Quan Thiền - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:41:46
Lượt xem: 300

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đầu Chúc Thanh Sơn còn thành thật trả lời, nào ngờ La Thốc Nhi hỏi càng lúc càng nhiều, câu nối câu , tự tự .

 

Ta thấy Trình Hy ngẩng mắt lên, như , trong lòng khỏi thắt .

 

Ta chợt nhớ đến đêm đón về từ chỗ ở của Chúc Thanh Sơn.

 

Đêm đó, thẳng với Trình HY, vạch trần phận của và chuyện g.i.ế.c Trần thị cùng quản sự ấp Ô Đầu.

 

Khi cảm xúc sụp đổ, che mắt xổm xuống đất.

 

Trình Hy ôm lòng, an ủi lâu.

 

Sau đó ghé bên tai mà hứa:

 

"A Thiền, nàng trọng tình trọng nghĩa, từ nay việc sẽ giấu nàng nữa. Ta g.i.ế.c Trần thị, chuyện ở Lệ nhân phường cũng thể so đo với tên thư sinh , nhưng  nàng hứa với , tránh xa một chút. Nàng duy nhất đời còn thể trân trọng, nàng từng sẽ luôn ở bên , vĩnh viễn bảo vệ ."

 

"A Thiền, từng cho nàng cơ hội rời . Nàng chọn ở , những lời nàng từng đây, thể đổi nữa."

 

 

Trước đó, vẫn luôn cho rằng chuyện Chúc Thanh Sơn chỉ .

 

Cho đến ngày mới giật nhận , Trình Hy gốc hòe, thu hết việc cây mắt.

 

Ta đôi mắt lạnh lẽo của , chợt cảm thấy g.i.ế.c Chúc Thanh Sơn, quả thực là lòng từ bi lớn nhất.

 

Ta dùng bàn tay run rẩy nắm lấy cánh tay , lẩm bẩm:

 

"Đại nhân, sẽ tìm nữa, ngài giữ lời, vĩnh viễn động đến ."

 

"A Thiền, chỉ thể hứa với nàng, nếu an phận thủ thường, gây hại cho , sẽ g.i.ế.c ."

 

"...Được."

 

Ta thể đòi hỏi Trình Hy quá nhiều.

 

Bởi để đến ngày hôm nay, cũng trải qua cửu t.ử nhất sinh.

 

Điều duy nhất thể , là hết sức tránh xa Chúc Thanh Sơn, hoặc khuyên y rời khỏi Trường An.

 

Ta cố gắng bảo mạng sống cho y.

 

Không ngờ hôm nay, La Thốc Nhi đích kéo y tới mặt Trình Hy.

 

Cái miệng khiến chán ghét vẫn lải nhải ngừng, khiến da đầu tê dại.

 

Ta bỗng nắm c.h.ặ.t cánh tay nàng.

 

Có lẽ dùng lực quá mạnh, La Thốc Nhi nhíu mày kêu lên: "A Thiền, ?"

 

"Đừng nữa."

 

"Tại ? Chẳng lẽ vì thua liền hai ván, đến cũng cho …"

 

"Đại nhân còn việc, hôm nay dừng ở đây."

 

"Ôi chao, thì , chơi xong ván cuối !"

 

3

 

Không ngoài dự liệu, hôm và Trình Hy thắng liền ba ván.

 

Từ lúc xuống, Trình Hy thần sắc lãnh đạm, gần như mở miệng.

 

Cho đến khi dậy rời , mới đặt tay lên vai , khẽ : "A Thiền, cứ chơi , cần tiễn."

 

Ngữ điệu vẫn ôn hòa như cũ.

 

trong lòng rối loạn, lập tức lên: "Đại nhân, tiễn ngài ngoài…"

 

"Ta , cần."

 

Bàn tay đặt vai bỗng siết thêm mấy phần.

 

Ánh mắt sâu thẳm , trong đó lóe qua một tia mỉa mai, cúi xuống bên tai , khẽ một câu——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-94.html.]

 

"Tiểu l.ừ.a đ.ả.o."

 

Ba chữ , nghiến răng nghiến lợi.

 

khi ngẩng đầu, vẫn chỉ thấy vẻ dịu dàng quen thuộc.

 

Cho đến khi rời , vẫn ngây , hồi lâu hồn.

 

Sau đó tiễn Chúc Thanh Sơn khỏi phủ Thị Trung.

 

Đứng ở con ngõ phía cổng, với y: "Chúc Thanh Sơn, đừng đến nữa."

 

Chúc Thanh Sơn “ừ” một tiếng.

 

Trên mặt y chút áy náy, nhưng vẫn cố gắng cong mắt với

 

"Biết , Tiểu Hoè. Xin , hôm nay gây phiền phức cho ."

 

"Không , chuyện hôm nay liên quan tới ."

 

"Ừm, , bảo trọng."

 

Chúc Thanh Sơn mắt mày sáng sủa, vẫy tay với .

 

Ta y từng bước xa.

 

Lại thấy y vài bước ngoái đầu, rạng rỡ với .

 

"Tiểu Hoè, về , cần tiễn mãi như ."

 

Ta lặng lẽ theo, thôi, cuối cùng chỉ gọi với theo bóng lưng y:

 

"Sau sống cho , tiểu thư nhà Văn Tuấn công , mong trân trọng nàng."

 

"Ừm, ."

 

Khi bóng dáng Chúc Thanh Sơn sắp khuất nơi cuối ngõ, y đầu, từ cách xa gần , vẫy tay với nữa.

 

Ta bèn xoay .

 

Tối hôm , La Thốc Nhi giường, vô tâm vô tư mà ngủ say.

 

Lửa giận trong lòng nén , lạnh giọng với nàng:

 

Hồng Trần Vô Định

"Hành vi hôm nay của tỷ phần quá đáng ."

 

La Thốc Nhi ngẩng đầu, giả vờ hiểu : "Sao thế?"

 

"Đừng giả vờ, tỷ đang gì."

 

"Ôi chao, chuyện nhỏ thế mà cũng giận ."

 

La Thốc Nhi mặc trung y, hì hì gần, bộ ôm lấy :

 

"Bánh bao, xem vì ai chứ? Sau đại tuyển tú nữ sẽ tách khỏi , thấy thư sinh cũng tệ, dung mạo , thật lòng với , chẳng lẽ một chút cũng động lòng ?"

 

"Giữa như tỷ nghĩ."

 

"Ta chứ, chẳng là con trai của vị đầu bếp trong nhà năm xưa , vì là con của cố nhân nên mới đặc biệt chiếu cố."

 

"Sao tỷ ?"

 

"À, họ Chúc, tên Thanh Sơn, bánh đường, nghĩ là kẻ ngốc ?"

 

"La Thốc Nhi, nếu phận , hôm nay tỷ càng nên đưa tới."

 

"Tại ? Vì đại nhân nhà thích ?"

 

La Thốc Nhi quả nhiên thông minh vô cùng.

 

Nàng đầy ý vị, : " A Thiền, thể cứ mãi ở bên một tên hoạn quan."

 

"Tỷ gì?"

 

"Ta là hoạn quan, mà đang độ xuân thì, chẳng lẽ mà lỡ dở cả đời? Cho dù quyền thế ngập trời, coi trọng , cũng nghĩ cho , suy cho cùng thể cho điều gì."

Loading...