Quan Thiền - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:06:37
Lượt xem: 304
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:06:37
Lượt xem: 304
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Vì thế, đành theo sắp đặt của cô cô, đến một tư thục trong phường, chuyên thu nhận con cháu nhà nghèo.
Đó là nghĩa học do quan phủ lập nên, rằng thu học phí, mở lớp cho những kẻ nghèo khó.
Thế nhưng để cho cháu trai học, Chúc cô cô tư thu mất năm lượng bạc.
Tới khi học , mới nơi thực chất là chỗ chuyên lừa nghèo.
Nơi dạy học thì tồi tàn, mái tranh lọt gió, sát bên chuồng heo chuồng bò.
Tên tư lấy danh nghĩa “bồi dưỡng con cháu bách tính”, lừa bao nhiêu nhà nộp tiền gửi con học.
kết quả khi học chỉ là—
Nửa gian nhà tranh tối tăm, cạnh chuồng heo chuồng bò là chỗ tắm rửa,
Tám chín đứa trẻ ngang dọc, suốt năm chỉ học mấy câu ‘thiên địa huyền hoàng’.
Tới cuối cùng, cũng chỉ lõm bõm vài mặt chữ.
Thời gian trôi qua, khi nhận sự thật, đám trẻ chỉ thể lượt bỏ về, ai phu buôn thì phu buôn, ai chân sai vặt thì chân sai vặt.
Hài t.ử nhà nghèo, bước khỏi bùn đất, nào chuyện dễ.
Khi lừa , lớp học chỉ còn tới mười đứa trẻ.
Bởi chuyện tên tư , từ lâu truyền khắp phố chợ.
Chỉ điều Chúc cô cô tới Trường An bao lâu, chuyện nên mới lừa.
Thế nhưng chuyện tới nước , chỉ đành thuận theo mà ở .
Để tiện chăm sóc sách, Chúc cô cô liền thuê một căn viện nhỏ gần học thục, mỗi ngày khi tan ở Trần phủ, vội vàng trở về chăm nom.
Chúc Thanh Sơn thấy cô cô quá vất vả, thường bảo: "Cô cô cứ ở Trần phủ là , thể tự lo liệu cho ."
Chúc cô cô chỉ bảo tuổi còn nhỏ, đợi khi lớn thêm chút nữa, bà mới yên tâm để ở một .
Từ khi tám tuổi, Chúc Thanh Sơn âm thầm hạ quyết tâm, nhất định thể khiến cô cô cùng phụ thất vọng.
Từ đó về , đông lạnh hạ nóng, bất kể tay nứt nẻ chảy mủ vì rét, nổi rôm sảy lở loét vì nóng, muỗi mòng trong chuồng heo chuồng bò đốt đến mặt mày sưng vù, cũng từng từ bỏ việc học.
Tiên sinh trong học thục vì thù lao ít ỏi nên chẳng buồn dạy dỗ.
Chúc Thanh Sơn chẳng mệt mỏi, hết tới khác đuổi theo hỏi han.
Dù ghét bỏ, đ.á.n.h mắng, đuổi chuồng bò hốt phân, miệng vẫn ngừng Luận ngữ, Kinh thi.
Hễ luyện chữ, cầm b.út tích , mang tới cho xem.
Chúc Thanh Sơn hiểu lễ nghĩa, kính nhường , ý chí bền bỉ với việc học tới mức cứng đầu.
Chính sự bền bỉ , cuối cùng cảm động vị vốn xem trọng , lẫn tên tư tham tiền .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-71.html.]
Từ đó hai bắt đầu để tâm hơn đến đứa nhỏ .
Sáu năm , họ còn chủ động giúp Chúc cô cô giấy tờ chuyển vùng, để tham gia hai kỳ thi ở huyện Trường An và phủ Kinh Triệu.
Khi thiếu niên mười bốn tuổi vượt qua đồng thí, tên tư mừng tới phát cuồng.
Hắn chạy giữa phố, hét toáng lên: "Ai bảo nghĩa học vô dụng! Nghĩa học thi đỗ đồng sinh đây ! Bồi dưỡng con cháu bách tính! Mau mau tới ghi danh!"
Chúc Thanh Sơn ghét tên tư .
Bởi chợt hiểu , thì những ngày tên tỏ vẻ quan tâm , đều là mục đích.
Tiên sinh trong học thục dường như hiểu đang nghĩ gì, vỗ vỗ vai , :
"Quan như cá lớn, cá nhỏ là tư , dân đóng thuế thì sống bùn lầy nước đọng, quan lớn như hổ, tư như mèo, kẻ nào mà chẳng l.i.ế.m mỡ của dân?"
"Thanh Sơn, dạy ngươi nữa . Hãy tìm một nơi mà tiếp tục sách, mùa thu tham gia kỳ thi châu huyện cuối cùng. Nếu ngươi cơ hội quan, nhớ đừng trở thành loại hổ mèo chỉ l.i.ế.m mỡ của dân như thế.”
70
Chúc Thanh Sơn chỉ đợi đến mùa thu thi xong kỳ cuối cùng, mới thể cầm giải trạng trong tay, lấy phận *cử t.ử mà tham gia kỳ thi hội ba năm một ở kinh thành.
(*Cử t.ử: những cử nhân lên kinh dự thi Hội)
Hồng Trần Vô Định
Tuy chăm chỉ sách, là thông minh lanh lợi, nhưng lúc cử t.ử trong thiên hạ tề tụ Trường An, thứ thiếu nhất chính là nhân tài.
Khổ bằng cách .
Hắn cần một vị học vấn uyên thâm chỉ dạy.
Những năm qua, Chúc sư phụ cùng Chúc cô cô vẫn luôn tích góp từng đồng từng bạc, tiền nay cũng đủ để nộp học phí một năm cùng lễ vật, bái nhập môn hạ một vị danh nho.
Song các vị danh Nho hiển hách , học trò nào cũng chịu nhận.
Bởi , Chúc Thanh Sơn tìm Trần Bảo nhờ giúp đỡ.
Trần Nguyên Lệnh từ lúc đến Trường An, kết giao với một thái giám, danh tiếng ngày một lan xa.
Hắn vì quyên góp ba vạn tấm lụa cho triều đình quân nhu, đương kim Thánh Thượng ban cho chức Lục phẩm Phụng nghị lang.
Từ đó, Trần Bảo liền trở thành con nhà quan .
Trước tám tuổi, Trần Bảo và Chúc Thanh Sơn cùng sách, tuy là đứa trẻ phần ngỗ nghịch, nhưng đối với Chúc Thanh Sơn mực quan tâm.
Lúc mới đến Trường An, Chúc Thanh Sơn học cùng, Trần Bảo còn lóc mấy .
từ khi Trần Nguyên Lệnh chức tước, thêm phận phú thương nơi Trường An, Trần Bảo lập tức vô bạn bè quây quanh.
Những đứa trẻ , đều là con nhà giàu, Trần Bảo vốn phần ngang ngược, nay dẫn dắt thành hạng thiếu niên kiêu căng xấc xược.
khi Chúc Thanh Sơn tìm đến, vẫn tỏ vô cùng vui vẻ như thuở nhỏ.
Trần Bảo đặt tay lên vai Chúc Thanh Sơn, nhe răng :
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.