Quan Thiền - Chương 95: Thử Kim Đan

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:42:34
Lượt xem: 315

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

La Thốc Nhi thẳng , ánh mắt u tối sâu thẳm:

 

"Nếu thích Chúc Thanh Sơn, ngăn cản hai ở bên , nhất định rời khỏi . Võ công của cao cường, căn bản cần dựa bất kỳ ai mà sống. Hôm nay nếu Vân nương còn sống, hẳn cũng một tên hoạn quan mê hoặc, uổng phí cả đời ."

 

"Tỷ đừng bậy! La Thốc Nhi, tỷ căn bản chẳng gì cả!"

 

"Ta , từ đến nay ngốc đến đáng thương, dù lợi dụng cũng cam tâm tình nguyện."

 

"Hắn lợi dụng !"

 

"Hắn giữ một cô nương trẻ bên , cho gần nam nhân khác, còn lấy phận hoạn quan mà thao túng , chẳng là lợi dụng ?"

 

"A Thiền, đừng lừa nữa, tỉnh táo !"

 

La Thốc Nhi nắm c.h.ặ.t cánh tay , thần sắc nghiêm trọng:

 

"Nếu thích Chúc Thanh Sơn, thì nên thuận theo lòng . Muội kẻ ham quyền thế, cớ gì cứ ở bên cạnh một tên hoạn quan…"

 

"La Thốc Nhi, thích ."

 

"Cái gì?"

 

"Ta thích ."

 

Những lời La Thốc Nhi khiến lòng lạnh .

 

Ta thẳng nàng, khẽ một tiếng:

 

"Từ năm mười lăm tuổi thích . Khi từng thề, bất kể là mèo ch.ó gì, cũng nguyện theo. Vậy nên từng giam giữ , là tự nguyện."

 

"Còn nữa, nếu A nương ở bên , suối vàng hẳn cũng sẽ yên lòng. Nếu tỷ thật lòng vì , về đừng những lời khiến khó chịu như . Ta tỷ hết tới khác gọi là ‘hoạn quan’, hạ nhục như thế. Nếu còn , tình nghĩa giữa chúng chấm dứt tại đây."

 

Ta ôm chăn giường, định gian ngoài ngủ.

 

Vừa lưng, La Thốc Nhi ở phía tức tối mắng:

 

"Muội đúng là bánh bao ngốc! Ta là tỷ tỷ của , lẽ nào hại ?"

 

"Ta đang giúp ! Giúp đấy! Muội lời , sớm muộn cũng ngày hối hận!"

 

Ta ôm chăn , Linh Lộc vẫn ngủ.

 

Hôm nay nàng từ tiệm vải mang về nhiều y phục mới may.

 

Trước đó Trình Hy sai đưa tới mấy tấm vân lăng cẩm, sắc màu rực rỡ, chất liệu mềm mại.

 

Ta thấy Linh Lộc thích, bèn để nàng đem hết may y phục, tiện thể cho La Thốc Nhi hai bộ.

 

Lúc Linh Lộc đang vui vẻ gấp y phục mới, cẩn thận xem từng món.

 

Thấy , nàng vội chạy tới, đón lấy chăn trong tay : "Cô nương ngủ ? Sao ôm chăn đây?"

 

"Đêm nay ngủ ngoài ."

 

"Thế ? Để dọn gian phụ."

 

"Không cần . Ngươi để ý bên đại nhân giúp , nếu ngài về thì báo một tiếng."

 

"Vâng."

 

Hôm Trình Hy trở về muộn.

 

Ta ghế dài mơ màng ngủ một lúc.

 

Khi tỉnh , thấy Linh Lộc tắt hết đèn nến trong phòng.

 

Quy Vân Các yên tĩnh, chỉ hai ngọn đèn trường minh treo mái hiên.

 

Ta dậy, trong màn đêm tĩnh lặng bước tới cửa, đẩy .

 

Trong sân mờ ảo bóng đêm, cây san hô cao bốn thước hiện lên mắt , như trân như bảo, như mộng như ảo.

 

*Giáng thụ vô hoa diệp, phi thạch diệc phi quỳnh.

 

Thế nhân hà xứ đắc, bồng Lai thạch thượng sinh.

 

(*tạm dịch: Cây đỏ hoa cũng chẳng lá, đá cũng chẳng ngọc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-95-thu-kim-dan.html.]

Người đời tìm nó ở nơi ?, chỉ sinh đá ở chốn Bồng Lai.)

 

Gió đêm lướt qua vạt áo ngủ của , trong khoảnh khắc khiến phân biệt đang tỉnh mơ.

 

Cho đến khi Linh Lộc gọi một tiếng——

 

"Cô nương? Sao dậy ?"

 

Ta đầu, thấy nàng mái hiên, đang dụi mắt.

 

Ta hỏi: "Bây giờ là giờ nào ?"

Hồng Trần Vô Định

 

Linh Lộc đáp: "Sắp sang giờ Tý ."

 

"Đại nhân vẫn về ?"

 

"Về , nhưng Trường Canh tối nay trong cung yến tiệc, đại nhân bồi bệ hạ uống thêm mấy chén, về phủ liền nghỉ ngơi…"

 

"Ta qua xem ."

 

"Cô nương!"

 

Linh Lộc đột nhiên gọi giật , mặt thoáng qua vẻ lo lắng: "Đại nhân ngủ, cô nương đừng quấy rầy."

 

"Tại ?"

 

"…Bên cạnh đại nhân hầu hạ, là một tỳ nữ do Từ Tiệp dư sai tới."

 

Chương 24: Thử Kim Đan

 

1

 

Sau khi Từ Tuế c.h.ế.t, “đường ” của nàng là Từ Tưởng Dung nhanh tấn phong lên vị phần Tiệp dư.

 

Từ Tưởng Dung thực chất xuất kỹ nữ, vì uống quá nhiều hàn d.ư.ợ.c, đời còn khả năng sinh con.

 

May mà con trai của Từ Tuế nuôi danh nghĩa của nàng.

 

Từ Tưởng Dung hẳn hiểu rõ phú quý hiện tại là do ai ban cho.

 

Vì thế nàng đối với Trình Hy thể là răm rắp theo.

 

Không chỉ răm rắp theo, mà còn nghĩ đủ cách nịnh bợ lấy lòng.

 

Quả thực là một nữ nhân thông minh.

 

Thông minh đến mức khiến lạnh một tiếng, về phòng, rút kiếm của .

 

Giờ Tý, phủ tĩnh lặng một tiếng động.

 

Ta tóc dài buông xõa, mặc áo ngủ, mặc Linh Lộc ngăn cản, bước nhanh tới Hành Vân Lâu.

 

Quả nhiên Trình Hy nghỉ, cả viện tối mờ mịt.

 

Bên ngoài thị vệ canh gác, thấy tới liền định tiến lên ngăn cản.

 

Ta giơ chân đá văng kẻ nhất, rút kiếm chỉ thẳng bọn họ——

 

"Không c.h.ế.t thì tránh !"

 

Trong phủ Thị Trung, dám ngang ngược như , chỉ A Thiền cô nương.

 

Bọn họ nhận , tự nhiên dám liều mạng.

 

Thế là từng lui , nên ngăn cản .

 

Ta từng bước tiến nội viện của Trình Hy.

 

Qua cửa sổ , chính phòng phía bậc thềm tắt đèn, chỉ lờ mờ le lói ánh nến yếu ớt.

 

Ta hít sâu một , sắc mặt lạnh lẽo cửa phòng.

 

Khi đưa tay đẩy cửa, trong đầu chỉ một ý nghĩ duy nhất——

 

Hắn thể chấp nhận , nhưng bên cạnh tuyệt đối nữ nhân khác.

 

Nếu quả thật như , chấp nhận!

 

Trong phòng ánh nến u tối.

Loading...