Cứ đợi như , thêm hai tháng nữa trôi qua.
Một việc ở để điếm mang tin đến, rằng mấy tháng , La lão gia đến báo thù, cả nhà gặp nạn.
Khi , hạ nhân còn sống trong phủ đều giam giữ, quan phủ thẩm vấn mấy ngày, thả hết những gia nhân khế ước.
Chúc sư phụ chính là khi đó nhờ truyền lời, chuẩn lên Trường An.
Người ở để điếm , lúc cũng định lên Trường An giao sổ sách, nên định bảo Chúc sư phụ đưa chút tiền lộ phí để tiện cùng .
Chúc sư phụ từ chối.
Ông nhíu mày do dự, cuối cùng chỉ : "Ta còn thu dọn chút đồ đạc, vài ngày nữa sẽ ."
Từ đó về , còn gặp ông nữa.
Chúc cô cô lòng nóng như lửa đốt, hận thể lập tức về quận Hà Nội.
đúng lúc , Chúc Thanh Sơn sắp bước kỳ ứng thí, còn bà thì vì lo nghĩ quá độ, tự ngã bệnh.
Mãi đến khi Chúc Thanh Sơn thi xong, bà mới dám đem chuyện kể đầu đuôi cho .
Chúc cô cô : "Thanh Sơn, dò hỏi khắp nơi , cha con còn ở quận Hà Nội nữa. Hôm cầu xin Trần phu nhân, bên nhà đẻ của bà một đường nha dịch trong huyện, rằng lúc cha con rời , còn thuê một cỗ xe lừa loại thường. Đứa phu xe cũng mất tích cùng cha con. Bọn họ quan đạo, nha môn e rằng giữa đường gặp thổ phỉ, chỉ sợ sớm gặp nạn …"
Chúc Thanh Sơn những lời thế nào.
Hắn chỉ cảm thấy vạn niệm đều tắt, cả như mất hồn mất vía.
Chỉ lẩm bẩm : "Con tìm cha, con nhất định sẽ tìm cha con!"
Suốt sáu năm qua, thể tay rời sách, ngày đêm khổ , chẳng qua là vì cô cô và cha dốc lòng nâng đỡ .
Cha tuy ở xa tận quận Hà Nội, nhưng mỗi nhờ nhắn lời, đều quên căn dặn —
Nếu ban đêm sách, nhớ mua loại dầu đèn , dầu hạt ngô ngửi nhiều sẽ trúng độc, nhất định đối xử với bản , đừng để thể suy kiệt.
Liên tiếp chịu đả kích nặng nề, Chúc Thanh Sơn mất khống chế bật dậy, lao ngoài.
Cô cô vốn đang mang bệnh, lập tức ngã quỵ giường, gọi :
"Thanh Sơn, con !"
Chúc Thanh Sơn đầu, thiếu niên hoảng loạn, mặt mũi đẫm lệ, nghẹn ngào nên lời:
"Cô cô…"
Chúc cô cô đưa tay .
Hắn bước tới nắm lấy, quỳ xuống giường bà.
"Cha con còn, nếu con cũng xảy chuyện gì, cô cô còn mặt mũi nào gặp ông . Thanh Sơn, con thi đỗ cử t.ử, khó khăn lắm mới đến ngày hôm nay, thể vì mà bỏ dở?"
"Hãy hứa với cô cô, đừng tìm cha con. Con tuổi còn nhỏ, bao năm qua chỉ vùi đầu sách vở, thế đạo hiểm ác. Vùng Tam Xuyên , thổ phỉ xưa nay g.i.ế.c chớp mắt…"
Chúc Thanh Sơn bật thành tiếng.
Hắn cô cô đang bệnh giường, cuối cùng cũng hiểu rằng, thật sự thể rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-74-tha-c-h-e-t-con-hon-chiu-nhuc.html.]
Từ đó về , Chúc Thanh Sơn sa sút tinh thần lâu.
Hắn tìm cho một công việc chép kinh văn, ngày đêm trong chùa chép kinh.
Chép xong thì ngoài phố phường, gõ cửa từng nhà hỏi xem cần thư thuê .
Chúc cô cô nhận điều bất thường, hỏi vì mãi đến học đường.
Chúc Thanh Sơn trầm mặc một lát, với cô cô: "Sau , con sách nữa."
Chúc cô cô , chỉ thấy như sét đ.á.n.h giữa trời quang, suýt nữa ngất .
Bà hất đổ bát t.h.u.ố.c Chúc Thanh Sơn mang tới, :
"Con bốn tuổi khai tâm, khổ mười năm. Năm xưa cha con giữ con bên , con với ông thế nào?"
"Thanh Sơn, cô cô con là đứa trẻ hiếu thuận. Cha con mất , trong lòng con đau đớn. chính vì , con càng gượng dậy. Coi như cha con thành tâm nguyện. Ông vẫn luôn mong con nên ."
"Có là cô cô liên lụy con ? Con yên tâm, bệnh của cô cô sắp khỏi . Trước Trần Bảo chẳng , nếu gặp khó khăn thì cứ với , nhất định sẽ giúp con…"
"Cô cô!" Chúc Thanh Sơn cắt ngang lời bà.
"Con chỉ là đến học đường của Lục sư bảo nữa. Hội thí con vẫn sẽ tham gia. Con ở nhà sách cũng .”
Thiếu niên thẳng lưng, nhưng thể cứng đờ.
Hắn trấn an cô cô, nhưng thực sự kìm nỗi chán ghét trong lòng, giọng run rẩy :
"Lời của ngoài thể coi là thật. Trên đời , nợ nhân tình là thứ khó trả nhất. Sau cô cô đừng nhắc đến Trần gia nữa."
" Trần Bảo đối với con…"
"Đừng nữa, cô cô! Trời còn sớm, con sắc t.h.u.ố.c."
Chương 18: Thà C.h.ế.t Còn Hơn Chịu Nhục
1
Chúc cô cô thế nào cũng thể tưởng , cái kẻ ngoài miệng luôn miệng thương yêu cháu trai như Trần Bảo, lưng đê tiện đến mức .
Trước Chúc Thanh Sơn dựa việc chép kinh văn cho chùa mà kiếm chút tiền công, miễn cưỡng cũng đủ sống qua ngày.
Thế nhưng hôm , vị quản sự trong chùa với rằng từ nay cần đến nữa.
Chúc Thanh Sơn hỏi nguyên do, vị hòa thượng ngập ngừng chốc lát, chỉ khẽ thở dài:
“Việc chép kinh do khác tiếp quản, bần tăng cũng chủ .”
Ban đầu, Chúc Thanh Sơn cũng để tâm.
Cho đến khi theo hẹn đến nhà một hộ dân thường để thư giùm, mà trong nhà như thấy quỷ, vội vàng đóng cửa đuổi khéo:
“Không nữa, nữa! Ngươi mau !”
Hồng Trần Vô Định
Lúc , Chúc Thanh Sơn mới dần nhận điều gì đó .
Ba ngày , thang t.h.u.ố.c cuối cùng của Chúc cô cô cũng cạn.
Trong nhà chẳng còn một hạt gạo nào để nấu.