Quan Thiền - Chương 89
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:37:40
Lượt xem: 314
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta khẽ nhíu mày, hỏi: "Thái giám tên gì?"
"Bọn họ gọi là Vĩnh Mậu công công."
"...Vĩnh Mậu, là nội thị bên cạnh hoàng thượng."
"Ta ."
"...Hắn quan hệ với Trình Hy, còn tôn trưởng."
"...Ta mà, gì trùng hợp như ! Hóa là cố ý nhằm ! Tên thái giám c.h.ế.t tiệt , sẽ tha cho !"
"Ngày mai đến chùa An Quốc thăm tỷ."
"Không cần! Chuyện nhỏ như mà còn ứng phó nổi, chẳng sống uổng mấy năm nay !"
"Ta về với Trình Hy, bảo đừng nhằm tỷ."
"Không cần! Có chiêu thức gì cứ việc tung , nếu nhíu mày một cái, gọi là La Ngọc Kiều!"
"...Tỷ vốn dĩ cũng gọi là La Ngọc Kiều."
"......"
Ta và La Thốc Nhi ở lâu chừng nửa canh giờ.
Bích Minh Trai ăn , khách khứa tấp nập.
Chúng trong một gian nhã phòng lầu hai cạnh cửa sổ.
Ăn uống xong xuôi chuẩn rời , gọi tiểu nhị đến tính tiền.
Tiểu nhị nịnh nọt với : "Thưa cô nương, bàn của cô thanh toán , là quý nhân ở phòng bên cạnh trả giúp."
Ta chút ngạc nhiên, hỏi: "Phòng bên cạnh là ai?"
"Là một vị quý khách."
"Ta hỏi tên của ."
"Cái … cái tiểu nhân dám ."
"Không dám thì cút."
La Thốc Nhi vốn kiên nhẫn, một tay đẩy tiểu nhị sang bên, kéo : "Đi, sang xem thử!"
Quý khách ở phòng bên cạnh là Thất hoàng t.ử Lý Lan Từ.
Người một gương mặt trông như vô hại, mày mắt thanh tú, thần thái thanh nhã, lúc tựa quân t.ử ôn nhu như ngọc.
Thấy và La Thốc Nhi bước , khẽ nâng cằm, cong môi :
"Lúc nãy lên lầu, thấy Trình cô nương nhã phòng, bèn tự ý cô nương trả tiền giúp, Trình cô nương sẽ trách chứ?"
Giọng Thất hoàng t.ử trong trẻo, trong tay vê một chén , ánh mắt ôn hòa và La Thốc Nhi.
Ta chắp tay hành lễ, khách khí : "Đa tạ Thất điện hạ nâng đỡ, là vinh hạnh của Trình Hoè."
"Trước đây từng trong phủ Trình Thị Trung hai vị giai nhân, chỉ tiếc từng gặp mặt. Hôm nọ thấy Trình cô nương khí hiên ngang, một kiếm c.h.é.m lưỡi kiếm, quả thật thủ bất phàm, khiến khác bội phục."
"Điện hạ quá khen, tiểu nữ dám nhận."
"Vị bên cạnh Trình cô nương đây, là Khỏa Nhi cô nương trong phủ?"
Ánh mắt Thất hoàng t.ử rơi xuống La Thốc Nhi, liền bước lệch nửa bước, lộ dấu vết che nàng lưng.
"Điện hạ thứ , hôm nay trời muộn..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-89.html.]
Ta đang định lấp phận của La Thốc Nhi, tiện tìm cớ cáo lui.
Nào ngờ La Thốc Nhi đột nhiên thò đầu từ lưng , cong mắt :
"Điện hạ, dân nữ La Ngọc Kiều, là tú nữ tuyển từ quận Thái Nguyên, hiện đang tập huấn ở chùa An Quốc, chờ tháng cung đại tuyển."
Hồng Trần Vô Định
"Ồ? La cô nương dung mạo dịu dàng đoan trang, trán rộng tai cao, mắt dài mày thanh, là phúc."
"Điện hạ còn xem tướng ?"
"Chỉ hiểu sơ một chút thuật xem tướng, nếu La cô nương hứng thú, ngại cùng Trình cô nương xuống, đôi lời."
"Được chứ..."
"Không dám quấy rầy điện hạ, chúng dùng điểm tâm xong, trời cũng còn sớm, xin cáo từ, điện hạ cứ tự nhiên."
Ta dây dưa với Thất hoàng t.ử, liền một tay giữ c.h.ặ.t La Thốc Nhi đang định bước tới.
"Điện hạ, cáo từ."
(Hồng Trần Vô Định , cấm ăn cắp)
Hành lễ xong, ánh mắt híp của Thất hoàng t.ử, kéo cánh tay La Thốc Nhi rời .
Đến khi tới phố lớn, La Thốc Nhi vẫn còn bất mãn, lầm bầm: "Muội là , cơ hội thế cơ mà…"
Ta nhíu mày : "Tỷ đừng gần ."
"Tại ?"
"Tỷ thể trở thành chính phi của , Thất hoàng t.ử hiện nay khả năng lập thái t.ử, phi t.ử của tất nhiên là tuyển chọn muôn phần khắt khe, phận tú nữ của tỷ quá thấp, cùng lắm chỉ đủ thị , chẳng lẽ như tỷ cũng cam lòng?"
" nếu Thất hoàng t.ử thể thích , nguyện ý nâng đỡ, trắc phi cũng mà?"
"Ta đồng ý."
"Hả? Muội gì?"
Trên phố qua kẻ , nghiêng mắt La Thốc Nhi, nghiêm túc :
"Ta đồng ý, bởi vì ."
La Thốc Nhi đầu tiên sững sờ, nhịn bật thành tiếng.
Nàng che miệng, cố sức kìm , cuối cùng vẫn đến rơi cả nước mắt.
"A, A Thiền, vẫn giống hồi nhỏ , ngốc đến đáng thương..."
"Ta đang chuyện nghiêm túc với tỷ."
"Ta cũng đang chuyện nghiêm túc với ."
La Thốc Nhi rút khăn tay lau khóe mắt, ý vẫn còn đọng mặt, dường như nhịn .
Thấy nàng chẳng hề để tâm lời , kéo nàng một ngõ vắng, :
"Tỷ bệnh phong của Ngũ hoàng t.ử từ mà ?"
"Biết chứ, chẳng lúc du hồ gặp lưu phỉ, Ngũ hoàng t.ử cùng Thất hoàng t.ử bắt, khi trốn thoát thì lẩn Lệ Nhân phường, cữu cữu của Ngũ hoàng t.ử là Tư Đồ đại nhân cứu , từ đó Ngũ hoàng t.ử chẳng may nhiễm bệnh phong..."
"Không chẳng may, mà là hại ."
"Cái gì?"
"Trong Lệ nhân phường , vì thường c.h.ế.t, một kẻ chuyên thu liệm xác, phận thấp hèn ở đó, Thất hoàng t.ử tìm . Kẻ thu liệm phận của hai , lập tức sắp xếp cho họ một gian phòng từng mắc phong ở qua, đốt thương truật suốt một ngày. Cho đến khi Tư Đồ đại nhân cứu , hai vị hoàng t.ử ăn ở cùng , vì chỉ một mắc bệnh, một bình an vô sự?"
"A Thiền, những chuyện ?"