Sau Khi Bị Bắt Cóc, Tôi Sinh Tám Đứa Con - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-31 02:41:17
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ôi lặng lẽ họ bận rộn.

Người cha cao to vạm vỡ của , giờ vụng về buộc những quả bóng bay màu hồng, nụ mặt ngây thơ như một đứa trẻ.

Trong phòng khách, những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ treo đầy, bầu khí vui mừng dường như sắp tràn ngoài.

Mẹ đang bận rộn trong bếp.

từng bánh bao giờ, nhưng lúc khuôn mặt và đôi bàn tay dính đầy bột, vẫn mỉm dịu dàng.

Chính khoảnh khắc , một ý nghĩ bất thường bỗng nổ tung trong đầu :

thật sự c.h.ặ.t đứt đôi tay của bà.

Ý nghĩ đến một cách tự nhiên, như thể nó im trong sâu thẳm lòng từ lâu, chỉ chờ giây phút để trồi lên mặt đất.

Vậy là cũng bắt đầu chuẩn món quà của .

Trong lúc họ đang trang trí, cũng trao món quà chuẩn cho họ.

Tặng ba – t.h.u.ố.c ngủ.

Còn với cô em gái nhỏ – “yêu thương” nhất – chuẩn gấp đôi liều t.h.u.ố.c độc.

nỡ để em chịu đau đớn – đó là sự thương xót cuối cùng của dành cho nó.

Nhìn họ lượt rơi hôn mê, rút con d.a.o đang dùng bánh , vung từng nhát đôi tay bà.

Đêm đó, tiếng gào thét thê lương của vang vọng trong bếp.

Thuỷ Linh

Bà vùng vẫy đến cùng, nước mắt, nước mũi, cả nước tiểu hòa cùng những dịch thể khác loang lổ sàn.

Ba quỳ đất, run rẩy cầu xin:

“Sao con ? Có ba đủ ? Con … chúng thể sửa…”

trả lời câu hỏi của ông.

Chỉ vung d.a.o xuống.

Đầu ông lăn một vòng dừng ngay chân .

Đôi mắt mở to, c.h.ế.t nhắm nổi.

quanh, hài lòng thưởng thức kiệt tác của .

Đèn l.ồ.ng đỏ nay càng đỏ hơn vì m.á.u.

Bóng bay hồng lấm tấm vết đỏ tươi.

Hai màu hòa quyện – đến mê mẩn.

Thì ngay từ cái đầu tiên, cảm thấy những trang trí còn thiếu một thứ.

Thiếu sắc đỏ .

Nghe bình thản kể tất cả, viên cảnh sát ghi chép c.h.ế.t lặng, cây b.út treo lơ lửng mãi hạ xuống .

Còn chú Vương – từng hề nao núng khi đối mặt với cả đám dân làng côn đồ – lúc gương mặt méo mó.

Có lẽ chú cũng m.á.u lạnh và sự tàn nhẫn của chấn động.

Trên đời , loại súc sinh như .

Sau nhiều vòng thẩm vấn thăm dò, bắt đầu im lặng, thêm gì nữa.

Im lặng trở thành v.ũ k.h.í cuối cùng của .

lên, cảnh sát chuẩn đưa khỏi phòng thẩm vấn.

“Đợi .” – chú Vương đột ngột cất tiếng, giọng gì đó khác lạ.

Bước chân khựng .

Chú từ từ , ánh mắt trở nên sắc lạnh:

nhớ lúc đón cháu về, hỏi qua – chuyện khi bắt cóc cháu quên hết đúng ?”

Ánh đèn trong phòng thẩm vấn bỗng trở nên ch.ói lòa.

Không khí như đông cứng .

“Vậy bây giờ… cháu nhớ ?”

Lúc , ánh đèn trong phòng thẩm vấn chập chờn sáng tối, giống như ký ức vỡ vụn trong đầu đang lóe lên.

ngẩng đầu, ánh sáng ch.ói mắt khiến nheo mắt .

Khóe môi kéo một nụ chua chát:

, nhớ . Nhớ hết cả .”

“Cô nhớ cái gì?” – giọng chú Vương khẽ.

thẳng đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi của chú:

nhớ từng là con cưng của bố … mà g.i.ế.c họ – tội.”

Sắc mặt bọn họ lập tức u ám.

Rõ ràng, họ nhận sự chế giễu trong lời , cơn giận nhanh ch.óng lan tràn gương mặt từng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-bat-coc-toi-sinh-tam-dua-con/2.html.]

Thấy moi điều , họ bực bội bỏ .

, bây giờ vẫn lúc vạch trần sự thật.

cần thêm quân bài để mặc cả trong ván cờ .

Ván đấu … mới chỉ bắt đầu.

Khi họ chuẩn đưa về buồng giam, một cảnh tượng hành lang thu hút sự chú ý của .

Một cặp con đang nép góc tường.

Cô bé cúi gằm, nước mắt ướt đẫm vạt áo.

Mẹ nó khoanh tay đó, nhưng chẳng ý định ôm đứa trẻ lòng.

“Mẹ ơi, con xin … đừng bỏ con , con sẽ ngoan mà!”

Tiếng cô bé đầy cầu khẩn.

“Con sẽ việc nhà, con thể tất cả… xin đừng vứt con nữa…”

sững .

Không đó là vì thật sự xúc động bởi tình cảm của họ, bởi sự nhói đau từ đồng cảm.

Khoảnh khắc , như thấy chính ngày xưa.

Rồi là những ngày dài chờ đợi.

ở trong bóng tối, chờ một tia sáng chiếu rọi.

Trong thời gian đó, liên tục cảnh sát phiên thẩm vấn.

chỉ mỉm , lặp lặp cùng một câu trả lời.

Cuối cùng, chú Vương đến, mang theo một xấp hồ sơ.

“Bốp!” – chú đập chúng xuống bàn mặt .

“Được , rốt cuộc cô thế nào mới chịu cho – cô nhớ cái gì?”

bình tĩnh đáp, ánh mắt lóe lên sự quyết tuyệt:

chỉ một yêu cầu.”

“Công khai bộ chi tiết vụ án, bao gồm cả động cơ và lời khai của .”

Chú Vương khẽ nhấc tay, lông mày nhíu , giọng pha chút bất lực:

đồng ý.”

Trước ánh mắt chăm chú của , chậm rãi mở lời:

“Là họ g.i.ế.c chỉ tay họ mà thôi.”

Tất cả đều sững sờ.

“Không thể nào! Chính cô cũng bố đối xử với cô thế nào. Chúng điều tra , lời cô trùng khớp với những gì hàng xóm thấy!”

“Hơn nữa, nếu họ g.i.ế.c cô, khổ sở tìm cô về?”

lắc đầu.

Tất cả sự ấm áp bề ngoài… chỉ là lớp kịch tinh vi dựng nên.

Sự thật luôn ẩn trong bóng tối – nơi chứa đựng mặt sâu nhất của bản chất con .

Giọng nhỏ, như đang tự với chính :

“Lúc mới trở về, ngây thơ nghĩ rằng hạnh phúc cuối cùng cũng đến. rằng… đang chờ chính là một vực sâu khác.”

Hôm đó, khi vô tình dọn phòng, phát hiện một bức ảnh.

Trong ảnh, một đàn ông và một phụ nữ đang ôm lúc nhỏ.

đàn ông đó… là ba hiện tại.

Sắc mặt bộ cảnh sát lập tức đổi.

Họ trao những ánh mắt đầy ẩn ý.

bắt đầu lục tung ngóc ngách trong nhà, như đang chơi một trò giải đố.

Từng chút một, ghép nên sự thật.

Nó như một lưỡi d.a.o nhọn, xuyên thủng tất cả ảo tưởng của .

Thì , “ba” hiện tại chỉ là cha dượng.

Còn và em gái – đều là con của với chồng cũ khi ly hôn.

Giọng bắt đầu run:

“Trong cú sốc quá lớn đó, gần như mất lý trí, tìm bố ruột. Dựa địa chỉ ít ỏi, tìm ông . Các gặp ông ?”

“Ở buổi xem mắt.” – ngón tay vô thức cào mặt bàn.

“Ông thấy , chút vui mừng nào của một cha tìm đứa con thất lạc. Chỉ … kinh hoàng, sợ hãi và… ghê tởm.”

Bàn tay ông run lên, chỉ thẳng , giọng đầy thể tin nổi:

“Mày… chẳng mày bán cho bọn buôn ?!”

Loading...