Quan Thiền - Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:32:37
Lượt xem: 339
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả Trường An đều , hoạn quan Trình Hy quyền khuynh triều dã, tâm cơ thâm sâu khó lường.
Văn võ trong triều, g.i.ế.c nhiều kể xiết.
Hôm nay mang theo hộ vệ, chính là cơ hội tay nhất.
ai ngờ, bên cạnh một thiếu nữ vẻ mặt bình tĩnh, bất ngờ tay, nhấc chân đá bay một tên thích khách gần Trình Hy nhất.
Sau đó nàng nhẹ nghiêng , tay tàn độc, ấn lấy tay kẻ địch, ép mũi kiếm của chĩa ngược cổ .
Thanh kiếm nhuốm m.á.u , rơi đúng tay nàng.
G.i.ế.c , với mà , là chuyện đơn giản nhất.
Cũng là chuyện vô vị nhất.
Vì thế mặt lạnh như sương, nhanh ch.óng hạ gục mấy tên thích khách .
Trên đài cao, Trình Hy từ đầu tới cuối hề nhúc nhích.
Trên mặc quan phục, dáng vẻ uy nghiêm, cao quý tựa thần thánh.
Ánh mắt quét qua xung quanh, lạnh lẽo mà đáng sợ.
Chỉ khi đến , khóe môi mới cong lên, trong mắt thoáng qua một nụ dễ phát hiện.
Ta cầm kiếm, bước từng bước về phía .
Bên trái bỗng một vị quan mặc triều phục đỏ sẫm, rút d.a.o từ tay áo , xông đến hét lớn:
"Hoạn tặc Trình Hy! Hôm nay chính là ngày c.h.ế.t của ngươi..."
Chưa dứt lời, thanh kiếm trong tay phóng thẳng về phía , xuyên trúng n.g.ự.c.
Ta chớp mắt, cũng thêm một cái.
Bởi , hôm nay c.h.ế.t, c.h.ế.t càng nhiều, hoàng lăng càng xây .
Còn những kẻ tự xưng trung nghĩa , trong lòng ai thực sự nghĩ đến dân sinh?
Nếu thật sự quan tâm đến sinh t.ử của bách tính, thì ngân lượng mỗi năm triều đình cấp xuống chẳng hóa thành mấy bao cát rách nát bên bờ đê.
Một vài giọt m.á.u b.ắ.n lên mặt .
Khi mặt Trình Hy, hề .
Hắn khẽ nhíu mày, đưa tay lau cẩn thận mặt .
Lau xong mới , chắp tay lưng, hướng về Thất hoàng t.ử đang phía xa, bật :
"Điện hạ, trai giới ba ngày, cuối cùng vẫn thấy huyết khí, e là ngày tế lễ hôm nay bất thành. Không chừng là Ty Thiên Lệnh định sai ngày hoàng đạo , ngài thấy ?"
2
Khi đến Tây giao, thành Trường An chật kín bách tính đến xem náo nhiệt.
Trên đường trở về vẫn ít vây xem như cũ.
Hồng Trần Vô Định
Trình Hy cùng Thất hoàng t.ử tiến thẳng cung.
Ta theo đội thị vệ của phủ Thị trung, cưỡi ngựa chậm phía .
Lúc ngang qua Tây thị, trông thấy bóng dáng Chúc Thanh Sơn phố.
Hắn vẫn như lúc ở Đại Chiêu tự, chen trong đám , thấy liền sáng mắt, vui vẻ vẫy tay.
Ta dời ánh , để tâm đến .
Khi tới con ngõ phía phủ Thị trung, thị vệ dẫn ngựa , chầm chậm theo , cảm giác phía kẻ theo như bóng với hình.
Trong lòng dâng lên một cơn bực bội, đầu quát: "Không bảo ngươi đừng tới nữa ..."
Lời còn dứt, khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-86.html.]
Bởi nơi đầu ngõ là một tiểu cô nương đôi mắt dài, dung mạo thanh tú.
Nàng mặc một bộ váy lụa đỏ tươi, b.úi tóc song thùy, gương mặt rực rỡ tươi tắn, như hoa đào tháng ba nở rộ.
Nàng nghiêng đầu, từ xuống , thử gọi một tiếng:
"Bánh bao?"
"Bánh bao ngốc?"
Giọng quen thuộc, cộng thêm gương mặt khá quen, khiến cả ngây , dám tin mắt .
"La... La Thốc Nhi?"
"A! Quả nhiên là ! A Thiền! Ha ha ha, mà c.h.ế.t! Ha ha ha ha ha..."
La Thốc Nhi b.úi tóc song thùy, vẻ mặt phấn khởi vô cùng, tiên che miệng lớn, đột nhiên dang tay chạy đến:
"Mau! Mau để ôm một cái! Ta cứ ngỡ c.h.ế.t ! Năm đó thương tâm chừng nào!"
Khi vẫn kịp phản ứng, La Thốc Nhi nhào tới, ôm chầm lấy .
"Bánh bao! Bánh bao ngốc! Muội giỏi thật đấy, mà vẫn còn sống!"
"La... La Thốc Nhi..."
"Đừng gọi là La Thốc Nhi! La Thốc Nhi c.h.ế.t , giờ là La Ngọc Kiều!"
"Cái gì?"
"Muội đúng là ngốc, chuyện dài lắm, chúng tìm chỗ nào đó từ từ !"
Ta đưa La Thốc Nhi phủ Thị trung.
Từ lúc cổng, nàng bắt đầu "chậc chậc" ngừng.
Đến Quy Vân Các nơi ở, ánh mắt nàng càng sáng rỡ, vuốt mấy món bày giá cổ vật trầm trồ:
"Chậc chậc chậc, thật là giàu sang, chậc chậc chậc, cái hộp ngọc đến tám cái, từng thấy Tiền Thanh Ninh ở quận Thái Nguyên một cái, nàng coi như bảo vật, đụng là liều mạng với ."
"Tiền Thanh Ninh là ai?"
"Một con tiện nhân."
"Ồ."
"Ôi thôi, chuyện nữa! A Thiền, thật giỏi, sống sung sướng thế ! Bây giờ đang ở lễ viện trong chùa An Quốc, phòng ở nhỏ rách, còn ở chung với Tô tiểu thư từ Trác quận, thật chịu hết nổi! Ta thể dọn tới đây ở ?"
"Ngươi ở lễ viện chùa An Quốc để gì?"
"Tham gia tuyển tú chứ ! Ta từ quận Thái Nguyên đến, là tú nữ mới nhập kinh, cháu gái của Tiền Tất Lương, quận Thái Nguyên, tên là La Ngọc Kiều."
Quận Thái Nguyên, Tiền Tất Lương.
Nếu nhớ nhầm, thì chính là vị cữu của La Chính Giáp năm xưa, năm xưa nhờ *hiếu liêm mà nhập sĩ.
(*hiếu liêm: hiếu thảo thanh liêm)
La Thốc Nhi kể, năm đó nàng chạy nạn thuyền, cẩn thận một lão già phát hiện.
Lão ép nàng nhảy xuống sông.
Về nàng nước cuốn bờ, may mắn c.h.ế.t, liền định bụng về phía Bắc.
Nàng giả ăn mày, chịu đủ khổ cực.
Từng một đôi vợ chồng xảo quyệt gạt con nuôi.
Hai vợ chồng sống với nàng nửa năm, moi mấy món trang sức vàng bạc, đem nàng bán cho bọn buôn .
Bọn buôn đưa nàng thanh lâu nha .
Năm đó La Thốc Nhi mới mười hai tuổi, gầy nhỏ, mụ tú bà nhắm đến nàng.