Thẩm Tri Sương định đáp lời, đúng lúc một cơn buồn nôn ập tới, nàng kịp thêm gì vội vàng nôn mửa. Chứng kiến cảnh , Mạnh Tú Châu chợt nhớ điều gì đó, sắc mặt trong phút chốc trở nên xám xịt:
"Cô ... t.h.a.i ?"
Việc Thẩm Tri Sương mang thai, cả phủ đều , nhưng Mạnh Tú Châu mới dọn phủ Tướng quân, chẳng ai rỗi kể cho cô chuyện của phu nhân, nên cô tự nhiên gì.
Đám hạ nhân im lặng một hồi, một nha mỉm : "Bẩm biểu cô nương, phu nhân t.h.a.i hơn hai tháng , chẳng bao lâu nữa phủ tướng quân sẽ tiểu chủ nhân thôi."
Đầu óc Mạnh Tú Châu như tiếng nổ vang rền, cô há miệng nhưng thốt nổi một lời. Mang t.h.a.i ... Thẩm Tri Sương mang trong cốt nhục của Lý Uyên... Không hiểu , hai hàng lệ thanh mảnh bỗng nhiên trào từ mắt Mạnh Tú Châu.
Hạ nhân thấy cảnh đều cúi đầu, che giấu sự khinh bỉ trong ánh mắt. Bề ngoài gọi một tiếng biểu cô nương, nhưng bên trong chẳng cũng là kẻ bay lên cành cao biến thành phượng hoàng đó ? Vị Mạnh cô nương đến cả việc che giấu tâm tư cũng nổi, thì liệu thể tiến xa đến ?
Hoa Tây Tử
Thẩm Tri Sương nôn một hồi thì cảm thấy dễ chịu hơn. Sau khi hầu hạ rửa mặt chải chuốt, nàng khôi phục trạng thái ban đầu. Kiếp nàng từng mang thai, nhưng cũng qua đào tạo tương tự và từng đóng vai sản phụ, nàng hiểu rõ nỗi vất vả của và tầm quan trọng của cha đối với t.h.a.i nhi.
Lý Uyên là một võ tướng, dùng từ "tráng kiện" thôi là đủ để miêu tả, Thẩm Tri Sương thấy ai thể chất hơn . Sức khỏe của giúp nàng bớt nhiều cực nhọc trong t.h.a.i kỳ, ngay cả cơn nghén cũng quá dữ dội. Nàng chỉ thể lạc quan mà nghĩ rằng, nếu nhất định sinh con, thì sinh cho cũng là một lựa chọn tồi.
Khi từ trong phòng bước , nàng thấy Mạnh Tú Châu đang đó lóc sụt sùi, đôi mắt chỉ chớp mắt sưng mọng.
Thẩm Tri Sương nhướng mày: "Biểu tỷ thế ? Có hạ nhân mạo phạm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bang-ha-moi-biet-hoang-hau-khong-muon-hop-tang-cung-tram/chuong-62.html.]
Mạnh Tú Châu dùng ánh mắt gần như oán độc chằm chằm bụng nàng.
Sắc mặt Thẩm Tri Sương trầm xuống: "Biểu tỷ, tại tỷ bằng ánh mắt đó? Tỷ đang oán hận ai ?"
Mạnh Tú Châu bừng tỉnh, cô Thẩm Tri Sương thêm vài cái xoay rời , bước chân phần vội vã. Nhìn bóng lưng cô , Thẩm Tri Sương cố ý lộ vẻ mặt ảm đạm tổn thương. Nàng , mà Lý Uyên phái tới chắc chắn chứng kiến bộ cảnh .
Xét theo một góc độ nào đó, Mạnh Tú Châu cũng cái vận may của khi gặp Lý Uyên và Thẩm Tri Sương đều là những báo ân. Nếu Lý Uyên vì tình nghĩa mà nạp cô , Thẩm Tri Sương cũng chẳng thấy lạ. Đối với những đàn ông quyền cao chức trọng, vinh dự lớn nhất mà họ thể ban phát cho một phụ nữ, chẳng chính là cưới nàng ? Huống hồ, Lý Uyên tự hiểu rõ sẽ chỉ một phụ nữ, lượng tiểu là giới hạn, thêm một bớt một chẳng ảnh hưởng gì. với phụ nữ , đó là phúc phận tột trời.
Những chuyện diễn với Mạnh Tú Châu mấy ngày qua, nàng đều nắm rõ như lòng bàn tay. Phồn hoa phú quý mê hoặc lòng , câu chẳng sai chút nào. Lý Uyên cho phép cô phủ thì hẳn chuẩn tâm lý. Nàng quan tâm nạp bao nhiêu , miễn là đừng phiền nàng.
Nàng nhận thấy Lý Uyên đ.á.n.h giá Mạnh Tú Châu khá tích cực. Trong mắt , phụ nữ bất kỳ sức sát thương nào. thực tế , cứ đợi một thời gian sẽ rõ. Thẩm Tri Sương xem, nếu nàng quản, Lý Uyên cũng chẳng màng, thì Mạnh Tú Châu sẽ mặc kệ bản tính của dẫn lối đến .
Sau khi trở về, Mạnh Tú Châu lúc nóng lúc lạnh, thế mà vì chuyện Thẩm Tri Sương m.a.n.g t.h.a.i mà đổ bệnh. Đại phu đến xem mạch, chẩn đoán là do khí hỏa công tâm, uống vài thang t.h.u.ố.c là khỏi.
Minh Tú – tiểu nha mà cô tin tưởng nhất, từng báo tin cho cô – khẽ khuyên nhủ: "Cô nương hà tất ?"
Mạnh Tú Châu cầm nước mắt. Cô gì đây? Từng lúc cô mơ ước sinh con cho Lý Uyên, mà chớp mắt một cái, cưới thiên kim danh môn, vài tháng nữa là con . Cô thực sự đau lòng. Nghĩ đến thái độ xa cách ngàn dặm của Thẩm Tri Sương, l.ồ.ng n.g.ự.c cô càng đau.
Đám hạ nhân ngoại trừ Minh Tú thì chẳng ai bắt chuyện với cô , việc đều theo công thức. Mạnh Tú Châu cách lấy lòng răn đe họ, nhưng tâm phúc để dốc bầu tâm sự. Thế là, Minh Tú trở thành đối tượng để cô trút nỗi lòng.
"Phu nhân bề ngoài tỏ vẻ cận, thực chất đối với chẳng gì. Cô cho ăn ở, nhưng cho sự tôn trọng. Ta thăm cô , kịp bước tới vài bước đám nha ngăn , bọn họ ghét bỏ ." Nghĩ đến cảnh đó, lòng Mạnh Tú Châu thấy đắng cay.