Quan Thiền - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:21:13
Lượt xem: 234

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba con trông chẳng khác gì ăn mày, quần áo tả tơi, gầy trơ xương.

 

Chúc Thanh Sơn lấy chiếc bánh nướng còn sót trong bọc , chia cho họ ăn.

 

Người phụ nữ cảm kích rơi nước mắt, kéo hai đứa trẻ quỳ xuống mặt , rằng họ ba ngày ăn gì, cảm tạ ân cứu mạng của công t.ử.

 

Chúc Thanh Sơn thấy họ đáng thương quá, nghĩ bụng sáng mai lên đường sẽ chia cho họ một nửa tiền lẻ .

 

Nào ngờ nửa đêm về sáng, phụ nữ tóc tai bù xù bỗng nhặt một hòn đá trong miếu, run rẩy giơ lên đập thẳng xuống đầu .

 

Chúc Thanh Sơn đang ngủ say, lập tức đ.á.n.h cho choáng váng.

 

Hắn cố gắng mở đôi mắt m.á.u thấm ướt, thấy phụ nữ lục soát , miệng run rẩy lẩm bẩm: 

 

“Xin … xin …”

 

Miếu hoang giữa đồng, tường gãy vách đổ.

 

Gió lạnh lùa qua những mảng tường sứt mẻ và hành lang đổ nát, khiến lạnh thấu xương.

 

Ánh mắt Chúc Thanh Sơn rơi lên bệ cao phía , nơi pho tượng Bồ Tát mục nát từ lâu.

 

Bồ Tát cúi đầu rũ mắt, thần sắc từ bi, đang lặng lẽ .

 

mắt Chúc Thanh Sơn chỉ một màu đỏ của m.á.u, chỉ cảm thấy pho tượng như ác quỷ nhập .

 

3

 

Hồng Trần Vô Định

Chúc Thanh Sơn rốt cuộc vẫn tìm tung tích của cha.

 

Ngược vì mất hết tiền bạc, sa sút đến mức trở thành ăn mày.

 

Thiếu niên từng khổ sách thánh hiền, ban đầu phố chợ, men theo từng sạp hàng từng cửa tiệm mà hỏi: 

 

“Ta là cử t.ử thi đỗ giải thí, tính toán sổ sách, thể thư soạn văn, cũng thể ghi chép sổ sách, chỉ xin đổi lấy một bữa ăn.”

 

Đáng tiếc, những chưởng quỹ chẳng buồn đoái hoài, thậm chí kẻ mặt lạnh quát lớn: 

 

“Đồ ăn mày hôi hám từ tới, cút xéo mau!”

 

Chúc Thanh Sơn cúi đầu, thấy y phục rách rưới dơ bẩn . Trên trán , vết bầm do phụ nữ đập đá vẫn tan hết.

 

Chúc Thanh Sơn đường quá lâu, kiệt sức.

 

Dạ dày cồn cào như thiêu như đốt, bệt xuống ven đường nghỉ ngơi.

 

Vì đau bụng, nhịn mà co .

 

lúc , một đồng tiền đồng rơi xuống đất vang lên tiếng leng keng.

 

Chúc Thanh Sơn ngẩng đầu.

 

Chỉ thấy một bà lão mang giỏ rau, chống gậy, mỉm với .

 

Bà lão mặc áo vải thô, nhưng khuôn mặt hiền từ, dịu dàng dặn mua cái bánh bao ăn, lảo đảo rời .

 

Chúc Thanh Sơn theo bóng lưng bà, kìm mà mắt đỏ hoe.

 

Về , dùng đồng tiền mua một cái bánh bao còn nóng hổi.

 

Nào ngờ c.ắ.n một miếng, lôi hẻm nhỏ bên cạnh.

 

Hai kẻ ăn mày mặt mày hung dữ cướp lấy bánh bao, đá ngã lăn đất.

 

Lúc Chúc Thanh Sơn mới hiểu, thì ăn mày ở phố cũng chia địa bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-77.html.]

 

Hắn đ.á.n.h tới mức thoi thóp.

 

Hôm đó đổ một trận mưa.

 

Hắn bên đường, nước mưa xối ướt từ đầu đến chân, chẳng khác nào một t.h.i t.h.ể ai ngó ngàng.

 

Toàn Chúc Thanh Sơn đau đớn tột cùng, thở nổi, đầu óc mơ hồ.

 

Hắn nghĩ, hôm nay lẽ sẽ c.h.ế.t ở đây mất .

 

Giữa tuyệt vọng, khẽ , hiểu cố chấp về quận Hà Nội.

 

Cha cũng còn, đời còn nơi nào là nhà của nữa ?

 

về, chẳng cũng chỉ là một con ch.ó nhà tang ?

 

Hắn tuyệt vọng nghĩ—

 

Biết sớm như , năm xưa chi bằng đừng rời khỏi Trường An, liều mạng với Trần Bảo chẳng hơn ?

 

Người đời vẫn thường : “*Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn”

 

Mấy ai rằng, rẽ sang ngả khác, cũng thể chỉ là **đông t.ử thử, tây t.ử thử.

 

Sách dạy rằng: “***Hải áp trúc chi đê phục cử, phong xuy sơn giác hối minh…” 

 

(*Núi chồng núi, nước quanh co, tưởng như hết đường , nhưng khi qua khóm liễu rậm, hoa sáng lên thì hiện một thôn làng. Ý nghĩa: Trong tuyệt vọng vẫn hy vọng.

 

**Chuột c.h.ế.t phía đông, chuột c.h.ế.t phía tây. Ý nghĩa: Không lúc nào đổi đường cũng gặp hy vọng, khi đường nào cũng bế tắc.

 

***Sóng biển ép cành trúc cúi xuống bật lên, gió thổi qua góc núi, trời tối sáng. Ý nghĩa: Cuộc đời lúc chìm lúc nổi, nhưng cuối cùng vẫn ngày sáng.)

 

Nay nghĩ , quả thực buồn .

 

Thôi , thôi , tất cả quá muộn .

 

Không cô cô nơi suối vàng thấy thế , liệu tức đến bật ...

 

Hắn nhắm mắt, đang nghĩ , bỗng cảm thấy cơn mưa tạt mặt dường như ngừng.

 

Chúc Thanh Sơn mở mắt , liền thấy một ông lão râu tóc bạc phơ đang che ô, xổm mặt .

 

Ông lão hỏi: “Ngươi tính sổ sách ? Ta là quản sự của Cao phủ, lão gia nhà một sổ sách tính , nếu ngươi thể , lão gia sẽ trọng thưởng.”

 

Bình Chương là một huyện nhỏ.

 

Cao gia là gia tộc giàu nhất nơi .

 

Gần đây Cao lão gia tức giận nguôi.

 

Nguyên do là vì phu nhân nhà họ Cao tư thông với một vị coi sổ sách trong phủ.

 

Kẻ là biểu của Cao phu nhân, hai qua nhiều năm, ngay cả đứa con trai mà Cao phu nhân sinh cho Cao lão gia cũng là của tên .

 

Gần đây hai kẻ thậm chí còn hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t Cao lão gia, hòng đoạt lấy bộ gia sản.

 

Nào ngờ mưu kế thất bại, Cao lão gia phát hiện.

 

Cao lão gia tức giận đến nôn m.á.u, dẫn đem đôi gian phu dâm phụ dìm xuống ao.

 

Ngay cả đứa con trai mà nuôi dưỡng bấy lâu, cũng dìm c.h.ế.t theo.

 

Sau khi chuyện kết thúc, Cao lão gia sắp xếp gia sản và sổ sách trong phủ.

 

Không ngờ phát hiện coi sổ sách nọ chẳng dùng thủ đoạn gì, mà sổ sách trong phủ đều rối như canh hẹ.

Loading...