Quan Thiền - Chương 79
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:22:47
Lượt xem: 282
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ta thường, nhưng chuyện hệ trọng, đừng để bản vướng rắc rối. Ta , cần mặt vì .”
Lúc , Chúc Thanh Sơn vẫn phận thật của , chỉ võ công, kiếm pháp đặc biệt giỏi.
Trước mỗi đến viện của , một đang lau kiếm, hỏi :
“Thanh kiếm tên gọi ?”
Ta lắc đầu: “Thanh kiếm mang điềm chẳng lành, tên gọi nhắc tới.”
“Vậy thì đặt cho nó một cái tên mới.”
“Được, nghĩ giúp .”
“Hay gọi là Quan Thiền nhé?”
Khi , Chúc Thanh Sơn còn tên gọi khác là A Thiền, nên khi thốt cái tên đó, khẽ .
Ta cong môi: “Là ý gì?”
“Hôm nọ sách, trong đó chép Tri Bắc Du hỏi đạo, gặp Hoàng Đế. Hoàng Đế vạn vật vốn là một thể. Cái cho là thì gọi là thần kỳ, cái ghét thì gọi là thối rữa. Thối rữa thể hóa thành thần kỳ, thần kỳ cũng thể hóa thành thối rữa.”
“Ý là, vốn do lòng phán định. Mật ong vốn là do ong nhai nhụy hoa nhả tích mà thành, còn như lúc ve lột xác, cũng chính là từ thối rữa mà sinh thần kỳ.”
“Huynh rốt cuộc gì?”
“Muội thanh kiếm mang điềm , mà tên tự của là A Thiền, cớ để nó ở trong tay , khiến từ cái thối rữa sinh điều thần kỳ.”
“Vậy thì thể gọi là Thiền Thuế, gọi là Quan Thiền?”
“Muốn biến mục nát thành thần kỳ, ắt quan sát cảnh ve lột xác… gọi Thiền Thuế cũng , nhưng thấy gọi là ‘Thiền Thuế Kiếm’ ?”
“… là thật.”
Ta gật đầu, nghĩ một lúc : “Thôi , từ nay gọi nó là ‘Quan Thiền Kiếm’ .”
…
Ta từng với Chúc Thanh Sơn rằng Quan Thiền Kiếm từng g.i.ế.c nhiều .
Giờ thấy bắt nạt, thể khoanh tay ?
Chỉ là sống c.h.ế.t cũng chịu là ai đ.á.n.h , khiến càng thêm bực bội.
Ta cố ép bản bình tĩnh, hít sâu một , với :
“Huynh chỉ cần cho là ai, mặt tự chừng mực, sẽ ngu ngốc đến mức tự rước họa .”
“Chúc Thanh Sơn, nếu , sẽ coi như vị quan thừa hại , đêm nay sẽ để c.h.ế.t kiếm của .”
Ta nheo mắt, mà như , lạnh lùng .
Chắc dáng vẻ khiến Chúc Thanh Sơn cảm thấy sợ, chộp lấy tay , hoảng hốt :
“Tiểu Hoè, chớ bậy! Chuyện hôm nay thật nghiêm trọng. Trước từng đắc tội một tên công t.ử, chỉ là tìm cơ hội trả thù thôi, đến mức g.i.ế.c .”
“Là ai? Huynh đắc tội với ai?”
“…”
“Nói!”
Ta quát lớn một tiếng khiến Chúc Thanh Sơn run rẩy.
Ngay lúc sắp mất kiên nhẫn đến phát điên, cuối cùng cũng yếu ớt mở miệng:
“Ta … nhưng hứa sẽ tìm .”
“Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-79.html.]
“Muội thề .”
“Ta thề.”
“Muội thề tìm .”
“Ta thề tìm .”
“Ta tin .”
“Ta nguyền rủa cả nhà ! Chúc Thanh Sơn! Huynh cứ chờ đó cho !”
Ta tức giận định bỏ , vốn định tự điều tra chuyện .
Ai ngờ Chúc Thanh Sơn tưởng định đến tìm quan thừa gây sự, vội nhào tới ôm lấy chân .
“Buông !”
Ta đá , thấy đầy thương tích, cơn giận càng bốc lên, mắng:
“Đồ vô dụng!”
Chúc Thanh Sơn mắt đỏ hoe, mắng một câu, cuối cùng nhịn mà bật , uất ức đến cực điểm:
“Là Trần Bảo! Là Trần Bảo! thể tìm , bởi vì cha là Trần Nguyên Lệnh!”
2
Trường An là nơi quan quyền quý đông đúc, phú thương tụ hội.
Nếu Chúc Thanh Sơn nhắc đến cái tên “Trần Nguyên Lệnh”, thành thật mà , ấn tượng gì về kẻ .
Hiện giờ , mới cảm thấy quen tai.
Ta nghĩ, Trần Nguyên Lệnh hẳn là nhân vật ghê gớm lắm.
Vì thế liền cau mày hỏi: “Trần Nguyên Lệnh là ai? Làm quan mấy phẩm?”
“Hắn vốn xuất phú thương, hiện đang quan lục phẩm.”
“Hửm, chỉ là lục phẩm mà thôi...”
“ chống lưng, dựa đại thái giám Tào Nghiêm.”
“Tào Nghiêm? Hắn chẳng đang giam ở Đại Lý Tự thẩm tra ?”
Khi Chúc Thanh Sơn gặp nạn, khéo là lúc chuyện Trình Hy và Âm Sát tinh kết thúc, Tào Nghiêm nhốt trong Đại Lý Tự mấy tháng trời.
Chúc Thanh Sơn tiếp: “ Trần Nguyên Lệnh thật sự là kẻ khôn khéo. Tào Nghiêm ngã ngựa, lập tức bỏ nửa gia sản để hối lộ Trình thị trung, cầu xin che chở. Vị Trình thị trung đó tên là Trình Hy, bệ hạ vô cùng sủng ái, cũng là một kẻ tâm địa độc ác.”
Hồng Trần Vô Định
Ta: “...”
Nhờ những lời Chúc Thanh Sơn kể, mới nhớ vì cái tên Trần Nguyên Lệnh quen tai.
Không lâu đó, Trình Hy từng tặng một hộp Nam châu, giá trị liên thành.
Nam châu đến mức khiến nhịn mà hỏi: “Từ mà ?”
Khi Trình Hy mỉm , đáp: “Một phú thương từng nương nhờ Tào Nghiêm tên là Trần Nguyên Lệnh, thấy thế cục xoay chuyển, đem tất cả kỳ trân dị bảo trong nhà dâng tới phủ chúng .”
Chuyện kiểu xưa nay chỉ bỏ qua, chẳng mấy bận tâm.
Chỉ là lúc con trai Trần Nguyên Lệnh dám ức h.i.ế.p Chúc Thanh Sơn, liền lạnh một tiếng, xoay định rời .
Chúc Thanh Sơn vẫn ôm lấy chân , đến nấc nghẹn:
“Tiểu… Tiểu Hoè! Muội thể ! Muội Trình thị trung đáng sợ thế nào ! Tào Nghiêm cũng vì mà hạ bệ! Nghe tâm tính độc địa, từng g.i.ế.c sạch tộc bên ngoại ở quận Hà Đông…”
“Câm miệng!”
Hôm đó, rốt cuộc Chúc Thanh Sơn vẫn ngăn nổi .