Quan Thiền - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:38:44
Lượt xem: 325

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta chỉ những chuyện đó, còn khi Ngũ hoàng t.ử và Thất hoàng t.ử cứu , Lệ nhân phường xảy một trận hỏa hoạn, thiêu c.h.ế.t ít mắc bệnh phong, bao gồm cả kẻ thu liệm ."

 

là việc liên quan đến Thất hoàng t.ử?"

 

"Tất nhiên thể thoát khỏi liên quan, nếu Đàm quý phi cũng chẳng đến nỗi phát điên, suốt ngày tìm hoàng đế lóc, đòi điều tra việc Ngũ hoàng t.ử nhiễm bệnh."

 

"Nghe bệ hạ đa nghi thành tính, nếu thật là Thất hoàng t.ử , truy cứu?"

 

"Bởi vì chứng cứ xác thực, huống hồ đó t.h.i t.h.ể Tứ hoàng t.ử nổi lên từ đáy hồ. Trong các hoàng t.ử trưởng thành của Kỳ đế, chỉ còn Thất hoàng t.ử là nguyên vẹn, tỷ xem, ông còn truy cứu thế nào?"

 

Ta La Thốc Nhi bằng ánh mắt nặng nề, nữa nhắc nhở:

 

"Đừng gần , kẻ thể lợi dụng một vụ chìm thuyền, một trừ bỏ hai vị trưởng, đủ thấy tàn nhẫn đến mức nào."

 

"Cho dù thật sự là , thì ?"

 

La Thốc Nhi chẳng hề để ý, còn bật :

 

"A Thiền, vẫn quá ngây thơ, tranh đoạt quyền lực, phân biệt gì kẻ , kẻ sống sót mới gọi là ."

 

"Kẻ sống sót, thật sự còn là ?"

 

"Là là quỷ thì gì khác , những kẻ qua phố xem, trong lòng ai cũng giấu một con quái vật, con quái vật xúc tu, cái gọi là tham lam, cái gọi là thù hận, cái gọi là sợ hãi, cái gọi là đố kỵ... A Thiền, ai thể quái vật chi phối? Muội cho rằng đủ mạnh để g.i.ế.c c.h.ế.t quái vật trong lòng, lẽ nào quái vật trong lòng khác sẽ vươn xúc tu về phía ?"

 

"Muội tránh , cứ thuận theo thế gian mà sống , dù những chuyện , kẻ khác cũng sẽ , kẻ sống đến cuối chắc là , nhưng kẻ ngã giữa đường chắc chắn là quỷ, xem?"

 

"Vì tỷ giống hệt lời ?"

 

"Cái gì?"

 

Xuyên qua đôi mắt đen của La Thốc Nhi, như thấy Trình Hy hôm , cũng nghiêm túc như , với :

 

Hồng Trần Vô Định

"A Thiền, nàng xem, ngọn lửa đốt, khác cũng sẽ khiến nó cháy lên."

 

Trận hỏa hoạn ở Lệ nhân phường , Trình Hy châm lửa.

 

bên trong, cuối cùng vẫn c.h.ế.t trong biển lửa.

 

Lời La Thốc Nhi lúc bỗng khiến , với nàng:

 

"Hồi nhỏ, A nương từng với , kỳ phùng địch thủ khó phân thắng bại, tay mới chiếm ưu thế, lời đúng với ý tỷ ?"

 

La Thốc Nhi gật đầu: " lúc nào cũng nhớ lời Vân nương."

 

"Không, nhớ."

 

Ta La Thốc Nhi, ánh mắt khó hiểu của nàng, vẫn kiên định :

 

"Cho đến bây giờ, vẫn cho rằng, đối thủ của , nên là một con gà."

 

2

 

Ta cùng La Thốc Nhi đường trở về phủ Thị Trung, còn cách khá xa trông thấy nơi đầu ngõ phía một thư sinh đang xổm.

 

Bên cạnh thư sinh đặt một giỏ tre phủ vải trắng.

 

Còn bản hai tay ôm lấy hai vai, buồn chán cúi đầu, nghiêng mặt dòng qua phố.

 

Bóng dáng trông thật cô quạnh.

 

Cũng thật đáng thương.

 

Ta dừng bước, gọi một tiếng: "Chúc Thanh Sơn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-90.html.]

Chúc Thanh Sơn đầu , thấy thì thoáng sững sờ, nhanh sắc mặt tái , vội vã bật dậy khỏi mặt đất:

 

"Tiểu… Tiểu Hoè."

 

Hắn như thể sai chuyện gì, bước tới mặt , đưa giỏ tre phủ vải trắng cho , hoảng hốt :

 

"Ta tới tìm , , bánh đường, là nhân mè và lạc thích, mới xong, ăn lúc còn nóng ..."

 

Nói xong, định đưa giỏ cho xoay rời .

 

Ta gọi : "Đợi ."

 

Chúc Thanh Sơn đầu, chút chán nản : "Xin ."

 

"Xin chuyện gì."

 

"Lần qua nữa, chỉ nghĩ đây thử vận may, nếu gặp thì đưa bánh cho , nếu gặp thì sẽ về, đừng vui, sẽ đến nữa..."

 

"Huynh đến đây mấy ?"

 

"..... Không nhiều."

 

"Là mấy ?"

 

"...... Không nhiều."

 

"Huynh đừng , chuyện với ."

 

"Ồ."

 

Chúc Thanh Sơn cúi đầu ủ rũ mặt , hai ngón tay khẽ xoắn .

 

Rõ ràng cao hơn nửa cái đầu, mà lúc giống hệt một đứa trẻ chịu ấm ức, tội nghiệp chờ trách mắng.

 

Ta thấy bộ dạng , liền nhíu mày : "Bỏ tay xuống, thẳng."

 

Chúc Thanh Sơn lập tức buông hai ngón tay, cả thẳng tắp.

 

"Phụt."

 

La Thốc Nhi bên ôm giỏ tre, tay cầm một chiếc bánh đường c.ắ.n dở, nhịn bật .

 

Ta liền sang nàng: "Ngon ?"

 

"Ngon."

 

"Vừa lâu tỷ ăn bao nhiêu điểm tâm , vẫn còn ăn nổi nữa ?"

 

"Ăn nổi chứ, hồi nhỏ vốn thích ăn bánh đường, khi Vân nương thường để dành cho ."

 

"Tỷ ăn nữa, đều là của ."

 

"...Keo kiệt."

 

La Thốc Nhi liếc một cái, liếc Chúc Thanh Sơn một cái, thức thời ôm giỏ tre sang bên đường cách đó xa chờ.

 

Ta với Chúc Thanh Sơn: "Lời , tra hỏi rõ ràng . Năm đó Thái Học, quả thực là do Thái đại nhân lén thêm tên danh sách, đó là hành vi gian trá, nhắc tới, thể hiểu."

 

"Tiểu Hoè..."

 

" Chúc Thanh Sơn, danh sách của Thái đại nhân nộp lên, vì thể để các dễ dàng qua mặt như ?"

 

Chúc Thanh Sơn cúi đầu .

 

Ta tiếp: "Khi ngoài việc gặp Thái đại nhân trong kỳ giải thí, hẳn cũng quen quan nào khác, nhưng từng theo học môn của Lục sư bảo, Lục sư bảo từng dạy dỗ hoàng thất hoàng tôn, các dịp tiết lễ thọ thần, từng gặp qua quý nhân trong cung ?"

Loading...