Quan Thiền - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:17:29
Lượt xem: 278
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chúc Thanh Sơn lang thang ngoài phố suốt một ngày, c.ắ.n răng quyết định bán hết b.út mực giấy nghiên cùng những bản kinh chép , thu dọn hành lý, tính dắt theo cô cô rời khỏi nơi .
Nghĩ đến đó, trong lòng như trút gánh nặng.
Nào ngờ lúc về, bước cửa liền Chúc cô cô : “Thanh Sơn, Trần Bảo đến tìm con.”
Chúc Thanh Sơn từ phòng cô cô , trong sân, chỉ cảm thấy lạnh buốt.
Nơi ở là căn phòng cải tạo từ nhà chứa tạp vật cải tạo trong sân.
Trời xẩm tối, xuyên qua một tấm rèm và khung cửa sổ cũ kỹ, thể thấy trong phòng thắp đèn dầu.
Chúc Thanh Sơn từng bước tiến gần, trong mắt giấu nổi sát ý.
Trong tay là con d.a.o mổ cá mà cô cô vẫn dùng.
Khi vén rèm cửa, con d.a.o siết c.h.ặ.t đến mức lòng bàn tay đau nhức.
Còn trong phòng, Trần Bảo đang lười biếng nghiêng nơi đầu giường , tay lật xem một cuốn kinh văn.
Trong khoảnh khắc đó, m.á.u trong đầu Chúc Thanh Sơn như sôi trào.
Cuốn kinh văn chính là 《Tam Nguyên Phù Chú》, bản cẩn thận chép tặng Trần Bảo khi xưa để cảm ơn y đối đãi ân cần.
Trang đầu của bản chép rằng: “Tam Quan Đại Đế từ bi gia hộ, ban phúc tiêu tai cho bằng hữu Trần Bảo, phù hộ bình an.”
Và trang cuối cùng rằng: “Nguyện năm tháng cùng qua, mà tình bạn mãi dài lâu.”
Chúc Thanh Sơn xuất hàn vi, ân tình Trần Bảo dành cho , thực sự khó bề đáp .
Thứ duy nhất thể dâng lên, chính là lòng thành và chân tâm của .
Thế nhưng bây giờ, những điều cũng giống như sự trong sạch của , vỡ vụn tan tành.
Thiếu niên đỏ hoe mắt, giơ cao con d.a.o mổ cá về phía trong phòng.
Trần Bảo ngẩng đầu , toe toét: “Thanh Sơn, ngươi về .”
Hồng Trần Vô Định
Y hề sợ hãi, đầu tiên là dậy, đó thong thả bước đến gần.
Mãi đến khi mũi d.a.o trong tay Chúc Thanh Sơn đặt lên hông y.
Trần Bảo đưa tay , siết c.h.ặ.t lấy cánh tay .
Y lớn hơn Chúc Thanh Sơn một tuổi, từ nhỏ cường tráng, đến Trường An ưa thích b.ắ.n cung luyện kiếm, thể tất nhiên rắn rỏi hơn .
Chúc Thanh Sơn y giữ lấy, vùng vẫy kịch liệt, tay vẫn nắm c.h.ặ.t con d.a.o buông.
Trần Bảo khẩy: “Ngươi từ bé yếu ớt, giống hệt một tiểu cô nương. Ta tin ngươi dám g.i.ế.c .”
“Trần Bảo! Ngươi đừng quá đáng!”
Mắt Chúc Thanh Sơn đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi, hạ thấp giọng, sợ cô cô thấy.
Thế nhưng Trần Bảo nở một nụ ác ý, vung tay hất về phía đầu giường, con d.a.o mổ cá rơi xuống đất kêu leng keng.
Y dường như chắc mẩm Chúc Thanh Sơn dám lớn chuyện, liền áp sát tới, đè , đồng thời giữ c.h.ặ.t hai cánh tay :
“Nguyện năm tháng cùng qua? Tình bạn mãi dài lâu? Chúc Thanh Sơn, ai cùng ngươi bạn dài lâu chứ. Ta thích ngươi, lâu dài thì hai cứ ở trong chăn gối mà lâu dài!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-75.html.]
“Trần Bảo! Ngươi là đồ súc sinh! Đồ bằng ch.ó lợn!”
“Chậc, ngươi thể như ? Ta đối với ngươi là thật lòng, bằng lòng vì ngươi mà bao nhiêu việc. Ta rõ , thể giúp ngươi một bước lên mây, ngươi còn thế nào nữa?”
“Những ngày ngươi vẫn nghĩ thông ? Đến cơm cũng mà ăn, rời khỏi thì ngươi sống thế nào? Cô cô ngươi bệnh thành , chẳng lẽ ngươi trơ mắt bà c.h.ế.t ?”
“Thanh Sơn, chuyện trong nhà ngươi . Phụ ngươi mất tích, thể giúp ngươi tìm, chỉ cần ngươi theo , cần lo nghĩ bất cứ điều gì nữa. Từ nay về vì ngươi mà chạy ngược chạy xuôi, như ?”
“Lần ngươi say rượu mê man, thú vui long dương là thế nào. Chúng một , đảm bảo khiến ngươi khoái lạc, sướng như lên tiên, như c.h.ế.t sống …”
Trần Bảo , đưa tay kéo áo Chúc Thanh Sơn.
Chúc Thanh Sơn liều mạng chống cự, giữ c.h.ặ.t vạt áo n.g.ự.c.
Bất thình lình, nhấc chân đạp mạnh Trần Bảo một cái.
Cú đạp suýt nữa trúng hạ , khiến Trần Bảo tức giận bừng bừng, lập tức tát một bạt tai.
Tên công t.ử ăn chơi mất kiên nhẫn, ánh mắt hung ác:
“Ta đối xử với ngươi như , nếu ngươi còn điều, rượu kính uống uống rượu phạt! Hôm nay sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!”
Sự bạo ngược ẩn vẻ ngoài tuấn tú lúc phơi bày sót thứ gì.
Chúc Thanh Sơn chịu buông tay, liền liên tiếp hứng thêm mấy cái tát.
Cho đến khi khóe miệng bật m.á.u, tai ù còn rõ, mới tuyệt vọng.
Ngón tay buông lỏng, cũng tuyệt vọng nhắm mắt .
Hắn mặc cho Trần Bảo giật phăng y phục , một tiếng cũng .
Ngay lúc , bỗng Trần Bảo thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
Chúc Thanh Sơn mở mắt, thấy cô cô phía Trần Bảo, trong tay cầm một cái bình gốm đập lên đầu y.
cô cô vốn đang bệnh nặng, mặt mày vàng vọt, bước chân lảo đảo, sức lực lớn.
Cái bình gốm vẫn còn nguyên vẹn.
Chúc cô cô định giơ lên nữa.
Nào ngờ Trần Bảo kịp hồn, đẩy mạnh bà xuống đất.
Chúc cô cô vững, ngửa ngã , đầu đập mạnh góc bàn.
Chúc Thanh Sơn bừng tỉnh, vội vàng lao tới, ôm cô cô lòng.
“Cô cô! Cô cô!”
Chúc cô cô nhắm mắt, bất tỉnh nhân sự.
Chúc Thanh Sơn sờ phía đầu bà, bàn tay dính đầy m.á.u.
Hắn hoảng sợ mở to mắt, sang Trần Bảo, trong mắt ngập tràn hận ý.
Trần Bảo hề cho rằng sai, chỉ ôm đầu , c.h.ử.i rủa:
“Là bà tay với , chỉ đẩy bà một cái thôi, bà vốn nên như …”