Quan Thiền - Chương 92: Diệp Tử Hí
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:40:41
Lượt xem: 299
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vậy thì bảo Vĩnh Mậu đừng tới chùa An Quốc nữa, lòng tàn nhẫn thế nào ngài cũng , năm đó đầu gối của Từ Tuế chẳng do chính tay khoét ?"
Ta nhíu mày Trình Hy, giọng chút bất mãn.
Trình Hy thấy thở dài, đưa tay xoa đầu :
"Được , nàng đối với nàng quan trọng, ngày mai sẽ dặn Vĩnh Mậu, cho tới chùa An Quốc nữa."
"Ta tỷ tiếp tục ở đây."
"…Không ."
"Nếu đại nhân đồng ý, sẽ cùng tỷ dọn ngoài."
"A Thiền, nàng đang uy h.i.ế.p ?"
"."
Trình Hy hỏi ôn hòa, đáp cũng dứt khoát, khiến nhịn .
Tay đặt gáy , khẽ bóp một cái.
Rồi thở dài : "Thôi , dù tháng đại tuyển tú nữ, nàng cũng ở đây lâu."
"Ta còn một việc."
"Chuyện gì?"
"Để tỷ loại."
"......"
Chương 23: Diệp T.ử Hí
1
La Thốc Nhi quả thực chút láu cá.
Từ khi Vĩnh Mậu còn tới chùa An Quốc khó nàng, nàng mượn thế lực phủ Thị Trung, bắt đầu lười biếng trong lúc tập huấn tú nữ.
Trước nàng từ chùa An Quốc trở về đều quá giờ , nay thể kịp về phủ dùng bữa trưa.
Nàng đắc ý, rằng tập huấn vốn khổ, mà sống đời là để bớt chịu khổ, phủ Thị Trung chỗ dựa, tất nhiên tận dụng.
Ta nhân đó nhắc nhở nàng một câu: "Tỷ lấy phủ Thị Trung chỗ dựa, về bất kính với đại nhân."
Nàng trợn mắt , hậm hực : "Ta dựa , dựa kẻ khác!"
Ta: "......."
La Thốc Nhi và Trình Hy từ đầu ưa .
Trình Hy thật sự thấy nàng phiền, từ khi nàng đến, hiếm khi đặt chân tới Quy Vân Các.
Chỉ khi La Thốc Nhi ở đó, nếu rảnh rỗi, mới ghé qua thăm .
cơ hội chẳng nhiều, bởi giờ ngọ thường mặt trong phủ, mà La Thốc Nhi thể trở về buổi trưa, dùng xong bữa liền thích lôi kéo chơi Diệp T.ử hí, mãi đến tối muộn mới chịu tan cuộc.
Diệp T.ử hí là một loại trò chơi bài chữ dùng xúc xắc để gieo, đủ bốn chơi mới vui.
La Thốc Nhi thường ép và Linh Lộc xuống, tùy tiện bắt một thị tòng trong phủ tới cho đủ .
Phủ Thị Trung quy củ nghiêm ngặt, bọn nha tiểu tư ngày thường ít lui tới Quy Vân Các, gan lớn như Linh Lộc, hầu như chẳng ai dám tới.
Chẳng bao lâu La Thốc Nhi còn bắt ai nữa.
Vì đám nha tiểu tư hễ thấy nàng là chạy nhanh hơn thỏ.
Không bắt , nàng liền bực bội, cứ lải nhải than phiền mãi.
Có suy nghĩ một chút, với Linh Lộc:
"Đại nhân lúc hẳn đang ở trong phủ, ngươi tới Hành Vân Lâu xem thử, mời qua đây cùng chơi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-92-diep-tu-hi.html.]
Ta ý hòa hoãn quan hệ giữa Trình Hy và La Thốc Nhi.
Trước khi Linh Lộc mời, dặn La Thốc Nhi:
"Lát nữa tỷ đừng bừa, nếu chọc giận tức giận bỏ , sẽ chẳng còn ai chơi bài với tỷ nữa."
Hồng Trần Vô Định
La Thốc Nhi bĩu môi, hừ một tiếng đầy bất phục.
Không ngờ chờ một lát, Linh Lộc trở về : "Đại nhân bận công vụ, thời gian qua."
"Không thời gian? Là qua thì !"
La Thốc Nhi lạnh.
Ta thầm thở dài, với nàng: "Hắn vốn nhiều việc, qua cũng là lẽ thường, tỷ đừng suy đoán lung tung."
"Hừ."
La Thốc Nhi rõ ràng tin, lẩm bẩm: "Không đến thì càng , ai thèm chơi với !"
Ta và Linh Lộc , bất đắc dĩ .
Sau đó hỏi Linh Lộc, đại nhân nguyên văn thế nào?
Linh Lộc ghé sát tai thì thầm: "Đại nhân , cùng bọn trẻ con bàn chuyện."
Nói xong nàng che miệng trộm.
Ta thấy nàng vui vẻ, nhịn gõ lên đầu nàng một cái: "Hắn là mắng luôn cả hai chúng đấy, ngươi còn ."
"Á?"
Từ đó về , còn ý định sai Linh Lộc mời Trình Hy nữa.
Ngược mấy ngày , Trình Hy hiếm khi về phủ La Thốc Nhi, ghé qua Quy Vân Các một chuyến.
Hắn sai mang đến một cây san hô cao bốn thước, là quà khác dâng tặng, đặt trong sân của là thích hợp nhất.
Hoàng thất Kỳ triều vốn phong tục trồng ngọc thụ ở tiền đình, cây san hô cao hai thước trong nhà quyền quý xem là thượng phẩm.
Mà cây Trình Hy sai mang đến hiếm đời, đủ xứng với danh xưng ‘rực rỡ như ánh nhật nguyệt’.
Ta vây quanh cây san hô rực rỡ , kinh ngạc ngắm hồi lâu, mới hồn :
"Vật thanh tuyệt như thế , nên đặt ở tiền đình, hoặc trong sân của đại nhân mới ."
Trình Hy , ánh mắt đầy nuông chiều:
"Vật đặt ở cũng hợp, thấy chỉ sân của A Thiền, mới miễn cưỡng xứng với nó."
Trình Hy từng tặng vô bảo vật quý hiếm.
chẳng hiểu vì , cây san hô hôm nay khiến vành mắt nóng lên, trong lòng dâng cảm giác .
Có lẽ bởi vì nó quá mức kinh diễm, rực rỡ đến mức như thuộc về thế gian .
Mà trong đôi mắt vốn lạnh nhạt của Trình Hy, lúc tràn đầy dịu dàng.
Ta cố nén ý lệ nơi khóe mắt, với :
"Đại nhân buổi chiều nếu rảnh, qua Quy Vân Các chơi bài , tuy tinh thông môn , nhưng đối thủ của La Thốc Nhi, đại nhân tới giúp một phen."
Ta đến mức , nhưng Trình Hy vẫn từ chối.
Hắn : "Buổi chiều cung một chuyến, việc trọng yếu cần bàn với bệ hạ."
Trên mặt mang chút áy náy, đưa tay xoa đầu , giọng dịu dàng: "Lần nhé, A Thiền."
"Vâng."
Buổi trưa, La Thốc Nhi còn trở về.
Ta liền cùng Trình Hy dùng bữa, đó tiễn tận cổng phủ.
Xe ngựa đợi sẵn phía , xung quanh thị vệ canh gác nghiêm ngặt.