Quan Thiền - Chương 67
Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:44:02
Lượt xem: 344
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta lặng lẽ lâu, lúc đang lúi húi bận rộn, chợt mở lời:
"Chúc Thanh Sơn, hôm đó vì xuất hiện ở Lệ nhân phường ngoài thành?"
Người thanh niên đang nhào bột thoáng khựng , chậm rãi ngẩng đầu, với vẻ kinh ngạc dám tin:
"Tiểu Hoè… Muội… thật sự là vị Quyết đại nhân g.i.ế.c chớp mắt trong lời đồn ?"
"Huynh nhận ngựa của , cũng giọng , hơn nữa từng giấu phận của ."
Giờ khắc , còn là cô nương ôn hòa trong mắt , mà là kẻ mắt sắc như gươm, lặng lẽ dò xét từng biểu cảm khuôn mặt .
Năm mười ba tuổi, vì học thức nông cạn, nên tìm một tư thục cho bản .
Ta khắp nơi trong thành, cuối cùng mới tìm Thu Hoa Thư Trai ở vùng hẻo lánh phố Thập Lý.
Thư trai lớn, do một lão tú tài màng công danh lập , học trò đa phần là con nhà nghèo trong chợ, hoặc những đứa trẻ còn nhỏ hơn .
Hồng Trần Vô Định
Lúc , vốn chỉ tìm đến lão học chữ.
Ta thấy trong ngõ nhỏ hai thiếu niên học trò đang trò chuyện—
"Mấy ngày lâm bệnh, còn tưởng học đường đóng cửa, ngờ vị mới tới chỉ trẻ tuổi, mà học vấn cũng uyên thâm."
"Ta dò hỏi , là cống sinh xuất từ Thái học, trúng tiến sĩ, chọn ở Tông Chính phủ."
"A, Tông Chính phủ quan , e rằng dạy học cho chúng nữa ."
"Ngươi nghĩ nhiều , chỉ ở trọ bên cạnh học đường chúng thôi, trong nhà thì trống , nghèo rớt mồng tơi, căn bản tiền nộp để đổi lấy chức quan thực, cùng lắm cũng chỉ một tiểu chép văn thư, e là vẫn tranh thủ thời gian tới dạy học, tích góp chút bạc lo đường tiến ."
"Ôi, thật tiếc cho tài học của tiểu , đúng , tên gì nhỉ?"
"Chúc Thanh Sơn."
Chúc Thanh Sơn.
Từ khi đến Trường An, thật lòng từng nghĩ sẽ tìm .
khi đó chính còn lo nổi cho bản , nên đành gác .
Nay gặp mà chẳng tốn chút công sức, đương nhiên gặp một .
Thế là trèo lên bức tường thấp hẹp nhà .
Lần đầu tiên gặp Chúc Thanh Sơn, mười ba tuổi, cũng chỉ mười bảy, vặn đến tuổi nhập quan.
Tiểu đang sách trong sân, dáng vẻ thiếu niên, tuấn tú nhã nhặn, diện mạo tuấn mỹ.
Hắn sinh gương mặt hiền lành, đôi mắt hoa đào trong trẻo vô tội, cùng đôi môi đỏ tự nhiên.
Chiều hôm đó, ngẩng đầu lên thấy , trừng lớn mắt, nửa ngày chẳng phản ứng.
Ta đầu tường thật lâu, thấy mãi vẫn mang vẻ ngẩn ngơ ngây ngốc, nhịn mà co giật khóe miệng, :
"Ta leo tường , ngươi cũng hỏi là ai? Đến gì ?"
Hắn hồi thần, vội dậy, chắp tay hành lễ: "Ban ngày ban mặt nên trộm cắp, huống hồ nhà nghèo hèn, chẳng thứ gì đáng giá, mong cô nương hãy buông tha..."
"Cái gì? Ngươi cho rằng là kẻ trộm ?!"
"Nếu cô nương cơm ăn, nhà còn hai cái bánh, cũng thể đưa cho cô nương..."
"Câm miệng!"
Ta tức tối cúi đầu y phục , dù rằng Trình Hy lâu về, áo quần cũng lâu giặt, dơ chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-67.html.]
Tóc cũng lâu gội, phần rối loạn.
cũng đến mức lầm là trộm ăn xin chứ.
Ta tức giận nhảy phốc từ tường xuống.
Chúc Thanh Sơn thấy cầm kiếm trong tay, liền hoảng hốt lui vài bước, lắp ba lắp bắp:
"Giữa ban ngày ban mặt, trời trong sáng rực, cô nương chớ liều! Kẻ điều ác ắt sẽ gặp báo ứng, ... khuyên cô sớm đầu là bờ..."
Cái bộ dạng mọt sách ngốc nghếch khiến bật .
Trước mặt , đặt kiếm xuống, đó thản nhiên xuống chiếc ghế sách.
Rồi nghiêng , nheo mắt : "Huynh cho ăn bánh , mang , đói ."
Chúc Thanh Sơn định thần , ồ một tiếng, vội nhà.
Hắn đóng cửa , hồi lâu mới rụt rè ló đầu , cẩn thận đ.á.n.h giá .
Khóe miệng co giật, bực gọi lớn: "Ra đây! Ta trộm!"
Chúc Thanh Sơn thêm một hồi, cuối cùng mới chầm chậm bước , trong tay cầm hai chiếc bánh hồ bọc bằng khăn vải.
Hắn đến mặt , đưa bánh .
Kỳ thực lúc đó cũng đói, thêm khẩu vị , chẳng chút khách sáo nhận lấy từ tay , c.ắ.n một miếng.
Bánh hồ nướng thơm giòn, còn ngon hơn loại mua ngoài chợ.
Ta ăn ngước : "Bánh nướng ?"
"Ừm."
"Ngon lắm."
"Tất nhiên , nhà tay nghề gia truyền, cha với cô cô đều là đầu bếp giỏi nổi danh!"
Chúc Thanh Sơn thấy khen bánh ngon, trong mắt còn chút cảnh giác nào, mà là vẻ đắc ý, ánh mắt sáng lấp lánh.
Hắn , để lộ chiếc răng nanh lộ , đáng yêu.
Ta cũng theo, hỏi: "Huynh bánh đường ?"
"Bánh đường kiểu gì cơ?"
"Tròn tròn, dẹt dẹt, nhân bên trong là mật và đường mạch nha."
"Mật và đường mạch nha đắt lắm đó, mua nổi ."
"Ta mua, , chúng cùng ăn!"
"Hả?"
"Hả cái gì, bắt công, trả bạc cho!"
3
Năm mười ba tuổi, cái tên ngốc nghếch Chúc Thanh Sơn , sự sai khiến của , loay hoay hấp một xửng bánh bao đường.
Ta c.ắ.n một miếng, liền cau mày: "Men bột nở , vị chua, mạch nha cũng đủ lửa, chẳng nổi phần nhân chảy."
Chúc Thanh Sơn sửng sốt, cầm lên một cái nếm thử.
Sau đó mặt đỏ bừng, cãi: "Là do thời gian gấp quá, nếu thể nhào bột sớm, nhất định ngon hơn cái !"