Quan Thiền - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:45:05
Lượt xem: 347

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Được, chuẩn , ngày mai đến."

 

"Hả?"

 

Chúc Thanh Sơn còn , tức thì cuống lên, từ chối.

 

Ta đợi mở miệng, rút một tờ ngân phiếu cuộn , đưa cho

 

"Mười lượng bạc , coi như học phí một năm, từ nay về theo học chữ."

 

"Cô nương sách?"

 

"Ừ."

 

"Vậy nên đến học đường, thể giới thiệu cô cho Văn Tuấn công, ông ở thư trai bên cạnh."

 

"Ta dạy."

 

"Không ! Ta thể giấu ông mà mà nhận học trò riêng."

 

"Ta chỉ cần dạy."

 

"Ta thật sự dạy nổi, cô nương đừng khó …"

 

Chúc Thanh Sơn vẻ mặt khẩn thiết, chẳng ngờ lời còn dứt, nhấc thanh kiếm bàn, một nhát bổ đôi cái ghế !

 

"Dạy dạy?"

 

"…Dạy, dạy!"

 

Ta hài lòng gật đầu, vẻ mặt kinh hãi của Chúc Thanh Sơn, đem tờ ngân phiếu nhét lòng

 

"Huynh yên tâm, tuyệt , chỉ là phận tiện rõ, cũng học chung với khác, nên mới tìm đến , chuyện tính là tự ý nhận học trò riêng."

 

Chúc Thanh Sơn ngơ ngác , thôi.

 

Ta vỗ vỗ vai , định rời .

 

Vừa , gọi: "Vậy… cô nương tên gì? Dù cũng nên tên cô chứ."

 

Ta đầu, mỉm : "Trình Hoè, tên là Trình Hoè."

 

"Trình Hoè…"

 

Chúc Thanh Sơn lặp cái tên , ngân phiếu trong tay, hỏi thêm một câu: 

 

"Trình Hoè, thể hỏi thêm một câu, mong cô nương thật."

 

"Huynh hỏi ."

 

"Mười lượng bạc , là bạc sạch ?"

 

Chúc Thanh Sơn vẻ mặt căng thẳng , còn nuốt một ngụm nước bọt.

Hồng Trần Vô Định

 

Ta mắt , gật đầu: "Là bạc chính đáng, bạc vốn nên là của ."

 

", cũng nhiều quá , cần đến mức đó."

 

"Không nhiều, đến học, còn lo cơm nước cho ."

 

"Vậy thì vẫn nhiều quá."

 

"Ta kén ăn, tính tình ."

 

"…Ồ."

 

Năm Ninh Đức thứ mười một, Từ Tuế sắc phong Từ Tiệp Dư.

 

Một ngày, Trình Hy tiễn về nhà mới, bao lâu, liền một sợi dây thừng tròng cổ.

 

Sau đó Từ Tuế đưa cung.

 

Trình Hy do dự quyết.

 

Ta liền với : "Gần đây học chữ, ở phố Thập Lý phía Tây tìm một chỗ dạy riêng, dạy học là một tiểu ở Tông Chính Sở, nghèo rớt mồng tơi, đưa mười lượng bạc học phí, sẽ bao ăn bao ở, đến đó trốn một thời gian cũng ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-68.html.]

Từ đó về , suốt một năm trời, gần như đều ở chỗ của Chúc Thanh Sơn.

 

Hai gian nhà ngói xanh cũ kỹ của , cũng như tiểu viện phía nam thành của và Trình Hy, chỉ một cái giường.

 

Ta chẳng lấy ngại, liền thẳng thắn ngủ chung giường với .

 

Chúc Thanh Sơn sắc mặt tái mét, cuống quýt

 

"Tiểu Hoài, chớ ăn bậy bạ, hủy hoại thanh danh của !"

 

Ta: "......"

 

Thư sinh sách thủ lễ nghiêm ngặt, chớ là ngủ chung một giường, ngay cả ngủ chung phòng cũng chịu.

 

Hắn sẽ ở nhà lâu ngày, chẳng từ lôi một tấm chiếu rách, trải ngay giữa sảnh phòng ngoài.

 

Hắn thậm chí nổi một tấm đệm dư, chỉ đem một bộ y phục của đắp lên .

 

Ta nổi, hôm liền lên phố, mua một tấm đệm mang về.

 

Chẳng bao lâu mua cho Chúc Thanh Sơn một cái lò than, cùng cả dầu đèn mà ban đêm từng dám dùng nhiều.

 

Trước dùng là dầu hạt ngô, chỉ hôi mà còn tỏa từng làn khói đen kịt.

 

Ta mua cho loại dầu đèn nhất, còn quên vỗ vai , giọng điệu thành khẩn: 

 

"Dầu hạt ngô hít nhiều sẽ trúng độc, về đừng dùng nữa, đối xử với bản ."

 

Ta cũng cảm thấy vì Chúc Thanh Sơn mà điều gì to tát, nhà thật sự quá nghèo, mấy món mua về cũng là để tiện cho bản mà thôi.

 

Vậy mà Chúc Thanh Sơn đỏ hoe vành mắt.

 

Hắn lưng , giọng nghẹn ngào: "Cha cũng từng với những lời như ..."

 

Ta: "......"

 

Trong mắt , Chúc Thanh Sơn là một thư sinh khờ khạo, nhưng thư sinh cũng cái cố chấp riêng của .

 

Về , những món mua nếu quá đắt tiền, liền đem chợ bán , còn ngừng lẩm bẩm, bảo chớ tiêu xài bậy bạ.

 

Vì chuyện từng giận vài , buổi tối ngăn cách bởi một tấm rèm, rụt rè hỏi ngủ , còn Thi Kinh , trở , thèm đáp lời.

 

Ngày thường, khi ngủ vẫn trò chuyện với qua tấm rèm, hứng thú lắng giảng một bài Thi Kinh.

 

Chúc Thanh Sơn , Thi Kinh hơn ba trăm bài, mỗi ngày một bài, chỉ cần một năm là thể học xong.

 

Đến khi , sẽ giảng cho Tứ thư Ngũ kinh từng quyển từng quyển một.

 

Làm dạy học của , quả thực nghiêm túc.

 

từng với , chỉ cần học nhận chữ là đủ, chẳng cần đến những đoạn văn gượng gạo khó hiểu .

 

Thế nhưng vẫn hề phiền chán, giảng giảng mỏi mệt.

 

Về phát hiện, mỗi khi thao thao bất tuyệt giảng bài thì thần sắc sáng rỡ, so với lúc đều tuấn tú hơn vài phần, cũng liền để mặc giảng.

 

Lúc giảng đến đoạn mấy hứng thú, liền chống cằm, thẫn thờ ngắm dung mạo .

 

Chờ giảng xong, hồn, vỗ tay khen .

 

Chúc Thanh Sơn đỏ mặt, : "Muội lặp một xem."

 

Ta: "......"

 

"Tiểu Hoài, thử xem hiểu thế nào?"

 

"……Ta cảm thấy, ."

 

"Hay ở chỗ nào?"

 

"Là kiểu chỉ thể cảm nhận, khó mà ."

 

"......"

 

"Là kiểu thể cho ngoài ."

 

"......"

Loading...