Rêu Xanh - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-03-31 09:01:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tình cảm giữa họ quá mơ hồ rõ ràng. Nó là sự pha trộn giữa tình yêu hy sinh, bằng phẳng như một khế ước của em, cùng gánh lấy nỗi đau âm ỉ mà thế hệ để .

lớp gông cùm tình là một mối quan hệ dhắn chính ngôn thuận, là những đêm dài ôm ấp ngột ngạt thể thấy ánh sáng và cả sự trầm luân của đạo đức.

Tình yêu của những thiếu thốn tình thương chỉ thể là sự hy sinh.

mặc nhiên thừa nhận sự cống hiến thuần túy, vô tư như của trai nhưng vì tham luyến ấm trong vòng tay mà buông thả cho bản , giấu những rung động phù hợp với tình em trong những điều nhỏ nhặt hàng đêm.

Cô bi ai nghĩ, dường như họ chỉ thể thuộc về bóng tối.

Mà tình là một lời hứa kết nối bằng huyết thống, một lời hứa rằng dù thế nào cũng sẽ bao giờ bỏ rơi.

Cô khao khát mối liên kết mãnh liệt khởi nguồn từ huyết thống , nó với cô rằng cô sẽ bao giờ cô độc. Còn tình yêu thì quá đỗi bấp bênh, giống như Hoàng Đậu Nha bên cạnh cô lúc , giống như Bạc Trầm, giống như ba cô, ba của trai. Kết cục của những tình yêu chỉ là sự chia ly.

dám đ.á.n.h cược.

Cô quá sợ hãi việc ở một .

--

để em một

Con đường ở huyện Vãn Sơn sửa chữa vẫn xong. Máy xúc đất kêu ầm ầm suốt một đường đến tận phố Lưu Tuyền. Rất nhiều đang vây quhắn cánh cổng sắt màu đỏ, nơi bức tường phủ đầy dây thường xuân ngả màu vàng úa vì mùa thu, để bàn bạc về chính sách phá dỡ di dời.

Nhà của Khấu Thanh ở tầng ba. Một buổi chiều nắng , từ một chú mèo mướp lẻn nhà. Chú mèo trông béo khỏe mạnh, bộ ria mép trắng hiện rõ từng sợi, đám lông hai bên tai mọc dài một cách bướng bỉnh. Khấu Thanh mở cửa định đổ rác thì thấy chú mèo cứ thế lao . Cô giật theo bản năng đưa chân cản nhưng kịp.

Thế là cô đành đặt túi rác xuống theo chú mèo nhà, gọi:

“Anh ơi, mèo nhà .”

Phương Ẩn Niên thường mấy ưa thích động vật nhỏ, thuộc dạng thấy còn chẳng thèm liếc mắt đến ngay cả giả vờ cũng lười. Hắn và các quán thú cưng gần như là nước sông phạm nước giếng. Mỗi thấy Khấu Thanh tùy tiện xổm ven đường vuốt ve ch.ó mèo thì đều cau mày. Nhanh đến mức chủ của chúng còn kịp phản ứng, xách cổ áo Khấu Thanh lôi .

Lần cũng ngoại lệ.

Khi Khấu Thanh theo chú mèo mướp đến ban công, cô bắt gặp cảnh một một mèo đang giằng co.

Ngoài cửa sổ, những cành cây long não đan xen sắc đỏ và xanh vươn dài gần như sắp chạm bậu cửa. Phương Ẩn Niên mặc một chiếc áo hoodie đen, mặt cảm xúc cầm tấm ga trải giường màu hồng hoa văn nhỏ mà Khấu Thanh mới mua. Một nửa tấm ga vắt lên dây phơi, nửa còn vẫn nắm c.h.ặ.t trong tay. Hắn cứ thế chằm chằm chú mèo mướp đang ngay ngắn chân .

“Xem nó thích lắm đấy.”

Khấu Thanh cảnh tượng đến ngậm miệng.

“Mèo ở ?”

Phương Ẩn Niên hỏi.

“Em . Vừa mở cửa nó lao như thể quen lắm.”

Khấu Thanh nhún vai về phía ban công, định xổm xuống.

Cô liền thấy giọng phần gấp gáp của Phương Ẩn Niên:

“Em xa một chút, đừng sờ.”

“Ôi dào, . Anh xem nó ngoan kìa.”

Khấu Thanh xổm xuống, ghé sát gần chú mèo tỉ mỉ ngắm nghía. Nó béo ú, mắt to tròn, trông hiền lành, cái đuôi xù khẽ phe phẩy m.ô.n.g.

Lúc nhỏ Khấu Thanh từng nuôi ch.ó mèo cùng ông nội ở quê nên cô thể nhận chú mèo ác ý. Vì cô đưa tay thử vuốt nhẹ lên trán nó.

né.

Khấu Thanh nhưng Phương Ẩn Niên vẫn nhúc nhích, ngay cả tấm ga trải giường tay cũng phơi tiếp mà sắc mặt trông lắm.

“Em tránh .”

“Làm gì ạ?”

Giây tiếp theo, Khấu Thanh sững khi thấy Phương Ẩn Niên định ném tấm ga trải giường tay về phía . Nhìn vẻ mặt cau của , cô như nhận điều gì đó, đến mức vững bệt luôn xuống sàn nhà :

“Anh ơi, sợ mèo ?”

Gương mặt vốn nhợt nhạt của Phương Ẩn Niên lúc chút tái :

“Nói bậy bạ gì đấy.”

“Vậy sờ nó giống em xem nào.”

Chú mèo mướp ngoan ngoãn cọ Khấu Thanh, dụi dụi đầu ống quần cô.

Phương Ẩn Niên thấy chú mèo dậy, sắc mặt càng thêm khó coi. Nhất là khi thấy nó tiến về phía Khấu Thanh, liền bước tới trùm luôn tấm ga trải giường lên nó.

Chú mèo kêu meo meo tấm ga, kéo lê tấm ga tới lui.

Khấu Thanh lấy máy ảnh , chụp một tấm về phía Phương Ẩn Niên đang với sắc mặt xanh mét. Trong đó còn một tấm là lao tới che ống kính.

“Lần đầu tiên thấy như thế , em nhất định ghi giúp một chút.”

Phương Ẩn Niên lao tới giật máy ảnh trong tay Khấu Thanh, tấm ga sàn vướng chân:

“Xóa .”

“Không xóa , đáng yêu quá em giữ của riêng.”

Khấu Thanh ôm máy ảnh xoay , nhân lúc Phương Ẩn Niên vướng chân, cô thuận tay nhấc tấm ga lên một tay bế chú mèo, đôi mắt hoa đào cong lên thành vầng trăng khuyết ngừng đưa chú mèo mặt .

“Khấu Thanh, buông .”

“Em buông, xem nó thích lắm .”

Phương Ẩn Niên chú mèo mướp mà Khấu Thanh đưa tới dọa cho né trái né . Cuối cùng, đành trải rộng tấm ga trong tay , dùng sức quăng lên trung. Giây tiếp theo Khấu Thanh ôm mèo, đúng như ý tấm ga trùm cùng .

“Anh ơi, mở .”

“Không mở. Em thả con mèo .”

Bị nhốt trong tấm ga trải giường, Khấu Thanh chỉ thể thấy ánh sáng mờ mờ lọt . Vì hai tay đang ôm mèo, lẽ nó cũng một phen hỗn loạn cho hoảng sợ nên đang cào cấu loạn xạ thoát ngoài. Bị che mắt nên Khấu Thanh đột nhiên nghĩ một cách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/reu-xanh/chuong-75.html.]

“Ái da, ơi, mèo cào em !”

Giọng Khấu Thanh cao lên như thể mèo cào thật.

Giây tiếp theo, gian tối tăm mờ hồng mắt chợt sáng bừng, mang theo hương xà phòng thơm mát. Gương mặt cau lạnh lùng của Phương Ẩn Niên xuất hiện ngay mắt cô.

Lòng nổi hứng trêu đùa, bất chấp nguy cơ mèo cào cô dùng một tay ôm c.h.ặ.t chú mèo lòng, tay đột nhiên kéo tấm ga đầu xuống, vội đến mức quên cả việc kéo mà chỉ kéo một góc ga trùm lên Phương Ẩn Niên, đang cúi xuống kiểm tra tình hình của cô.

Vì dùng sức nên cô ở quá gần Phương Ẩn Niên. Chú mèo trong lòng cô gần như dụi đầu n.g.ự.c .

Phương Ẩn Niên từ từ ngẩng đầu, đối diện với Khấu Thanh vẫn còn đang kịp phản ứng.

Tấm ga mỏng manh, xuyên sáng, phập phồng theo nhịp thở của hai đang ở gần . Vì tấm ga màu hồng nhạt nên gian bên trong cũng ánh lên một màu hồng phấn. Phương Ẩn Niên Khấu Thanh với đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết. Gương mặt cô ửng hồng, mái tóc dài xõa tung, tóc mái tấm ga đè bẹp. Một Khấu Thanh phòng .

Ánh mắt trầm xuống.

Khấu Thanh vốn đang nhưng đó mới muộn màng nhận cách gần trong gang tấc. Hai gần như chỉ cách một nắm tay. Cô thấy Phương Ẩn Niên đang lặng lẽ một lời, gương mặt tĩnh lặng khi tập trung một sức hút khó tả. Chóp mũi cô ngập tràn thở của , mái tóc rũ xuống của gần như chạm đỉnh đầu cô.

Tim cô đập mạnh một nhịp. Móng vuốt của chú mèo mướp hoảng loạn đạp từng nhịp lên n.g.ự.c cô như thể đang cào trái tim cô thành hình móng mèo, chỗ lõm chỗ lồi.

Tấm ga hồng phấn phồng lên xẹp xuống. Nắm đ.ấ.m bên trái của Phương Ẩn Niên siết c.h.ặ.t đến mức móng tay gần như đ.â.m da thịt nhưng hề , chỉ chăm chú Khấu Thanh đang ngửa đầu. Như thứ gì đó mê hoặc từ từ cúi đầu xuống, ch.óp mũi hai gần như sắp chạm .

Giây tiếp theo.

“Xì.”

Khấu Thanh còn kịp rõ chỉ thấy một chiếc móng vuốt xù lông lướt qua, liền thấy Phương Ẩn Niên khẽ kêu lên tay nhẹ nhàng vuốt lên má.

“Mau buông tay , để em xem.”

Khấu Thanh sốt ruột, đưa hai tay định gạt tay Phương Ẩn Niên. Chú mèo mướp trong tay cô nhân cơ hội nhảy xuống luồn qua khe hở bên chạy mất.

“Không .”

Phương Ẩn Niên tay vuốt lên vết thương mặt nghiêng . Khấu Thanh lo lắng, né tránh. Cô đành dùng cả hai tay để giữ , kết quả là một chân trượt tấm ga đang chất đống sàn cứ thế lao thẳng Phương Ẩn Niên.

Rầm!

Giữa một màu hồng phấn ngập trời và hương thơm của nước giặt hoa oải hương, hai tay Khấu Thanh chống lên n.g.ự.c Phương Ẩn Niên. Hơi thở cô cứng đầu óc trống rỗng, chỉ thấy ánh mắt đang rũ xuống cô và cảm giác mềm mại mát lạnh như thạch rau câu môi.

Cơn đau lưng của Phương Ẩn Niên còn kịp tan, trong khoảnh khắc ngã xuống theo bản năng ôm lấy eo Khấu Thanh. Cảm giác trong tay thon gọn đến kinh ngạc. Hắn còn kịp gì thì miệng chặn . Mũi ngứa ngáy, tóc mái của Khấu Thanh gió thổi quét qua quét mũi . Bàn tay đặt eo cô dần siết c.h.ặ.t hơn theo bản năng đưa lên ấn gáy Khấu Thanh, dùng một lực mạnh hung hăng ấn cô xuống.

Lực tay thì mạnh, nhưng lực môi vô cùng nhẹ nhàng.

Môi kề môi, khẽ lướt nhẹ môi theo đường cong môi cô như thể sợ Khấu Thanh phát giác.

“Ủa, Khấu Thanh với Ẩn Niên , mở cửa thế ?”

Bên ngoài truyền đến giọng của bác hàng xóm.

Khấu Thanh đột nhiên tỉnh táo mở to mắt. Màu hồng phấn mắt và cảm giác dịu dàng môi khiến cô mới nhận gì. Vừa cô gần như tưởng đang mơ, tim ngừng đập, thở ngưng trệ, đầu óc và cơ thể đều mềm nhũn như đang giẫm mây. Giọng của bác hàng xóm khiến cô bừng tỉnh.

Cô vội vàng dùng cả tay cả chân bò dậy khỏi sàn, kéo tấm ga trải giường đầu hai , chạy đến cửa, thở hổn hển chút hoảng loạn mà cúi đầu giải thích:

“Vừa một con mèo chạy , bọn cháu đang bắt mèo nên đóng cửa ạ.”

“Sao mặt đỏ thế , ốm đấy Thanh Thanh?”

Bác hàng xóm mặt Khấu Thanh, kỳ quái hỏi.

“Ủa, đây là m.á.u ?”

Bác hàng xóm , ngón tay khẽ chạm lên má Khấu Thanh, một vệt m.á.u nhạt.

Không giống như m.á.u của cô, vết thương, chỉ cần sờ là trôi như thể quệt của khác.

“Không ạ, chỉ là con mèo bắt chạy mất .”

Khấu Thanh .

“Con mèo , của nhà bà Dương ở lầu một nhỉ, nãy còn thấy đang tìm mèo đấy.”

Bác hàng xóm tay xách một chiếc ghế gấp lên tiếng.

“Vậy lát nữa cháu tìm bác Dương một chuyến.”

Lồng n.g.ự.c Khấu Thanh vẫn còn phập phồng dữ dội tay chống lên khung cửa .

“Tìm bà gì, bà đang ở ngay cửa kìa.”

“Con mèo đó cào trai cháu một cái ạ.”

Khấu Thanh vẫn còn nhớ chuyện .

“Ối trời, thế thì tiêm phòng chứ, mau để bác xem nào, ở nhà ? Mèo hoang vẫn còn tính hoang dã, cẩn thận. Phải cho bà một trận…”

Bác hàng xóm trong phòng, Khấu Thanh theo .

Ngón tay cô theo bản năng xoa lên môi.

Nghĩ đến những gì xảy sắc mặt cô trắng bệch.

“Ủa, Ẩn Niên sàn thế ?”

theo giọng .

Thấy Phương Ẩn Niên vẫn đang ban công. Tấm ga trải giường đầu vén , vẫn giữ nguyên trạng thái lúc cô rời , nửa đắp nửa . Mà má trái của một vết cào do mèo m.á.u vẫn đang rỉ từng giọt li ti.

Phương Ẩn Niên dậy. Hắn mặc cho bác hàng xóm nhiệt tình kéo vai nhưng vẫn nhúc nhích, dường như chỉ cần còn đây thì vẫn cách khoảnh khắc quá xa. Lòng bàn tay chính véo đến thâm tím, nhưng ch.óp mũi vẫn còn vương mùi sữa bò và cả vị ngọt nhàn nhạt môi.

“Mau dậy , trời thu đất lạnh lắm , lạnh mà …”

Bác hàng xóm lải nhải.

--

Hết chương 75.

 

Loading...