Quan Thiền - Chương 83
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:27:13
Lượt xem: 290
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:27:13
Lượt xem: 290
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ta dĩ nhiên hiểu nỗi cô quạnh và lẻ loi trong lòng .
Thế nhưng, vốn thể trở thành của .
Giống như phụ , cũng chẳng thể là sư phụ dạy bánh bao .
Ta sinh giữa loạn thế, cha mất mạng vì thời thế.
Trên con đường , quá nhiều mạng c.h.ế.t lưỡi kiếm.
Bây giờ là của thái giám Trình Hy, mệnh lôi một vũng xoáy mà chẳng thể đầu.
Cho nên nghĩ, nếu đời thể che chở cho những ở tầng đáy xã hội như Chúc Thanh Sơn, thì cũng coi như sống uổng kiếp .
Thanh kiếm trong tay , vĩnh viễn sẽ chĩa bất kỳ một dân thường nào.
Đó là lời thề mà từng thề với chính .
Chúc Thanh Sơn , cô nương với đôi mắt dịu dàng luôn xuất hiện mặt , lớp da thịt , sớm là một linh hồn nhuốm m.á.u.
Hắn chỉ , khi rằng lẽ sẽ tới nữa, cảm thấy đau lòng.
thứ con học cách thích nghi nhất, chính là biệt ly.
Khi lưng về phía , bờ vai còn đang khẽ run lên.
Còn , chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc vòng ngọc lên án thư, cầm lấy thanh kiếm của , xoay rời .
(Hồng Trần Vô Định , cấm ăn cắp)
2
Trong nửa năm đó, ít khi đến gặp Chúc Thanh Sơn.
cũng đến.
Vì dẫu ngoài miệng bảo rằng tập quen với biệt ly, nhưng bụng đói cồn cào, thèm bánh bao đường thì ?
Thật lòng mà , tay nghề bánh bao đường của Chúc Thanh Sơn giờ đến mức xuất thần nhập hóa.
Mỗi khi mở nắp xửng hấp hiên, nước trắng bốc lên cuồn cuộn, từng chiếc bánh tròn trịa như mây mù nâng đỡ, căng đầy, bóng mịn.
Cắn nhẹ một miếng, lớp vỏ mềm tơi pha chút ngọt ngào của bột lên men, phần nhân đường nóng hổi màu hổ phách tan chảy ngay đầu lưỡi.
Bánh bao đường của Chúc Thanh Sơn ngon hơn cả Chúc sư phụ khi xưa.
Vì sợ ăn ngán, còn học cách đổi công thức, thêm mè rang và vụn lạc nhân bánh.
Có ăn một mạch tám cái liền.
Lúc rời , lạnh nhạt với : “Bột còn thừa thì đổ , chắc còn đến.”
Chúc Thanh Sơn ngẩng mặt với , chiếc răng khểnh lấp ló trông thật đáng ghét:
“Lần sẽ nhân đậu đỏ, nấu mềm nghiền thành nhuyễn, dẻo thơm ngọt dịu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-83.html.]
“... Ta thích đậu đỏ.”
“Vậy thì dùng sơn tra, gọt vỏ bỏ hạt, giã cùng đường mật nhân.”
“... Chua, thích.”
“Ta dùng sơn tra chín, chua.”
“Ta cũng thích.”
“Được, vẫn dùng mè và lạc. Hôm nay ăn tám cái, chắc chắn là thích.”
“Giờ thích nữa, ngấy .”
Ta liếc mắt lườm , lúc rời , còn thấy bật lưng.
Đối với mà , đó là một chuyện khiến tức giận.
Vì cảm giác , Chúc Thanh Sơn đang dùng bánh bao để dụ dỗ .
Cho nên lâu đó, cố ý kiềm chế cơn thèm bánh, đặt chân đến phố Thập Lý nữa.
Mãi cho đến một tháng , khi phụng mệnh Trình Hy truy tìm tung tích Ngũ hoàng t.ử và Thất hoàng t.ử, tại những căn nhà đất nện ở Khúc Giang, thấy Chúc Thanh Sơn chắn mặt Nghiêm Toản.
Có những chuyện nghĩ tới, nhưng nghĩa là .
Cũng giống như Chúc Thanh Sơn, rõ ràng đoán chính là vị Quyết đại nhân, nhưng tin.
Chiều tối hôm đó, đến phố Thập Lý, vẫn đang nhóm lửa hiên, hấp bánh bao đường cho .
Ta lặng lẽ lâu, đột nhiên cất lời:
“Chúc Thanh Sơn, hôm đó xuất hiện ở Lệ nhân phường ngoài thành?”
Chàng thanh niên đang nhồi bột lập tức khựng .
Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, khi , trong mắt mang theo vẻ dám tin:
“Tiểu Hoè, … thật sự là vị Quyết đại nhân g.i.ế.c chớp mắt trong lời đồn ?"
“Huynh nhận ngựa của , cũng giọng , hơn nữa từng che giấu phận với .”
“Dĩ nhiên nhận ngựa của , cũng giọng … Chỉ là, chỉ là dám tin. Đêm đó trời tối, cứ tự nhủ rằng nhận nhầm …”
Hồng Trần Vô Định
“Ta chính là vị Quyết đại nhân , thì ?”
“Từ khi Trình thị trung nắm giữ bốn phủ Nam nha, lập Ngũ Gian, triều đình ai nấy đều sợ hãi cái tên Tham đại nhân và Quyết đại nhân. Ta chỉ là quá đỗi kinh ngạc, ngờ chính là Quyết đại nhân."
“Giờ gác chuyện là ai , hỏi , đêm đó vì xuất hiện ở Lệ nhân phường ngoài thành?"
“Ta thường lui tới vùng ngoại thành, vẫn nhận thư thuê trong phường. Về phát hiện ở các thôn trang ngoài thành nhiều việc hơn, nên mỗi khi rảnh rỗi đều ngoài . Hôm đó đang đơn kiện giúp một vị lão bá, ông vì xúc động mà ngất xỉu, nên mãi đến muộn mới xong đơn. Lúc rời khỏi thôn, đúng lúc trông thấy cầm đuốc tới, bao vây cả ngôi làng…”
“Chúc Thanh Sơn, mười lăm tuổi Thái học sách, bản con nhà quan , thật , là ai tiến cử Thái học?”
“Khi mới đến Trường An, học tại một nghĩa học do quan phủ lập . Có một tư từng nhận của cô cô năm lượng bạc. Sau khi cha mất, ban đầu định trở về quận Hà Nội, nhưng giữa đường cam lòng, Trường An tìm tên tư . Ta giấy nợ hai mươi lượng, mang quyển hồ sơ của đưa cho Thái đại nhân ở Lễ bộ. Lúc dự giải thí, chính ông là giám khảo, từng khen , ấn tượng sâu, là Thái đại nhân thương xót ...”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.