Quan Thiền - Chương 65: Chúc Thanh Sơn
Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:41:26
Lượt xem: 350
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:41:26
Lượt xem: 350
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ban ngày Linh Lộc túc trực bên cạnh, khăn đắp trán hết đến khác, t.h.u.ố.c đưa tới miệng cũng hết đến khác đút .
Ban đêm Trình Hy tới, liền bảo nàng lui .
Hắn còn tỉ mỉ hơn cả Linh Lộc.
Khăn thấm nước lạnh, đều thử nhiệt độ tay , mới từng từng lau trán , tai, cổ, cùng lưng.
Hồng Trần Vô Định
Chén t.h.u.ố.c đưa tới miệng, cũng thổi nguội từ từ, tự nếm một ngụm.
Ta thật sự mở nổi mắt, hôn mê suốt hai ngày.
Đến đêm tỉnh , thấy Trình Hy đang ghế cạnh giường , nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, rơi lên gương mặt ngửa của , phủ xuống một tầng sáng trắng mờ ảo.
Trên chỉ khoác một chiếc áo choàng, mắt nhắm c.h.ặ.t động đậy.
Chỉ hàng mi dài rủ bóng, lộ vẻ âm trầm cùng mệt mỏi.
Ta hé miệng, gọi tên .
cổ họng đau khàn, chẳng phát nổi chút âm thanh nào.
Rất nhanh chống nổi mí mắt, mơ hồ ngủ .
Lần nữa tỉnh , trời sáng.
Linh Lộc đang bên giường , thấy mở mắt liền mừng rỡ:
“Cô nương tỉnh ! Cảm thấy thế nào? Có ăn chút gì ?”
Nàng , đưa tay đặt lên trán .
“Đơn t.h.u.ố.c Lưu Tòng Sĩ kê quả nhiên hữu hiệu, quá hai ngày cô nương sẽ lui bệnh, giờ xem như .”
Ta Linh Lộc đỡ dậy, uống mấy ngụm nước, cổ họng mới miễn cưỡng phát tiếng.
Ta khàn giọng hỏi: “Đại nhân ?”
“Vào cung , sẽ lập tức sai báo cho ngài , rằng cô nương tỉnh.”
“Ừm.”
Chương 16: Chúc Thanh Sơn
1
Trước khi ngã bệnh, còn một việc quan trọng xong.
Đầu óc tỉnh táo hơn một chút, liền nghĩ đến chuyện nhanh ch.óng gặp Trình Hy.
May mắn , đến giờ ngọ, về phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-65-chuc-thanh-son.html.]
Khi tới Thê Vân Đài, khoác áo ngoài, giày t.ử tế, tóc cũng b.úi gọn thành b.úi thấp, dễ bung , y như .
Trình Hy còn kịp mở miệng, lên tiếng , hành lễ, khàn giọng :
"Đại nhân, còn gì đáng ngại, lập tức thể dẫn tới ngoại thành, lục soát Lệ nhân phường."
"Nàng vẫn khỏi hẳn, cứ nghỉ ."
"Việc thể trì hoãn, cần sớm kết thúc."
"A Thiền, nàng cần nữa, chuyện xong ."
"...Đại nhân giao việc cho khác ? Chẳng lẽ là Nghiêm Toản?"
Trong cơn sốt ruột, đầu bắt đầu đau nhức, giọng vốn khàn nay càng trở nên khó .
Trình Hy đưa tay , nắm lấy cánh tay .
Hắn chậm rãi : "Hôm qua, Tư đồ Đàm Phu phụng khẩu dụ Thánh Thượng, dẫn cấm vệ quân Bắc Nha, cứu Ngũ hoàng t.ử và Thất hoàng t.ử từ Lệ nhân phường."
"Cái gì?"
"Tìm tung tích hoàng t.ử vốn là việc kinh động thành, tin tức mà , kẻ khác chắc ngóng , chỉ là bọn họ đến nhanh hơn tưởng."
"Vậy... chuyện liên lụy tới đại nhân ?"
"Trước khi Đàm Phu đến, của rút lui, cần lo."
Trình Hy hề để tâm, : "Dù phát hiện cũng chẳng , Tứ hoàng t.ử vẫn rõ tung tích, chừng còn kẻ ẩn nấp nơi ngoại thành, phái lục soát Lệ nhân phường cũng là điều hợp lẽ."
"Đại nhân, là của ."
"Nàng xin vì điều gì? Vì ngã bệnh hai hôm nay, vì đêm đó ngăn cản Nghiêm Toản?"
"Đại nhân mong xin vì điều gì?"
"A Thiền, đời thể cả hai, mà cơ hội chỉ thoáng qua trong chớp mắt, con cần học cách lựa chọn."
"Ý của đại nhân là, nên rút bài học, sẽ can dự chuyện của Nghiêm Toản?"
"Ta chỉ cho nàng , từ xưa đến nay, đế vương ngôi, văn thần phong hầu, võ tướng xưng công, triều đường khúc gỗ nào nhuốm m.á.u ? Sở Bá Vương khen là hào kiệt, chẳng cũng từng nhiều đồ sát bách tính? Vậy nàng thấy hậu thế chê trách ông ? Sống giữa trần thế, thuận theo thế thời là vận mệnh chẳng ai tránh khỏi, nên đại sự, tất bỏ qua tiểu tiết. Nàng nên hiểu nỗi khó xử của ."
"Ý của đại nhân là, kẻ quan thì thể mục nát, hưởng lộc thể thành thú dữ, tranh danh đoạt lợi, lòng tàn nhẫn cũng là chuyện đương nhiên, còn bách tính thì nên cam chịu trở thành vật hiến tế trong cuộc đổi ngôi vương quyền?"
"Ta ý đó, chỉ là thế sự vốn , con thể phân chia rạch ròi đen trắng, càng thể chỉ dựa hai chữ nhân nghĩa mà giành phần thắng. Tống Tương Công danh tiếng là nhân nghĩa, chẳng cũng trở thành trò trong cuộc tranh bá chư hầu ? Nếu cũng giữ nhân nghĩa như Tống Tương, sớm muộn gì cũng sẽ c.h.ế.t bởi sự ngu dốt của chính ."
"Lời đại nhân , khiến nhớ đến đêm g.i.ế.c Tào Nghiêm, cũng từng với những lời tương tự rằng, cái gọi là đen trắng, thật chỉ là một lớp sơn đen mỏng manh, bên ngoài vạn dặm d.a.o gươm, còn lõi bên trong , thì mắt căn bản chẳng thể thấu ."
"Ý của nàng là gì?"
Bàn tay Trình Hy nắm lấy cánh tay khẽ siết c.h.ặ.t, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn cùng phẫn nộ.
Ta , ánh mắt bình thản, khẽ một tiếng: “Từ xưa đến nay, kẻ tranh danh đoạt lợi mấy ai kết cục ? Sở Bá Vương tự vẫn nơi Ô Giang, Tống Tương công chôn thây tại Tương Ấp, đến hôm nay chẳng qua cũng chỉ là một nắm đất vàng. Đại nhân nay địa vị đủ cao, với sự thông minh tài trí của ngài, nếu thật sự lòng hướng về bách tính, cho dù mang phận hoạn quan, cũng vẫn thể lưu danh sử sách. rốt cuộc thứ ngài là gì?”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.