Quan Thiền - Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:43:21
Lượt xem: 355
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngài là hoạn quan, dù đến đỉnh cao thì ? Nếu cứ cố chấp tỉnh ngộ, đến khi ai ai cũng thể g.i.ế.c, chỉ e sẽ rơi kết cục c.h.é.m đầu, giống hệt Tào Nghiêm năm xưa.”
“A Thiền!”
Trình Hy như thể tin nổi, tức giận đến bật , một tay kéo lòng, giọng âm trầm hiểm độc:
“Nếu rơi kết cục c.h.é.m đầu, chỉ e nàng cũng chôn cùng !”
“Ta đối với nàng trăm bề yêu thương, mà nàng nguyền rủa như thế ? A Thiền, tình nghĩa của nàng dành cho , nhạt nhẽo đến mức ư?”
“Ta chỉ là nhắc nhở đại nhân, hãy rõ con đường chân, những điều ác nên thì đừng .”
“Ta việc thế nào, đến lượt nàng chỉ tay năm ngón! Thu những ý nghĩ nực , cùng cái lòng thương xót ngu của nàng !”
“Ta ngu , cũng còn hơn ngài cố chấp tự phụ, cậy điều ác mà chịu sửa đổi!”
Trình Hy giận đến cực điểm, bàn tay siết c.h.ặ.t cánh tay đến đau buốt.
Ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi đao, dường như giây kế tiếp thể lột da rút xương tại chỗ.
Với phận và địa vị hiện tại của , sớm cho phép bất kỳ ai nghịch ý .
Đối với kẻ dám nghịch ý, vốn dĩ nên tha.
, sẽ động đến .
Vì hề sợ hãi, thẳng thắn , dùng gương mặt vẫn còn tái nhợt vì bệnh mà lạnh lùng đối diện.
Trình Hy khẩy hai tiếng, thất vọng lắc đầu, liên tục : “Được lắm, lắm A Thiền…”
“Sau danh hiệu ‘Quyết đại nhân’, ngươi cũng cần đảm nhận nữa. Cứ ngoan ngoãn ở trong phủ. Ta là kẻ cố chấp điều ác, nỡ để tương lai còn liên lụy đến ngươi. Yên tâm, sẽ tìm cho ngươi một con đường ."
“Ngươi ý gì?”
“Một thời gian nữa sẽ tuyển tú. Ngươi nay mười bảy, hôn sự cũng thể kéo dài thêm. Ta sẽ chọn cho ngươi một mối hôn sự nhất, bảo đảm ngươi cả đời bình an phú quý.”
Hồng Trần Vô Định
“Ngươi dám!”
“Yên tâm. Ngươi là nghĩa của , việc chọn phu tất nhiên cẩn trọng. Người chọn cho ngươi, nhất định là thiếu niên tuấn tú, phẩm hạnh đoan chính. Đến lúc đó, mười dặm của hồi môn, ngàn mẫu ruộng của hồi môn, đều chuẩn đầy đủ cho ngươi.”
Khóe môi Trình Hy cong lên, mang theo một nụ mỉa mai.
Hắn để tâm đến sắc mặt tái nhợt của , cũng chẳng để ý thể đang run rẩy.
Chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt má , giọng ôn hòa: “An tâm dưỡng bệnh, chờ tin .”
Nói xong, xoay rời .
Ta sững tại chỗ một thoáng.
Sau đó lao thẳng tới bàn, chộp lấy một chén , hung hăng ném về phía lưng ngoài cửa —
“Chọn xong ngày thì báo một tiếng! Ta rửa sạch cổ, trả ngươi một mạng!”
2
Nửa tháng đó, còn gặp Trình Hy.
Thân thể bình phục, cũng chẳng tiếp tục ở mãi trong phủ, liền dắt theo Phù Quang, cầm kiếm ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-66.html.]
Có thị vệ định ngăn cản, đá bay một cước.
Sau đó khẽ nâng trường kiếm trong tay lên, đầu , chỉ thản nhiên :
"Đừng ép g.i.ế.c ."
Ta nghĩ tới Trình Hy, khiến lòng rối như tơ vò.
Vì thế lúc chạng vạng, ghé đến phố Thập Lý ở Tây Thị.
Cuối ngõ Mai Hoa, nơi hẻo lánh, hai gian nhà ngói cũ, tường thấp hẹp, thoắt một cái leo lên.
Ta gác một chân, đầu tường, bên trong, chỉ thấy bàn sách trong đại sảnh, một thư sinh trẻ vận bạch y đang .
Người khuôn mặt hiền lành dễ gần, đôi mắt đào hoa sáng trong như nước, khi ngọt hơn cả bánh mật.
Tiếng động tạo khi trèo tường nhỏ.
Quả nhiên thư sinh ngẩng đầu lên, thấy thì khựng giây lát, đó mắt sáng lên như trăng rằm, bỏ sách xuống nhanh ch.óng chạy :
"Tiểu Hoè! Muội lâu đến, vẫn luôn đợi ."
"Đợi gì? Ta chẳng từng , khi sẽ chẳng bao giờ nữa. Huynh cứ sống cuộc đời của là ."
"Muội hạng vô tình vô nghĩa, thế nào cũng sẽ trở ."
Dưới chân tường, một nhành hồng mai e lệ nở rộ, đỏ rực như ráng sớm.
Tô điểm cho gương mặt trắng trẻo như ngọc và đôi mắt đen sáng rỡ của nọ.
Ta từ tường nhảy xuống, hừ một tiếng, thẳng trong nhà: "Ta đói ."
"Được! Muội đợi một lát, nhào bột ngay! May mà dạo trời lạnh, men bột vẫn dùng , đường mạch nha và mật ong cũng còn, thể vài cái bánh mật!"
Cái lán cỏ dựng tạm trong sân chính là bếp nấu của thư sinh.
Ta ghế cạnh bàn trong đại sảnh, nghiêng đầu tựa cằm, vặn thấy bóng dáng bận rộn của .
Hắn thạo việc, lấy một cái chậu gốm và một túi nhỏ đựng bột mì.
Rồi xắn tay áo, châm lửa nhóm bếp, định hâm nước ấm.
Trong lúc tất bật, vẫn quên liếc . Khi thấy đang , bèn toe toét:
"Trên kệ gói mứt quả, ăn tạm . Bánh mật thì đợi thêm một lát nữa mới xong."
Quả nhiên chiếc kệ đơn sơ bên trái bàn một gói giấy dầu.
Ta mở xem, bên trong là mứt táo khô.
Ta bốc một miếng bỏ miệng nhai chậm rãi, hỏi: "Thứ với chắc là đắt đỏ lắm, nỡ mua? Không tiểu thư của viện bên cạnh tặng đấy chứ?"
"Không, ! Ta nghĩ lâu đến, nếu đến thì chắc chắn sẽ kêu đói, nên mới chuẩn sẵn."
"Ồ, xem như còn chút lương tâm."
Thư sinh ngượng ngùng , đôi mắt đen trong trẻo sáng lấp lánh.
Hắn vận một bạch y quá dày, thắt đai xanh ở eo, càng khiến vóc thêm thon dài cao ráo, tựa như trúc xanh phủ tuyết giữa mùa đông lạnh giá, phong tư phiêu dật.