Quan Thiền - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:28:29
Lượt xem: 315

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Huynh trong Lễ bộ, còn thi đỗ tiến sĩ, vì cuối cùng chỉ một tiểu chép văn thư?”

 

“Thái đại nhân chỉ là lang trung Lễ bộ, việc tiến cử Thái học là chuyện khó, ông quản việc tuyển quan.”

 

“Một vị lang trung ở Lễ bộ, nếu quản việc tuyển quan, thì dựa thể giới thiệu Thái học?”

 

Ánh mắt lạnh lẽo Chúc Thanh Sơn, bỏ qua bất cứ biến hóa nào mặt .

 

Hắn sắc mặt trắng bệch, lắp ba lắp bắp: “Tiểu Hoè, ý gì?”

 

“Huynh nghĩ ý gì?”

 

“Muội đang lấy phận Quyết đại nhân để thẩm vấn ?”

 

“Nếu thực sự thẩm vấn , đêm thể bắt nhốt ngục hình của Ngũ Gian .”

 

“Tiểu Hoè, nếu tin , thể dẫn gặp vị lão bá , ông thể chứng cho . Hôm đó đến là để đơn kiện giúp ông , thật sự chỉ là trùng hợp…”

 

“Việc mặt hôm đó, lẽ là ngẫu nhiên. rời khỏi thôn, liền đó Tư đồ đại nhân dẫn đến Lệ nhân phường. Trùng hợp nhiều quá, thì còn gọi là trùng hợp nữa."

 

“Nếu nghi ngờ , gì cũng vô ích, hà tất đến hỏi ."

 

“Chúc Thanh Sơn, nếu , cũng thể đến thẩm vấn vị Thái đại nhân .”

 

“Tiểu Hoè! Thái đại nhân ân với , ông thanh liêm chính trực, là quang minh lạc!”

 

“Nếu quang minh lạc, thì sợ gì thẩm tra?”

 

“Ngục hình của Ngũ Gian, thì còn nguyên vẹn mà ? Nếu tra, thì bắt . Dù kẻ nghi ngờ là , đừng lôi vô tội cuộc.”

 

Chúc Thanh Sơn thẳng mắt , ánh mắt chút sợ hãi, cũng hề vẻ chột .

 

Ta thấy liền bật : “Hôm nay đến, là để kết thúc chuyện. Chúc Thanh Sơn, bất kể vấn đề , chuyện đến đây là chấm dứt. Về sẽ đến tìm nữa, từ nay về , coi như chúng từng quen .”

 

3

 

Hồng Trần Vô Định

Lúc rời , bánh đường của Chúc Thanh Sơn bày sẵn bàn.

 

Trời tối đen.

 

Hắn chụp lấy cánh tay , khẽ : "Ăn xong bánh hẵng , Tiểu Hoè. Lần cố ý nhân đậu đỏ cho , đợi lâu ."

 

"Lần , thích ăn đậu đỏ."

 

"Ta còn cả nhân mè và đậu phộng."

 

"Chúc Thanh Sơn, rõ, đùa với ."

 

"Vậy thì ăn xong bữa cuối cùng , cầu xin ."

 

Chúc Thanh Sơn chịu buông tay, chỉ cố chấp , vành mắt đỏ hoe.

 

Ta cụp mắt, buông kiếm trong tay xuống, bàn, thẳng tay cầm lấy chiếc bánh đường đĩa.

 

Ta c.ắ.n từng miếng lớn, nhét đầy cả miệng, chỉ mong ăn nhanh cho hết.

 

Chúc Thanh Sơn lặng lẽ bên cạnh .

 

Cho đến khi chỉ còn một chiếc cuối cùng bàn, lúc cầm lấy nó, tiện tay cũng cầm luôn thanh kiếm đặt bên cạnh.

 

Không ngoảnh đầu , rời khỏi căn tiểu viện mái ngói xanh .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-84.html.]

Ngựa của buộc ở viện một khách điếm tại phố Thập Lý.

 

Con hẻm dẫn khách điếm là một con đường lát đá xanh sâu hun hút.

 

Lúc trời khuya, đường phố vắng tanh, bốn phía một bóng .

 

bước chân dừng nơi đầu phố.

 

thấy ngựa của và một cỗ xe ngựa chạm khắc hoa văn, tầng tầng lớp lớp thị vệ canh giữ.

 

Ta từng bước tiến gần cỗ xe ngựa, ai ngăn cản .

 

Cho đến khi tấm rèm lụa, giọng run run khẽ gọi: "Đại nhân."

 

Tiếng nhàn nhạt của Trình Hy đúng lúc vang lên từ bên trong: "Trời lạnh đấy, mau lên xe ."

 

Dứt lời, một bàn tay thon dài vén tấm rèm lụa lên.

 

Thị vệ xung quanh giơ cao đuốc, thấy gương mặt tựa thần tiên của Trình Hy lộ ánh sáng, dường như bẩm sinh mang theo vẻ cao quý và lười nhác.

 

Hắn nhướng mày .

 

Tay bất giác run lên, như lời , ngoan ngoãn bước lên xe.

 

Bên trong trải t.h.ả.m da hổ, lò sưởi ấm.

 

Trình Hy đặt tay lên mu bàn tay , khẽ nắm lấy: "Xem , ở ngoài lâu quá , tay lạnh thế ."

 

Hắn vẫn mặc quan phục, giọng chậm rãi, còn khẽ một tiếng.

 

Ta khép mắt , cố gắng giữ bình tĩnh: "Đại nhân đợi bao lâu ?"

 

"Không lâu, chỉ nửa canh giờ thôi."

 

"Nếu tối nay đợi thì ?"

 

"Vậy thì tất cả cùng c.h.ế.t."

 

Ánh mắt thoáng lạnh, ngẩng đầu chằm chằm Trình Hy.

 

Chỉ thấy cong khóe mắt, đưa tay lau khóe môi , nhịn mà bật .

 

"A Thiền, đang đùa với nàng thôi, đừng căng thẳng. Phụ từng ân với nàng, nếu g.i.ế.c , chẳng sẽ khiến nàng đau lòng ? Yên tâm , nỡ với nàng ."

 

"Đại nhân từ khi nào?"

 

"Tất nhiên là từ lúc nàng g.i.ế.c Trần Bảo."

 

Trình Hy , khóe môi càng lúc càng cong lên: "A Thiền, nàng gạt ."

 

Từ đó mặt , cùng Trình Hy suốt dọc đường một lời, mãi đến khi trở về phủ Thị trung.

 

Chờ đến lúc trở về Quy Vân Các, chỉ còn hai chúng , rốt cuộc nhịn nữa, giận dữ sang :

 

"Ta lừa ngài thì chứ! Đại nhân chẳng lẽ từng lừa ? Ngài lưng còn những chuyện gì, chính ngài rõ nhất!"

 

Ánh mắt gắt gao chằm chằm Trình Hy, mặt chẳng chút ngạc nhiên, chỉ thu nụ nơi khóe môi, khẽ thở dài.

 

"Nàng những gì?"

 

"Chuyện năm xưa ở phủ quận thủ Hà Đông, những kẻ gia nô bán , ngài đều g.i.ế.c sạch ? Có còn thiếu một , là lão quản sự ghi chép hộ tịch ở ấp Ô Đầu? Đại nhân ông hiện giờ ở ?"

 

"A Thiền..."

Loading...