Quan Thiền - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-03-04 20:46:39
Lượt xem: 372
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thôi thôi, đói , mau nấu cơm ."
"À , thôi."
4
Năm Ninh Đức thứ mười hai, Kỳ Đế hành thích tại phường Thái Bình.
Ta vì xông tương trợ Khích Sinh cùng khác một tay, nên đó truy bắt khắp thành.
Hồng Trần Vô Định
Trình Hy sẽ lo liệu chuyện , bảo nhất định tìm nơi ẩn .
Thế là tìm đến nhà của Chúc Thanh Sơn, ở nửa năm trời.
Có một quan binh truy lùng đến tận cửa, ngay mắt Chúc Thanh Sơn mà trèo tường trốn thoát, lẩn giếng nước trong thư viện bên cạnh.
Tối đến trở về, Chúc Thanh Sơn hiếm khi lộ vẻ nghiêm nghị, hỏi rốt cuộc là ai?
Ta tưởng sợ liên lụy, bèn thở dài, với :
"Huynh tiết lộ tung tích của , xem như nghĩa khí, yên tâm , tuyệt chẳng kẻ , cũng sẽ liên lụy đến , đây, đợi khi chuyện kết thúc sẽ ."
Chúc Thanh Sơn vốn còn đang nghiêm mặt, , lập tức cuống lên, kéo lấy tay , vội :
"Bên ngoài là quan binh, ? Còn mau trở phòng!"
"Huynh sợ liên lụy đến ? Huynh dù cũng là quan triều đình mà."
"Vào , đừng lớn tiếng."
Ta từng cố ý giấu giếm phận mặt Chúc Thanh Sơn.
Lần đầu gặp, hỏi tên gì, liền đáp là Trình Hoè.
Ba năm , mới , thì Trình Hoè là nghĩa của thái giám Trình Hy.
Năm mười lăm tuổi, theo Trình Hy trở về từ phương Nam, tặng một con bạch mã, cùng một con dấu bằng huyết thạch khắc hai chữ "A Thiền".
Hai vật thích, rảnh rỗi liền cưỡi ngựa dạo quanh vùng ngoại thành.
Có ngang qua Tây thị, thấy Chúc Thanh Sơn đang một quầy hàng tạp hoá, hứng thú nổi lên, khi ngang liền cúi , túm lấy vai vị thư sinh nho nhã kéo vài bước.
Hôm đội đấu lạp, Chúc Thanh Sơn nhận , dọa đến nhảy dựng.
Ta ha ha, với gương mặt đang tái mét của :
"Là đây! Lên ngựa, đưa ngoài thành dạo một vòng!"
Sau đó cưỡi ngựa chở đến một bãi đất hoang ở ngoại ô ngắm cảnh xuân.
Phù Quang gặm cỏ bên bờ suối, và Chúc Thanh Sơn đất trò chuyện.
Ngoại ô nước suối chảy róc rách, gió xuân nhè nhẹ, phong cảnh thật nên thơ.
Vì nắng chiều dễ chịu, lười biếng tựa tay đầu, dài cỏ.
Chúc Thanh Sơn bắt chước , cũng xuống bên cạnh.
Cả hai nhắm mắt, tận hưởng sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng chim hót và tiếng nước chảy.
Cho đến khi, ch.óp mũi vật gì đó chạm .
Mở mắt , thì thấy đó là một cây trâm lưu ly đính tua rua.
Cây trâm hình lan, giản dị thanh nhã, giống kiểu vẫn thường dùng.
Ta nhận lấy từ tay Chúc Thanh Sơn, tỉ mỉ ngắm nghía.
Cây trâm , tuy vật quý giá gì, nhưng cũng chẳng loại tùy tiện thể mua ngoài đường.
Ta mỉm , : "Đẹp quá! Mua ở thế?"
Chúc Thanh Sơn lúng túng đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-69.html.]
"Ta vốn trúng một cây trâm trong Vạn Bảo Trai, nhưng chủ tiệm đòi những hai mươi lượng bạc, đó mua căn nhà đang thuê, nhiều bạc như , nên tự vẽ kiểu, chỉ mất hai lượng bạc mua hạt lưu ly, lén hỏi một lão thợ ở Vạn Bảo Trai, tự tay ."
"Cái gì? Huynh còn bản lĩnh ?"
Ta phần ngạc nhiên, cây trâm trong tay mà tấm tắc khen ngợi.
Chỉ thấy một tiếng "Ừm" từ miệng Chúc Thanh Sơn.
Ta nghiêng đầu sang, thấy tai và má đều nắng chiếu đỏ ửng.
Chợt cảm thấy tên thư sinh , tính tình tựa như tiểu cô nương, thuần khiết đáng yêu đến thế.
Liền nhịn mà nảy sinh chút ý trêu chọc, cố ý :
"Chà, hai lượng bạc cũng quá đắt , thể nhận thứ quý giá như thế, ngày mai tìm chỗ bán ."
"Đây là lễ cập kê tặng , bán!"
"Hừ, đồ tặng , chẳng cũng đem đổi bạc, còn trả cho nữa."
"Không giống , Tiểu Hoè, cây trâm là tự tay ! Không đáng bao nhiêu tiền !"
"Hai lượng bạc mà bảo đáng tiền?"
"Muội... ... đồ tặng , đừng bán mà..."
Chúc Thanh Sơn , lắp bắp, dáng vẻ vội vàng thấy rõ.
Thấy bật dậy, cũng chống tay dậy theo, một tay đỡ cằm, nghiêng đầu, mỉm :
" mà, cây trâm , cô nương thể tùy tiện nhận ."
Chúc Thanh Sơn , thoáng ngây .
Khuôn mặt vốn đỏ bừng của thêm vài phần lúng túng.
"Ta... nghĩ nhiều như , chỉ là lúc ngang Vạn Bảo Trai, liếc thấy cây trâm lưu ly , cảm thấy , hợp với , ... tặng một cây..."
"Ôi thôi , cũng chẳng hạng cổ hủ gì, cập kê mà nhận trâm thì còn nhận cái gì, còn tặng một cây trâm hoa nữa ."
"Ai... ai tặng?"
"Nghĩa của ."
"Nghĩa của là ai?"
Vừa định trả lời, bắt gặp ánh mắt Chúc Thanh Sơn đang thẳng .
Khóe môi khẽ cong lên: "Rồi sớm muộn gì cũng sẽ thôi."
Dứt lời, để ý đến nữa, dậy, ánh mắt về phía Phù Quang xa:
"Trời còn sớm nữa, chúng về nhà thôi."
Nửa tháng , phố Thập Lý.
Chúc Thanh Sơn đang bận rộn mái hiên, bánh đường cho .
Ta trong chính sảnh, thấy bàn một tờ giấy tre đang luyện chữ, bên một câu thơ——
“*Kiểu kiểu bạch câu, thực ngã trường miêu.
Chấp chi duy chi, dĩ vĩnh kim triêu.
Sở vị y nhân, ư yên tiêu d.a.o.”
(*tạm dịch: Con ngựa trắng sáng ngời, đang ăn mầm lúa nơi ruộng .
Hãy buộc nó , giữ nó , để buổi sáng hôm nay kéo dài.
Người mà nhắc đến , đang ung dung dạo bước nơi đây.
____________
Hồng mới tới đây kk