở nên còn lời, còn giá trị lợi dụng, sẽ khiến c.h.ế.t thây. 

 

Ta chỉ sợ, g.i.ế.c c.h.ế.t chính con của ngày .

 

Ta mơ thấy lâu về , gốc hòe già ở tiểu viện phía Nam ngoại thành, đang bộ y phục lỡ rách.

 

Khi đó sấp cây, bẻ một cành hòe, cầm trong tay, hăng say chán mà chọc lên đỉnh đầu .

 

Trình Hy khi còn mang dáng dấp thiếu niên, mũi cao môi mỏng, mắt phượng nheo

 

“Nếu còn trêu nữa, sẽ vá y phục cho .”

 

“Vậy gì?”

 

“Vá .”

 

“Không tin.”

 

“Xuống đây thử xem?”

 

“Hừ, nhảy xuống đó, đỡ cho chắc!”

 

“……”

 

“Ta xuống , ! Vá !”

 

“……Phiền c.h.ế.t , vẫn nên leo lên cây thì hơn.”

 

Thuở nhỏ, A nương dạy nội công hộ thể, lớn lên, luyện kiếm phòng , ngày thường hiếm khi sinh bệnh.

 

đêm , vì ác mộng quấn , mơ màng mà ngã bệnh một trận.

 

Trời sáng, Linh Lộc thấy vẫn ngủ mê, gọi mấy tiếng thấy đáp, liền tiến lên vén màn giường.

 

Nàng đặt tay lên trán , kêu lên một tiếng.

 

Chẳng bao lâu, liền mời lang trung phủ.

 

Vị lang trung chính là con trai của Thái y thự lệnh, Lưu Tòng Sĩ.

 

Cùng tới với , còn Trình Hy.

 

Từ khi Trình Hy gia phong Tư Không, việc cần xử lý vô cùng nhiều, Kỳ Đế đặc cách cho phép tự do cung môn.

 

Thế nên thời gian ở trong phủ, ngược còn nhiều hơn .

 

Lưu Tòng Sĩ tà khí nhập thể, cần uống t.h.u.ố.c điều dưỡng vài ngày.

 

Hai ngày đầu, nóng hầm hập, mãi thấy đỡ.

Loading...