Rêu Xanh - Chương 63
Cập nhật lúc: 2026-03-29 20:55:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn lặng lẽ đặt hộp cháo lên bàn cầm lấy cuộn giấy và khăn ướt, nhẹ nhàng kéo chăn xuống. Động tác lặp lặp lau vết bẩn ga giường thể là vô cùng dịu dàng.
Khấu Thanh bỗng cảm thấy khó thở giống như một con sóng lớn bất ngờ ập xuống đầu, buộc nín thở để ướt sũng trong cảm giác ngột ngạt.
Sống mũi cô cay xè, cô vô thức siết c.h.ặ.t tấm ga giường bên vội vàng mặt .
“Đừng . Anh , đừng dùng nước mắt để đối chọi với thế giới.”
Giọng vẫn thanh đạm. Phương Ẩn Niên cúi , bàn tay to lớn của bao trọn lấy bàn tay cô đang siết c.h.ặ.t tấm chăn.
“Buông , ngoan nào.”
Hơi thở Khấu Thanh cứng . Cảm giác xa lạ khi bàn tay lạnh ngắt của bao bọc khiến cô buông thõng tay theo bản năng.
Phương Ẩn Niên kéo phần chăn ướt mà cô chạm xuống lật ngược , đổi phần ướt về phía cuối giường.
“Em định chuyện nữa ?”
Phương Ẩn Niên thu dọn xong xuôi xuống, đậy nắp cặp l.ồ.ng .
“...Em thì ích gì ?”
Khấu Thanh ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng trong khí, giọng cô mệt mỏi như thể kiệt sức.
“Em thì ?”
Khấu Thanh ngả đầu tựa chiếc gối kê cao, mắt lên trần nhà.
Phương Ẩn Niên nhíu mày đưa tay day day trán:
“Đó là chuyện của .”
“Vậy còn em thì ? Chuyện của em nay đều do quyết định cả ?”
“Anh là trai em.”
“Em hề đấy, ‘ trai’ là một nhân vật hùng vĩ đại bao giờ phạm , bao giờ cần khác góp ý và luôn che giấu thứ ?”
“Anh hy vọng là như .”
Trong khí giương cung bạt kiếm, Khấu Thanh đầu Phương Ẩn Niên, lời nhanh dồn dập l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn phập phồng dữ dội.
Thế nhưng Phương Ẩn Niên chỉ thẳng sự phẫn nộ của cô nhàn nhạt đáp một câu,
“Anh hy vọng là như .”
Khoảnh khắc Khấu Thanh gần như tức đến bật . Cô cúi đầu lắc nhẹ bật thành tiếng.
Anh trai cô, từ đầu đến cuối như một luôn lạnh lùng và bình tĩnh cô phẫn nộ, thất vọng và đau khổ.
Mọi hỉ nộ ái ố của cô trong mắt chẳng qua chỉ là trò gây rối vô cớ của một đứa trẻ.
Cô khẽ:
“Em về nhà.”
Phương Ẩn Niên lắc đầu:
“Ăn hết cháo . Bác sĩ cảm xúc của em biến động mạnh và áp lực quá lớn, tụt huyết áp. Ăn xong cháo hẵng .”
Khấu Thanh xong liền vươn tay định lấy bát cháo bàn nhưng giữa chừng Phương Ẩn Niên giữ .
“Để .”
“Em tự .”
Khấu Thanh nhíu mày tay Phương Ẩn Niên nắm đau.
“Sao thế cô bé, một tiếng mà vẫn ăn xong cháo ?”
Một cô y tá tuần tra ôm sổ bệnh án bước tò mò hỏi.
Ánh đèn trong phòng bệnh trắng lạnh chiếu lên gương mặt Khấu Thanh, trông sắc mặt cô quả thật lắm.
Chị y tá mặc đồng phục trắng bên cạnh giường bệnh ngó đầu bàn tay đang nắm lấy của Phương Ẩn Niên và Khấu Thanh hì hì:
“Cứ để bạn trai em đút cho, bệnh là đặc quyền mà.”
Khấu Thanh như bỏng lập tức rụt tay về :
“Đây là trai em.”
“Ồ ồ, ngại quá, ngại quá, ha ha ha. mà hai em trông đúng là trai tài gái sắc thật đấy.”
Chị y tá ngờ nhận câu trả lời , bèn kỹ đường nét của hai cũng vội vàng xin .
Đây là lời thật. Làm y tá trong bệnh viện, cô gặp đủ loại , chứng kiến đủ các mối quan hệ kỳ lạ, cả đạo đức lẫn chỉ cần liếc qua là trong lòng cũng hiểu rõ đôi phần.
Khi thấy trai bế cô gái lao bệnh viện, cô thậm chí còn tưởng họ đang phim thần tượng còn vô thức quanh xem máy . Dù thì một cặp trai xinh gái như dầm mưa ướt sũng, khung cảnh lãng mạn đó thật sự khiến mơ mộng.
Cả một đám y tá đó gần như đều ngây đồng nghiệp thì đón hai , còn cô thì kịp chụp hai tấm ảnh. Vì nhân lúc hai còn , cô đặc biệt ghé qua hóng chuyện một chút.
Kết quả thật ngờ họ là em. mà trông thật sự giống chút nào, cô thầm nghĩ.
“Em tự ăn .”
Phương Ẩn Niên cũng buông tay đặt bát cháo lên bàn dậy định ngoài.
“Cho qua một chút.”
Chị y tá đang cúi đầu định tìm tấm ảnh thì thấy bên tai một giọng trầm ấm và từ tính. Cô cảm thấy cả tê rần vội ngẩng đầu lên thấy Phương Ẩn Niên ở ngay mặt, liền vội né sang một bên để qua.
Trong khí thoảng qua một mùi hương bồ kết.
Chị y tá hồn thấy cô gái xinh như b.úp bê giường ngoan ngoãn hỏi cô :
“Khi nào em thể ạ?”
“Đừng vội, em vấn đề gì lớn , đợi ăn xong cháo là thể . Lúc đầu thấy trai em lo lắng như , bọn chị còn tưởng em t.a.i n.ạ.n xe cộ mắc bệnh gì nghiêm trọng đột ngột chứ.”
Chị y tá híp cả mắt vẻ mặt trêu chọc.
“ đấy, cô bé ạ, trai cháu với cháu thật đấy. Lúc cháu còn tỉnh nó cứ ở bên giường lấy khăn lau lau tóc cho cháu, múc sẵn cơm cho nguội lo lắng lắm, một chút điện thoại cũng thèm . Bây giờ đám trẻ nhà chúng cứ suốt ngày ôm điện thoại chơi thôi, nó thì một cái liếc mắt cũng …”
Giường bên cạnh là một bà cụ tóc bạc đang truyền dịch mở miệng là ngớt, vỗ vỗ thành giường cảm thán.
“Bà ơi, bà đừng cử động lung tung kẻo lệch kim bây giờ.”
Chị y tá tới bên cạnh, kiểm tra dây truyền dịch của bà cụ điều chỉnh tốc độ chảy chậm một chút. Khấu Thanh chất lỏng trong suốt theo đường ống chảy cơ thể bà lịch sự mỉm .
“Cháu đúng là hạnh phúc thật. Đừng cãi với trai nữa nhé cô bé cháu xem bà đây , già từng tuổi ốm đau vẫn một khám, sinh một đống con bất hiếu thì ích gì…”
Giữa những lời than thở của tuổi già, chị y tá giường Khấu Thanh cô từng chút một ăn cháo tìm tấm ảnh trong điện thoại đưa mặt cô:
“Em xem , lúc đó trai em thật sự lo lắng lắm đấy. Vừa hét lên ‘Bác sĩ! Bác sĩ!’, đòi phòng cấp cứu dọa hết hồn.”
Khấu Thanh từ từ dừng chiếc thìa đang múc cháo . Cô tấm ảnh, Phương Ẩn Niên mặc một bộ đồ đen vẻ mặt nặng trĩu, đôi mày nhíu c.h.ặ.t thở dồn dập. Mái tóc đen ướt sũng trán cô đến cả ống quần cũng đang nhỏ nước. Trong lòng là cô trong chiếc váy trắng những đường gân xanh cánh tay quấn quýt lấy mái tóc đen buông rủ của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/reu-xanh/chuong-63.html.]
Đây gần như là đầu tiên Khấu Thanh thấy dáng vẻ hoảng loạn đến của Phương Ẩn Niên.
Như thể đang sợ hãi điều gì.
Phương Ẩn Niên khỏi phòng bệnh lưng tựa bức tường, móc từ trong túi chiếc điện thoại đang rung ngừng.
“Chuyện gì?”
Phía bên hỏi.
“Hôm nay ngoài còn gặp ai nữa ?”
Giọng Phương Ẩn Niên lạnh lùng.
“Cậu ý gì?”
“Cậu chỉ cần trả lời là , .”
“Cô xảy chuyện gì ?”
“Có ?”
“Không .”
Bên im lặng một lúc .
“Đừng quên lời hứa của .”
Phương Ẩn Niên xuống chiếc ghế nhựa màu xanh, hạ giọng hai tay đặt lên đùi.
“Xem chỉ thể chọn tin tưởng thôi.”
Lực tay Phương Ẩn Niên nắm chiếc điện thoại dần siết c.h.ặ.t, gân xanh bên thái dương nổi lên. Hắn bỏ điện thoại khỏi tai, gì nữa cúp máy.
--
“Đi thôi.”
Phương Ẩn Niên một tay xách cặp l.ồ.ng, một tay đặt đôi dép lê mặt Khấu Thanh.
“Giày của em ?”
“Ướt , tạm đôi .”
Phương Ẩn Niên đặt cặp l.ồ.ng lên bàn định cúi xuống thì Khấu Thanh nhanh ch.óng nhảy khỏi giường, xỏ dép lê :
“Đi thôi.”
Phương Ẩn Niên:
“…”
Cứ thế giày vò về đến nhà là mười hai giờ đêm.
Thành phố cơn mưa ban ngày vẻ ẩm ướt rõ rệt, ban đêm càng thêm mờ mịt.
Trong con ngõ nhỏ tối om Phương Ẩn Niên bật đèn pin, xách cặp l.ồ.ng cô giọng nhàn nhạt:
“Sau ăn cơm nhiều . Nếu em thích uống cháo trắng, sẽ cho thêm chút đường.”
Bước chân Khấu Thanh khựng . Lúc cô mới muộn màng nhận là vẫn ăn gì.
Cô vẫn còn giận dỗi, chỉ giả vờ lơ đãng hỏi:
“Anh ăn cơm ?”
“Anh đói.”
Khấu Thanh gì nữa. Mãi cho đến khi sắp khỏi con hẻm đèn đường cô lơ đãng hụt chân một vũng nước hề cạn.
Một cảm giác mất trọng lượng đột ngột ập đến, cô hét lên một tiếng.
Ánh đèn pin vốn đang định phía bỗng chao đảo chiếu rọi xuống chân cô. Khi cô hồn thì thấy Phương Ẩn Niên xổm xuống bên cạnh.
“Có thương ?”
Khấu Thanh Phương Ẩn Niên đang nhíu mày, tay nắm lấy mắt cá chân cô lo lắng hỏi.
Khấu Thanh chút hoang mang, dường như từ lúc gặp cô lúc nào cũng nhíu mày.
“Nói chứ.”
Giọng Phương Ẩn Niên trầm xuống, thò tay vũng nước bẩn vớt đôi dép lê của cô lên.
“Không ạ.”
Giọng Khấu Thanh lí nhí như muỗi. Vì một bên mắt cá chân Phương Ẩn Niên nắm lấy nên cô vững đành vịn vai .
“Vịn thử xem.”
Khấu Thanh cử động mắt cá chân, xác định là liền lắc đầu.
“Chắc chắn .”
Phương Ẩn Niên gì, cúi xuống đặt chiếc ba lô lưng xuống đất dùng sức nắm lấy chân cô đang co quắp giữa trung đặt lên ba lô:
“Để chân lên đây.”
Khấu Thanh vẫn tha thứ cho nên cô co quắp các ngón chân , im lặng giằng co với .
“Anh đếm đến ba, Khấu Thanh. Nếu bây giờ sẽ cõng em bệnh viện.”
“Nói cứ như chúng tiền để ngày nào cũng viện .”
Khấu Thanh ngẩng mặt lên.
Một sự im lặng c.h.ế.t .
Phương Ẩn Niên gì. Khấu Thanh xong cũng cảm thấy quá lời bèn mím môi .
“Còn những lời như , xem là đau.”
Phương Ẩn Niên nhạo một tiếng xách ba lô lên.
Hắn cúi xuống:
“Lên , cõng em.”
“Không cần.”
Khấu Thanh yên tại chỗ lắc đầu.
Phương Ẩn Niên xoay , dứt khoát kéo chân còn của cô tháo dép ném thùng rác cách đó vài bước.
“Này! Dép của em!”
--
Hết chương 63.