Quan Thiền - Chương 80
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:23:20
Lượt xem: 316
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn thương nặng, chỉ nhẹ nhàng đá một cước, cuộn đất, đau đến thể dậy nổi.
Khi ngoài tìm Trần Bảo, thuận tiện thuê một vị lang trung phố, dặn ông mang hòm t.h.u.ố.c đến thư sinh viện bên cạnh Thu Hoa Thư Trai khám bệnh.
Ta đưa ông một trăm lượng bạc, rằng nếu thư sinh c.h.ế.t, thì ông cũng chẳng cần sống nữa.
Lang trung mừng rỡ xen lẫn kinh hoảng, vẻ mặt phức tạp gật đầu.
Thật ban đầu vốn ý g.i.ế.c Trần Bảo.
Chỉ định cho một bài học nhớ đời.
Nào ngờ lúc tìm , đang ở Tượng Cô Quán, cùng vài tên công t.ử nhà giàu uống rượu vui chơi.
Tượng Cô Quán là nơi chuyên nuôi nam kỹ.
Hồng Trần Vô Định
Bên cạnh Trần Bảo lúc đó là hai gã nam đồng, kẻ trái , nũng dâng rượu đến tận miệng .
Một tên công t.ử đùa cợt với Trần Bảo:
“Chúc Thanh Sơn thật là cứng đầu, đ.á.n.h thành như mà vẫn chịu cầu xin. Hắn chỉ cần tỏ vẻ mềm mỏng chút, chẳng lẽ Trần Bảo thương xót ?”
“Tặc tặc, tuy dung mạo, nhưng quá cứng rắn. Ta chẳng hiểu Trần Bảo thích ở điểm nào, bao năm vẫn nhớ mãi quên, chẳng lẽ bản lĩnh gì đặc biệt chăng?”
“Ha ha ha, ha ha ha, cũng đó. Chúc Thanh Sơn thật sự đến ? Trần Bảo chẳng từng vui đùa với ? Sao kể xem, Chúc Thanh Sơn rốt cuộc mùi vị thế nào? Là sương ngọc đầu giường, hoa ngọc hiên?”
Vừa dứt lời, cả đám liền vang.
Bọn họ vốn đang ở đại sảnh lầu hai, lời lẽ phóng đãng vang dội khiến cả đám công t.ử xung quanh cũng bật theo.
Trần Bảo thì mặt đổi sắc, nâng chén rượu uống cạn, nhếch mép khẩy, giọng trêu đùa:
“Trong màn lụa đỏ cuộn sóng, tiếng rên nức nở, dư vị như thế quả là thấm tận xương tủy, mê mẩn cực độ.”
Nói xong, một tràng lớn nữa nổ .
Cười xong, một công t.ử ghé sát, hạ giọng nghiêm túc:
“Có điều hôm nay chúng đ.á.n.h như , liệu gây rắc rối gì ? Dù giờ cũng là của Tông Chính phủ.”
“Sợ gì! Chính là dạy cho một bài học! Trước Thái học, chúng dám động , còn tưởng lưng chỗ dựa. Kết quả là thi đỗ tiến sĩ xong chỉ phân tiểu ở Tông Chính phủ, hai năm nay tới lui, chẳng thấy tiền đồ gì, đủ thấy tên năng lực quan. Trước đúng là chúng đ.á.n.h giá quá cao. Hôm nay dù đ.á.n.h c.h.ế.t thì ?”
“Phải đó! Nhà Trần Bảo bây giờ dựa Trình thị trung, ai mà tên hoạn quan Trình Hy thánh thượng sủng ái. Sau khi Tào Nghiêm thất thế, e rằng sẽ quyền khuynh thiên hạ. Với bản lĩnh của Trần bá bá, chắc chắn sẽ thăng quan phát tài.”
“Thôi đừng nữa, nào nào nào, uống rượu uống rượu!”
3
Lúc g.i.ế.c Trần Bảo, đầu đội một chiếc đấu lạp.
Khi , sẵn tại đại sảnh lầu hai, những lời lẽ của bọn họ sót một chữ.
Đợi cho đám đang vui đùa hoan lạc, liền dậy.
Ta phi lên phía , một cước đạp thẳng n.g.ự.c Trần Bảo, đá văng xa khỏi bàn tiệc.
Trần Bảo cũng chút quyền cước, tuy uống rượu nhưng phản ứng nhanh, trong lúc hỗn loạn vẫn thể gượng dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-80.html.]
Ánh mắt hung tợn, trừng trừng : “Muốn c.h.ế.t !”
Vừa dứt lời liền xông lên.
Hắn thấy khuôn mặt điên cuồng của lớp đấu lạp.
Tóm hôm đó, đám công t.ử tầng hai bỏ chạy gần hết trong lúc giao đấu.
Bởi cả quá trình Trần Bảo chỉ ăn đòn, thúc cùi chỏ, đá gối, giáng cước liên .
Ta tay nặng, chẳng mấy chốc đ.á.n.h đến mức quỳ rạp đất, liên tục cầu xin:
“Đừng đ.á.n.h nữa! Tha cho ! Ngươi là ai? Ta đắc tội gì với ngươi, xin ngươi ?”
“Nếu ngươi cần tiền, cứ theo về phủ, nhà gia tài vạn lượng, gì cũng thể cho ngươi!”
Trần Bảo, quả nhiên là hạng gian xảo.
Hắn ngoài mặt chịu thua, cúi đầu cầu xin, nhưng ngay khoảnh khắc , ánh mắt bỗng đổi, hung hăng lao tới.
Chẳng từ khi nào trong tay thêm một con d.a.o.
Thủ đoạn kiểu , bao năm qua gặp bao nhiêu .
Cho nên cũng chẳng buồn chơi với , chỉ nghiêng tránh, ngược tóm lấy cổ áo lưng .
Trần Bảo xoay , định đ.â.m một nhát.
Ta chiêu dứt khoát, một cước đá thẳng kheo chân .
Trần Bảo quỳ rạp xuống đất, con d.a.o tay rơi lăn lóc.
Sau đó, ngẩng đầu thời gian, ước chừng quan binh cấm quân sắp đến, liền kéo cái tên mặt mũi bê bết m.á.u tới cửa sổ tầng hai.
Trần Bảo sợ hãi , trong lúc run rẩy, m.á.u tươi ứa nơi khóe miệng:
“Ngươi… ngươi định gì? Phụ là Trần Nguyên Lệnh! Ngươi Trình thị trung trong cung ? Ngươi dám hại , ngươi sống nữa ?!”
Ta dùng kiếm g.i.ế.c .
Một là sợ bẩn thanh kiếm của .
Hai là tránh rước họa .
Nhìn từ tầng hai xuống , sợ ném c.h.ế.t , nên dứt khoát ấn đầu , đập mạnh bậu cửa sổ.
Cho đến khi đầu kẻ ngừng uy h.i.ế.p vỡ toác một lỗ m.á.u, m.á.u chảy thành dòng.
Lúc chỉ còn thoi thóp một , ghé sát tai , bật khẽ:
“Kẻ g.i.ế.c, chính là ngươi.”
Nói xong, ném xuống từ tầng hai.
Trên con phố Trường An về đêm, giữa chốn xa hoa lộng lẫy của quyền quý, cuối cùng cũng dính một chút mùi m.á.u tanh.
Ta thỏa mãn, xoay gian phòng tầng, từ cửa sổ phía nhảy xuống, rời khỏi nơi .
Chuyện g.i.ế.c Trần Bảo, nhanh đến tai Trình Hy.