Quan Thiền - Chương 70: Đọc Sách Thật Khó

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:05:29
Lượt xem: 317

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

*Ý nghĩa: Bài thơ dùng hình ảnh ngựa trắng để giữ chân khách quý (hoặc quý mến), mong họ đừng rời vội, hãy ở thêm chút nữa.)

 

Chữ của Chúc Thanh Sơn , nhưng tới lui, vẫn cảm thấy thiếu chút gì đó.

 

Thế là lấy con dấu khắc hai chữ "A Thiền" từ tay áo , đóng xuống góc tờ giấy.

 

Lúc , Chúc Thanh Sơn thấy, bèn hỏi A Thiền là ai?

 

Ta chăm chú quan sát vẻ mặt , thong thả đáp: "A Thiền là một cái tên khác của ."

 

Chúc Thanh Sơn nhặt tờ giấy lên, mắt cong cong, mỉm với :

 

"Là nhũ danh của ?"

 

"Ừm, ?"

 

"Hay."

 

"Trước đây từng qua ?"

 

Ta Chúc Thanh Sơn chớp mắt.

 

Chỉ thấy vẻ mặt sững , trả lời: "Chưa từng bao giờ."

 

"Tiểu Hoè, hỏi ?"

 

"Ồ, chỉ cho , cái tên là độc nhất vô nhị."

 

"Đương nhiên , vốn dĩ độc nhất vô nhị trong thiên hạ."

 

Ánh mắt Chúc Thanh Sơn trong veo, mỉm với , đỗi chân thành.

 

Ta kìm , khẽ thở dài một tiếng.

 

Chương 17: Đọc Sách Thật Khó 

 

Mẫu của Chúc Thanh Sơn mất sớm khi mới bốn tuổi, đó sống cùng phụ và cô cô tại quận Hà Nội.

 

Khi ngoài nhà họ La, trong thành còn một thương gia nổi danh khác.

 

Khác với dòng dõi thế tộc như nhà họ La, phú thương Trần Nguyên Lệnh xuất từ việc nhặt ve chai buôn bán vặt mà phất lên.

 

Trần Nguyên Lệnh tiền bạc đầy kho, phủ xây dựng xa hoa tráng lệ, thê trong nhà đều khoác vàng đeo bạc, khiến bao ghen tị.

 

điều đó đổi phận từng là “kẻ nhặt rác” của .

 

Bởi mà những thế tộc hương như nhà họ La vẫn luôn coi thường .

 

Trần Nguyên Lệnh khôn ngoan, cam lòng ở mãi quận Hà Nội nhỏ bé.

 

Hồng Trần Vô Định

Năm Chúc Thanh Sơn tám tuổi, Trần Nguyên Lệnh mở cửa hiệu lên tận Trường An, cả nhà dọn theo.

 

Nếu hỏi việc liên quan gì đến Chúc Thanh Sơn, ắt là bởi cô cô của đầu bếp trong phủ Trần Nguyên Lệnh.

 

Trần Nguyên Lệnh một nhi t.ử độc nhất tên là Trần Bảo.

 

Kẻ lớn hơn Chúc Thanh Sơn một tuổi, sinh khi gia đình phát đạt nên nuông chiều từ nhỏ.

 

Trần Nguyên Lệnh yêu thương nhi t.ử đến cực điểm, cũng đặt kỳ vọng lớn .

 

Năm lên năm, đưa đến thư quán nổi danh nhất huyện học chữ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-70-doc-sach-that-kho.html.]

Tiếc , lũ hài t.ử trong thư quán đều là con cháu hương quan , thường xuyên bắt nạt con trai của “kẻ nhặt rác”.

 

Trần Bảo lóc đòi nghỉ học.

 

Trần Nguyên Lệnh giận tức, dám đắc tội với đám hương , thế là dứt khoát mời thầy dạy học về phủ, tự mở lớp học tại gia.

 

Hắn chọn trong đám hạ nhân vài hài t.ử thông minh lanh lợi để bồi học cho tiểu thiếu gia.

 

Cô cô của Chúc Thanh Sơn chuyện , lập tức dẫn đứa cháu ai chăm nom trong nhà đến phủ.

 

Chúc Thanh Sơn dung mạo đoan chính, ngoan ngoãn lanh lợi, Trần Nguyên Lệnh chỉ hỏi mấy câu giữ .

 

Từ đó bốn năm liền, ở bên cạnh Trần Bảo, bắt đầu học vỡ lòng.

 

Mãi đến khi Trần Nguyên Lệnh dời nhà đến Trường An.

 

Phu nhân của Trần Nguyên Lệnh quen ăn món do Chúc cô cô nấu, nên thương lượng cùng cô cô, mong bà theo chủ nhân lên kinh.

 

Vì Trần phủ quả thật rộng rãi hào phóng, Chúc cô cô suy nghĩ một hồi liền đáp ứng.

 

Tiểu thiếu gia Trần Bảo quen Chúc Thanh Sơn ở cạnh, cũng nháo nhác đòi mang theo.

 

Phụ của Chúc Thanh Sơn chỉ mỗi một đứa con, nỡ để rời ?

 

Ông vốn định đợi lớn lên sẽ truyền hết tay nghề tổ truyền cho .

 

Thế nhưng Chúc Thanh Sơn thích sách, với phụ rằng: “Tiên sinh bảo, muôn nghề đều là thấp kém, chỉ việc sách là cao quý. Ở Trường An khắp nơi đều là đại nho, nếu bái danh sư thầy, ắt tiền đồ rạng rỡ.”

 

Trần Bảo trời sinh nghịch ngợm, loại thích hợp sách.

 

Chúc Thanh Sơn thì khác, thông minh hiếu học, thường khen ngợi.

 

Phụ nghĩ nghĩ , nỡ bóp c.h.ế.t mộng tưởng của con trai.

 

Hơn nữa, tổ tiên nhà ông đều đầu bếp, nếu thật sự thể sinh một đứa con xuất chúng…

 

Ông c.ắ.n răng dặn : “Muội hãy dẫn Thanh Sơn , nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối để nó nô bộc. Sau sách ở Trường An, tiền học phí chúng tự lo!”

 

Chúc sư phụ ký khế ước việc hai mươi năm cho nhà họ La.

 

Vợ chồng La Chính Giáp tuy chẳng gì, nhưng cũng quá khắt khe với ông.

 

Ông cần cù chịu khó bếp, tiền tích góp đều nhờ gửi về Trường An.

 

Trong lòng tràn đầy mong mỏi: tương lai về già, khế ước hết hạn, ông sẽ lên Trường An đoàn tụ cùng , cả nhà sum vầy.

 

Hoặc chờ khi con trai lớn lên tham gia khoa cử, quan, rạng rỡ đón ông về phụng dưỡng.

 

Nào ngờ, Chúc Thanh Sơn đến Trường An, cuộc sống gian nan hơn tưởng tượng nhiều.

 

Trần phủ ở phía Tây thị, Trần Nguyên Lệnh đưa con trai đến học đường do một vị nho sĩ mở .

 

Ban đầu Trần Nguyên Lệnh Chúc Thanh Sơn thư đồng cho Trần Bảo, hầu hạ học theo.

 

mà, cô cô của Chúc Thanh Sơn nhớ lời ca ca căn dặn, liền từ chối ý .

 

Một khi để Chúc Thanh Sơn trở thành thư đồng của Trần Bảo, tuy là cơ hội sách, nhưng tương lai tất sẽ thể bước chân quan trường.

 

Trần Bảo học hành chẳng gì, nếu cứ theo , tiền đồ nhất cũng chỉ là sổ sách hoặc tuỳ tùng trong nhà họ Trần.

 

Nhà giàu hiểu kẻ nghèo cũng chí lớn.

 

Thấy Chúc cô cô chẳng điều, Trần Nguyên Lệnh cũng buồn để ý tới nữa.

Loading...