Quan Thiền - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:19:16
Lượt xem: 263

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời còn dứt, Chúc Thanh Sơn đột nhiên nhặt con d.a.o mổ cá đất lên, hung hăng c.h.é.m về phía y!

 

Trần Bảo phản ứng cực nhanh, thấy liền chạy vòng quanh cái bàn.

 

Chúc Thanh Sơn như phát điên, cầm d.a.o đuổi theo c.h.é.m loạn phía .

 

Trần Bảo c.h.ử.i thề một tiếng, chạy đến sân liền lập tức bỏ trốn.

 

2

 

Chúc cô cô gắng gượng nổi đến lúc trời sáng, qua khỏi.

 

Trước lúc lâm chung, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Chúc Thanh Sơn,

 

“Cô cô sẽ ép con sách nữa, Trường An chốn lành, Thanh Sơn, con hãy , tìm một nơi hẻo lánh mà sống, dẫu đến thôn quê nghèo khó, chỉ cần cả đời bình an là đủ.”

 

“Cô cô con ức h.i.ế.p…”

 

“Cô cô! Cô cô, con sẽ tha cho ! Con sẽ lên Kinh Triệu phủ cáo trạng! Con Trần Bảo đền mạng cho cô cô!”

 

“Hài t.ử, hãy lời cô cô. Trần Nguyên Lệnh phía chỗ dựa là vị Tào công công trong cung, con thể đắc tội . Cô cô chỉ cầu con giữ mạng sống, rời khỏi nơi , chớ để c.h.ế.t vẫn chẳng yên.”

 

Mấy lời vắt cạn bộ sức lực của Chúc cô cô.

 

Hồng Trần Vô Định

Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Chúc Thanh Sơn cuối, dốc sức

 

“Hứa với ! dù và cha con đều còn, con cũng sống…”

 

Sau khi Chúc cô cô qua đời, Chúc Thanh Sơn canh giữ t.h.i t.h.ể bà suốt bảy ngày.

 

Sau đó, đem tất cả những vật thể cầm cố trong nhà cầm sạch.

 

Ngày an táng cô cô, ngoài bãi tha ma nơi ngoại ô, Chúc Thanh Sơn mặc áo tang, đầu đội khăn trắng, quỳ đất đốt giấy tiền.

 

Một đồng môn Trần Bảo sai tới, tìm đến gặp .

 

Tên công t.ử nhà giàu đưa cho Chúc Thanh Sơn một xấp ngân phiếu, cất giọng khuyên nhủ: 

 

“Trần Bảo sai , với ngươi, mong ngươi thể tha thứ.”

 

“Ngươi cũng thế, nhà ngươi nghèo khó, quyền thế, Trần Bảo chịu giúp ngươi, ngươi mượn sức mưu cầu tiền đồ, cũng coi như đôi bên đều lợi, dù cũng khiến ngươi chịu thiệt gì. Đám nho sinh tầm thường thời thế, mới coi thể diện còn nặng hơn tính mạng. Nếu ngươi sớm thấu, chiều theo ý Trần Bảo, thì chịu khổ như bây giờ.”

 

Rõ ràng, kẻ Trần Bảo sai tới khuyên giải Chúc Thanh Sơn , vốn cùng một giuộc với y.

 

Lời lẽ vẻ chân thành, nhưng khi Chúc Thanh Sơn, trong mắt vô thức lộ vẻ khinh miệt.

 

Kẻ ở địa vị cao lễ nghĩa liêm sỉ, chỉ là trong mắt bọn họ, lễ nghĩa liêm sỉ là thứ nghèo xứng .

 

Người nghèo thì hèn yếu, nịnh nọt họ, mặc cho họ coi thường, mặc cho họ tùy ý chơi đùa trong lòng bàn tay.

 

Chúc Thanh Sơn mặc cho xong, vẫn im lặng đáp.

 

Sau đó đột nhiên chộp lấy đống giấy tiền đang cháy mộ cô cô, bất chấp bỏng rát, hất thẳng về phía tên công t.ử .

 

Tên giật , vội lùi một bước, nhưng những tia lửa b.ắ.n tung vẫn rơi lên y phục .

 

Hắn luống cuống phủi lửa, đồng thời Chúc Thanh Sơn, tức tối mắng: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-76.html.]

 

điều! Nếu Trần Bảo để mắt tới ngươi, hôm nay tuyệt đối tha cho ngươi. Chúc Thanh Sơn, xem ngươi thể ngông cuồng đến bao giờ, chúng cứ chờ xem!”

 

Chúc Thanh Sơn mười lăm tuổi ứng thí đỗ đạt, chính là độ tuổi lập chí học hành.

 

Thế nhưng từng lúc nào, hối hận việc sách như lúc .

 

Nếu năm xưa lời cha, ngoan ngoãn ở nhà một đầu bếp, thì cha lên Trường An tìm , để bặt vô âm tín.

 

Cô cô cũng sẽ vì che chở cho mà c.h.ế.t oan uổng.

 

Chúc Thanh Sơn từng nghĩ tới việc lên nha môn tố cáo Trần Bảo.

 

Dẫu giờ thành cô nhi, liều cả tính mạng, cũng Trần Bảo trả giá.

 

Thế nhưng khi bản cáo trạng xong, chợt nhớ tới bàn tay cô cô lúc hấp hối dốc hết sức lực nắm c.h.ặ.t lấy tay .

 

Sau đó lâu, mới gỡ bàn tay cô cô .

 

Mà đôi mắt của cô cô, cho đến phút cuối cùng, vẫn mở trừng trừng.

 

Chúc Thanh Sơn kìm , nước mắt tuôn như mưa, nức nở thành tiếng.

 

Về , thiếu niên từ nhỏ vốn ngoan ngoãn quỳ mộ cô cô hồi lâu, tự tay đốt tờ cáo trạng .

 

Không lâu , thu dọn hành lý, rời khỏi Trường An.

 

Hắn dự định trở về quận Hà Nội, men theo vùng Hà Lạc mà , tiện thể dò hỏi tung tích của cha.

 

Trên Chúc Thanh Sơn còn dư bạc, đem đôi ủng da đen mới chỉ mang vài , cùng một chiếc áo cổ tròn còn mới đem cầm.

 

Đó là bộ y phục đắt giá nhất của .

 

Năm xưa học môn hạ Lục sư bảo, cô cô sợ ăn mặc quá tồi tàn sẽ khinh rẻ,, nên cố ý chọn vải may cho .

 

Từng mũi kim sợi chỉ đều là cô cô thức đêm khâu vá.

 

Trước nỡ mặc, nay nỡ bán.

 

lúc cần lộ phí để rời .

 

Vì thế đỏ hoe mắt, nghiến răng đem cả bộ cầm.

 

Sau đó mua chút lương khô, bến đò lên thuyền.

 

Xuống thuyền, hướng về phía Thiểm quận mà , để tiết kiệm tiền bạc nên Chúc Thanh Sơn quyết định bộ.

 

Hắn ý dò hỏi tin tức của cha, vì theo quan đạo.

 

Cứ như dừng suốt hơn một tháng, cũng gặp nguy hiểm gì.

 

Chỉ là đôi giày chân rách nát hình thù, lòng bàn chân cũng phồng rộp, rớm m.á.u.

 

Chúc Thanh Sơn từ nhỏ cha và cô cô che chở chu , ngoài việc sách chịu khổ, từng trải qua gian nan nào khác.

 

Chuyến , suýt nữa lấy mất nửa cái mạng của .

 

Đêm đến một ngôi miếu hoang giữa đồng, Chúc Thanh Sơn tá túc tại đó, tình cờ gặp một phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ.

Loading...