Quan Thiền - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:16:26
Lượt xem: 311

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay cả Chúc cô cô cũng , Trần Bảo tuy giỏi sách, nhưng thông minh nhanh trí như phụ , tâm tư linh hoạt.

 

Những chuyện rắc rối gây , đều tự thu xếp, chẳng cần nhờ lớn nhúng tay.

 

Chúc cô cô dặn dò cháu trai:

 

"Con là đứa hiền lành thật thà, vẫn nên chăm chỉ học hành, đừng nên lêu lổng với Trần Bảo."

 

Nghĩ một lúc, bà do dự :

 

"Hắn đối xử với con cũng thật, qua với , khi là chuyện ..."

 

Cô cô mâu thuẫn như , Chúc Thanh Sơn đều rõ, nhịn mà mỉm :

 

"Cô cô cứ yên tâm, phận, trong lòng chừng mực."

 

71

 

Chừng mực của Chúc Thanh Sơn là, coi Trần Bảo như tri kỷ, thì trong lời việc càng vượt lễ.

 

Trong học đường của Lục sư bảo, con cháu quan nhiều, mà đa phần giao hảo khá với Trần Bảo.

 

Có mấy kẻ phận của Chúc Thanh Sơn, liền nhạo :

 

"Ngươi chẳng chỉ là hạ nhân nhà Trần Bảo , khác gì thư đồng của ? Trần Bảo đối đãi với ngươi như , còn mau mau dập đầu, thu dọn thư án?"

 

"Trần Bảo, ngươi hai thư đồng , dùng hết , chi bằng cho mượn một !"

 

"Cút!"

 

Trần Bảo tính tình ngang ngạnh, chẳng hề dung túng bọn họ, tức giận :

 

"Chúc Thanh Sơn là của , kẻ nào dám ức h.i.ế.p , tức là đối đầu với , đừng trách trở mặt!"

 

Có Trần Bảo che chở, Chúc Thanh Sơn ở học đường vẫn yên .

 

Hắn vô cùng cảm kích Trần Bảo, nhưng cũng hiểu rõ, rốt cuộc cùng đường.

 

Trần Bảo cùng khác hẹn đá cầu, đ.á.n.h bạc, du ngoạn cưỡi ngựa, Chúc Thanh Sơn từng tham dự.

 

Trần Bảo gọi mấy , thấy luôn từ chối, liền ép nữa.

 

trong chỗ riêng tư, vẫn thường cùng dùng bữa, hoặc mời đến nhà chơi cờ song lục.

 

Cứ thế qua hơn nửa năm, ngày Chúc Thanh Sơn sắp dự giải thí, thì đúng lúc , Chúc cô cô mắc phong hàn nhập phế, bệnh nặng một trận.

 

Vì bà ho liên miên, Trần gia sợ là bệnh lao, liền cho chút bạc, đuổi bà rời phủ.

 

Từ khi Chúc Thanh Sơn bái nhập môn hạ Lục sư bảo, chỉ riêng tiền học phí cùng lễ tiết nộp hơn bốn mươi lượng bạc.

 

Dẫu , lễ tiết dâng cho thầy vẫn là đơn sơ nhất.

 

Nay bệnh của Chúc cô cô mãi khỏi, uống t.h.u.ố.c thang nửa tháng, trong nhà lâm cảnh túng quẫn.

 

Chúc Thanh Sơn lo lắng đến mức .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-73.html.]

May mà Trần Bảo nghĩa khí, mời giúp một vị lang trung cho Chúc cô cô, bảo Chúc Thanh Sơn cứ yên tâm thi, sẽ tìm chăm sóc cô cô chu đáo.

 

Có Trần Bảo giúp đỡ, Chúc Thanh Sơn tâm ý thi xong kỳ giải thí cuối cùng của Kinh Triệu phủ.

 

Đợi đến khi trúng tuyển, trở thành cử t.ử, Trần Bảo trông còn vui hơn cả .

 

Hắn hò hét mở tiệc mừng công cho Chúc Thanh Sơn, bày tiệc trong phủ, mời mấy vị đồng môn cận.

 

Mấy công t.ử nhà giàu , vì nể Trần Bảo, ngày thường đối với Chúc Thanh Sơn cũng coi như hòa nhã.

 

Trần Bảo lòng , Chúc Thanh Sơn tiện từ chối.

 

Thế nên, đầu tiên trong đời, uống mấy chén rượu, say đến thần trí mơ hồ.

 

Đến khi tỉnh giữa đêm, hậu môn đau đớn dữ dội, y sam nửa cởi, còn bản đang Trần Bảo.

 

Trần Bảo hề dừng , thấy giãy giụa, đè c.h.ặ.t gấp gáp :

 

"Thanh Sơn, ngươi cho rằng cử t.ử thể thi hội ? Nếu hành quyển, ngươi chỉ đường trượt mà thôi. Sau ngươi theo , sẽ giúp ngươi kết giao quyền quý, đem văn quyển của ngươi đưa cho bọn họ xem, cho dù ngươi thi, thứ hạng cũng thể định sẵn."

 

Chúc Thanh Sơn bi phẫn đến tột cùng, liều mạng phản kháng.

 

Trần Bảo một tay bịt miệng , :

 

"Ngươi Trường An bao nhiêu tiến sĩ ? Người thực sự bổ nhiệm quan mấy ai? Quan chức mua bằng tiền còn dùng hết, ngươi tiền thế, dựa mà đòi quan?"

 

"Thanh Sơn, thích ngươi từ thuở nhỏ, ngày gặp dung nổi kẻ khác trong mắt. Ta mong ngày từ lâu , ngươi chiều , nhất định sẽ đối đãi với ngươi thật …"

 

Đêm Trần Bảo cưỡng bức, Chúc Thanh Sơn tóc tai rối bời, y phục xộc xệch, liều mạng trốn .

Hồng Trần Vô Định

 

Phố xá ban đêm vắng lặng một bóng , chỉ tiếng ch.ó sủa vọng .

 

Hắn dám đ.á.n.h thức cô cô, một trốn trong nhà, kinh hồn bạt vía.

 

Cho đến khi trời sáng, thể vẫn run rẩy, mặt mũi đầy nước mắt.

 

Từ đó về , suốt một thời gian dài, Chúc Thanh Sơn còn đến học đường nữa.

 

Hắn với Chúc cô cô rằng, sách nữa, đưa cô cô trở về quận Hà Nội, đoàn tụ cùng cha.

 

Sau sẽ ngoan ngoãn lời cha, kế thừa tay nghề của cha và cô cô, một đầu bếp.

 

Không ngờ Chúc cô cô xong, lập tức nước mắt như mưa, với :

 

"Thanh Sơn, cha con mất , tìm thấy nữa."

 

Lúc Chúc Thanh Sơn mới , nửa năm , Chúc sư phụ nhờ một sổ sách của Tiền gia *để điếm ở quận Hà Nội mang lời nhắn, là nhà họ La xảy chuyện, ông thu xếp hành trang, chuẩn lên Trường An, sống cùng bọn họ.

 

(*để điếm: là một loại nhà trọ – trạm giao dịch – kho hàng trong thời cổ đại)

 

Khi Chúc Thanh Sơn đang vùi đầu khổ , chuẩn cho kỳ thi mùa thu.

 

Chúc cô cô nghĩ rằng mắt cho , dành cho một niềm vui bất ngờ.

 

Không ngờ hai tháng trôi qua, chẳng tin tức gì.

 

đến Tiền gia để điếm, đưa chút bạc, mong khi từ quận Hà Nội đến giao sổ thì tiện thể dò hỏi tin tức.

Loading...