Quan Thiền - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:15:58
Lượt xem: 284
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:15:58
Lượt xem: 284
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
"Yên tâm Thanh Sơn, chuyện sẽ với . Nếu , thì để phụ mặt. Chỉ là Lục sư bảo từng dạy các hoàng t.ử trong cung, với phận của ngươi, sợ ông thu nhận..."
Lục sư bảo, chính là hiện giờ của Trần Bảo.
Ông ngoài bảy mươi, vì từng dạy dỗ hoàng thất mà tiếng tăm vang dội Trường An.
Chúc Thanh Sơn môn sinh của ông, quả thật dễ dàng.
Hắn tìm Trần Bảo, cũng chỉ là thử vận may.
Bởi thiếu niên áo xanh cúi thật sâu, cảm kích :
Hồng Trần Vô Định
"Đa tạ Trần Bảo , nếu việc khiến Trần bá bá khó xử, mong Trần Bảo chớ nhắc đến nữa."
Thuở bé, Trần Bảo cùng Chúc Thanh Sơn ăn ngủ cùng , tình cảm sâu.
Khi , Trần Bảo từng cho phép Chúc Thanh Sơn gọi là "thiếu gia".
Mà nay Chúc Thanh Sơn là đồng sinh, càng chẳng cần gọi như .
Chúc Thanh Sơn tính tình thuần hậu, từ nhỏ một đôi mắt trong veo, con ngươi đen láy như viên bảo thạch rửa trong suối mát.
Thiếu niên đắm chìm trong lòng ơn , nhận trong mắt Trần Bảo thoáng qua một tia giảo hoạt.
Trần Bảo là công t.ử nhà giàu, dựa phận phụ , ngày thường ít chuyện .
Thế nhưng mặt , luôn tỏ ngoan ngoãn lễ độ, tuy học vấn chẳng , nhưng nhờ bộ dáng cung kính khiêm nhường, tôn sư trọng đạo, khiến Lục sư bảo vô cùng yêu thích.
Hắn chẳng hề để phụ mặt, mà trực tiếp sai khiêng một chiếc chiếu trúc bằng noãn ngọc trong phủ, mang tặng Lục sư bảo.
Nghe chiếu ngọc , dùng tháng Chạp sẽ ấm, là vật khó tìm trong thiên hạ.
Lục sư bảo tuổi già, chân tay sợ lạnh, món đồ vô cùng hợp với ông.
Trần Bảo kính thầy trọng trưởng như , tự nhiên khiến ông cảm động thôi, đối với thêm vài phần yêu mến.
Bởi Chúc Thanh Sơn thuận lợi nhập học, trở thành học trò của Lục sư bảo.
Sau khi Trần Bảo vì mà bỏ nhiều như , Chúc Thanh Sơn càng cảm kích lời nào tả xiết, suýt rơi lệ.
Hắn với Trần Bảo: "Trần Bảo đối với thật lòng, chẳng gì báo đáp, ngày nếu việc cần đến , xin cứ , nhất định dốc hết khả năng, báo đáp ân tình của ."
Trần Bảo xòa: "Thôi nào, Thanh Sơn là khiến vui . Hai từ nhỏ cùng lớn lên, tình nghĩa thể so với ngoài?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-72.html.]
Trần Bảo bộ vui, mãi đến khi Chúc Thanh Sơn liên tục gật đầu, rằng nhất định sẽ xem như cận nhất, mới nhe răng , khoác vai Chúc Thanh Sơn:
"Đêm nay đến nhà ăn cơm ! Canh cá do cô cô ngươi nấu là ngon nhất đấy, ngươi thường xuyên đến chơi, là dọn hẳn sang nhà ở , cũng tiện cùng sách."
Trần Bảo quá đỗi nhiệt tình, khiến Chúc Thanh Sơn khó mà cự tuyệt.
trong lòng rốt cuộc vẫn hiểu lễ nghĩa, đồng ý đến phủ dùng cơm mấy bữa thì , chứ bảo dọn hẳn sang ở thì vạn thể.
Dẫu Chúc cô cô vẫn là hạ nhân trong nhà , nếu thật sự dọn sang, còn mặt mũi nào mà tự xưng phận?
Chúc Thanh Sơn vốn lễ nghĩa, đến Trần phủ liền theo dặn dò của cô cô, cố ý chợ mua hai vò rượu Đồ Tô quà.
Với địa vị nhà họ Trần, dẫu mang gì đến cũng chẳng lọt nổi mắt Trần Nguyên Lệnh, chi bằng cứ mang theo hai vò rượu tết, tỏ chút thành ý là .
Quả nhiên, Trần Nguyên Lệnh đối với việc đến phủ mấy hứng thú, chỉ khi vượt qua hai kỳ thi châu huyện, mới liếc thêm một cái.
Đồng thời cũng quên răn dạy Trần Bảo, trách suốt ngày ăn chơi lêu lổng, ngay cả đồng sinh cũng thi đậu, nổi Thái học?
Trần Bảo chẳng buồn để tâm, lười nhác với phụ :
"Thiên hạ sĩ t.ử nhiều đếm xuể, chỉ riêng đám công t.ử thế gia ở Trường An thôi cũng vô kể, mà Quốc t.ử giám chỉ nhận một trăm đồng sinh, Thái học chỉ ba trăm , cha dù giàu , rốt cuộc cũng chỉ là quan lục phẩm, nghĩ con thể Thái học?"
"Ngươi! Đồ nghiệt t.ử! Đã bái nhập môn hạ Lục sư bảo, thể tự cố gắng đỗ Thái học?"
"Lục sư bảo cũng con học hành chẳng , còn với con rằng đời ai nấy đều chí hướng riêng, cần vì cái danh đó mà ép buộc bản . Phụ là một kẻ vô dụng mà còn đến quan lục phẩm, cần gì lo con .”
"Ngươi... nghịch t.ử, hỗn trướng!"
Trần Nguyên Lệnh Trần Bảo chọc giận đến râu tóc dựng , chỉ tay mắng một hồi, nhưng cuối cùng cũng chỉ giận dữ bỏ .
Trần Bảo bèn sang Chúc Thanh Sơn :
"Ông tự đường thẳng, trông mong chịu khổ mà cầu danh, năm lạng vỏ rùa mà còn đòi cân chín lạng, đúng là mơ giữa ban ngày."
Nói xong, Trần Bảo với Chúc Thanh Sơn, ánh mắt mang ý vị khó lường:
"Nếu cái cân năm lạng mà thật sự cân chín lạng vỏ rùa, chắc chắn là chỗ nào đó sai , mà nhà mở hiệu buôn, thể chuyện lỗ vốn. Thế nào cũng đem con rùa đó hầm lên mà bù .”
Chúc Thanh Sơn xong ngẩn , cảm thấy lời gì đó sai sai, nhưng nghĩ mãi vẫn chẳng sai ở , cuối cùng chỉ đáp: "Thật Trần bá bá cũng là vì quan tâm ..."
"Hừ."
Trần Bảo hừ lạnh một tiếng, thần sắc đầy khinh miệt.
Chúc Thanh Sơn xem Trần Bảo là bằng hữu tri kỷ, nhưng trong lòng cũng rõ, bản và Trần Bảo khác một trời một vực, vốn chẳng cùng đường.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.