Sau Khi Bị Bắt Cóc, Tôi Sinh Tám Đứa Con - 3
Cập nhật lúc: 2026-01-31 02:41:27
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc đó, cảm giác cả thế giới đang sụp đổ.
Đến lúc , mới hiểu – lạc, bắt cóc… mà là chính ruột của … bán .
Phòng thẩm vấn chìm trong im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Ngòi b.út của viên cảnh sát dừng trang giấy, lâu nhúc nhích.
ngẩng đầu, trong mắt lẫn lộn giữa đau đớn và tuyệt vọng:
“Các điều đáng sợ nhất là gì ? Không là khoảnh khắc nhận chính ruột phản bội, cũng là phát hiện cha ruột chẳng hề yêu thương … mà là khi những ký ức đau đớn hiện về – một cách trọn vẹn.”
Người cha ruột thấy vẻ mặt kinh hoàng của , liền lỡ lời.
thấy trong mắt ông thoáng qua một tia độc ác.
Thế nhưng vẫn ôm lấy một tia hy vọng cuối cùng.
cúi đầu tự giễu – lẽ đây chính là khao khát của kẻ từng gì trong đời.
Ngay đó, ông lừa đến nhà , rằng cho bộ sự thật.
ngay khi bước căn nhà – thứ lập tức đổi.
Ông bất ngờ dùng khăn lông bịt miệng , đẩy tủ quần áo khóa c.h.ặ.t cửa.
Trong bóng tối, thấy tiếng ông gọi điện:
“Con gái về , bà cho ! Giờ nó đang ở đây, năm vạn tệ thì giao nó cho bà.”
điên cuồng giãy giụa trong chiếc tủ tối om, nấc nghẹn kêu cứu.
Bóng tối và nỗi sợ – mà quen thuộc đến thế…
Những mảnh ký ức cũ dần ghép . nhớ tất cả.
Hồi nhỏ, chỉ cần phạm một chút , họ sẽ nhốt tủ quần áo.
Trong gian chật hẹp , chỉ thể cuộn , lắng tiếng cãi vã từ bên ngoài.
Bởi chính là vết nhơ trong cuộc đời họ – là thứ ô nhục mà họ xóa bỏ.
là đứa con đời trong lúc cuộc hôn nhân của họ đang ở giai đoạn tồi tệ nhất.
Ngay từ khi sinh , phận của định sẵn – một cuộc đời yêu, cũng chẳng cha thương.
Ngày đó, từng nghĩ rằng – yêu , nhưng bà cũng chẳng yêu ai cả.
Thế nhưng, thứ đổi – kể từ khi em gái đời.
Có lẽ vì nó là đứa con sinh khi họ ly hôn trong hòa bình, lúc tìm thấy tình yêu đích thực của .
Ngay từ đầu, nhận sự khác biệt.
Chỉ cần gần em gái, sẽ quất roi , bắt tránh xa nó.
vẫn còn nhớ rõ cái đau buốt khi roi quất da thịt, cùng ánh mắt khinh ghét sâu thẳm của bà.
Cuộc sống như kéo dài lâu.
từng ngây thơ mong chờ – đợi em gái lớn lên sẽ chơi cùng , sẽ như trong những câu chuyện cổ tích, hai chị em nắm tay , chia sẻ bí mật và niềm vui.
là vài năm nó chủ động đến tìm – nhưng để chơi.
Mà là để từng , từng … x.é to.ạc trái tim .
Nó giống như một con mèo tao nhã, chậm rãi tận hưởng khoái cảm khi hành hạ con mồi.
“Chị ơi~” – Nó kéo dài giọng ngọt như rót mật, mặc chiếc váy voan mới tinh, xoay vòng mặt . Váy xòe như một bông hoa đang nở.
“Xem , đây là ba ruột đặc biệt đưa em trung tâm thương mại mua đấy. Ông em là công chúa nhỏ mà ông yêu thương nhất.”
Nó cố ý nhấn mạnh hai chữ “ba ruột”, đôi mắt sáng long lanh nhưng ẩn chứa ánh độc ác.
Trò tiêu khiển nó yêu thích nhất là chờ lúc xong một ngày việc nhà, những vết tê cóng tay còn đang rỉ m.á.u, nó lấy quyển album cất giữ cẩn thận.
“Chị xem , đây là ảnh em công viên trò chơi với ba. Hôm bọn em ngựa gỗ vòng, còn ăn kem dâu nữa.”
Nó chậm rãi lật từng trang:
“Chỉ cần em gọi ông một tiếng ‘ba’ thật ngọt, là sẽ mua cây kẹo mút to và ngọt nhất.”
Rồi nó sẽ cố tình tiến sát gần , hạ giọng thì thầm – như con rắn thè lưỡi phun nọc:
“Còn chị thì ? Chị thậm chí tư cách gần ông . Bởi vì chị là một sai lầm, là vết nhơ mà ông xóa bỏ. Chị , mỗi ông chị, trong mắt đều che nổi sự ghê tởm.”
cúi đầu quần áo – vá chằng vá đụp, vải bạc màu.
Giống như lòng tự trọng của – từ lâu nát vụn.
Công viên trò chơi, kẹo mút mà nó nhắc đến, đối với còn xa vời hơn cả những vì trời. thậm chí thể tưởng tượng chúng như thế nào – cũng giống như chẳng thể hình dung cảm giác cha yêu thương là gì.
Nó tận hưởng sự im lặng và đau khổ của , gương mặt vẫn treo nụ thiên thần thuần khiết, nhưng thốt những lời độc ác như quỷ dữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-bat-coc-toi-sinh-tam-dua-con/3.html.]
Mỗi âm tiết nó như lưỡi d.a.o tẩm độc, đ.â.m chuẩn xác tim .
Mà – chỉ thể đó, để vết thương chảy m.á.u ngừng.
Giọng Vương thúc nhẹ, mang theo sự thương xót:
“Vậy… cháu cũng nhớ cháu bán cháu thế nào ?”
bật , rơi nước mắt:
“Đương nhiên. Khoảnh khắc đó, cháu nhớ tất cả .”
“Ngày cháu còn nhỏ, cảm thấy thứ quá bất công, nên tất cả nỗi đau tích tụ bùng nổ một buổi chiều – cháu buồn bã bỏ nhà . rằng… đó chính là điều bọn họ mong .”
“Bọn họ…” – giọng Vương cảnh quan run lên.
“ . Họ giả vờ tìm cháu, nhưng thực chất là giao cháu cho bọn buôn .”
với vẻ bình thản đến lạ:
“Thật thông minh. Làm thì chẳng ai nghi ngờ họ cả.”
Sau khi bỏ năm vạn tệ chuộc về, để điều tra thêm sự thật, giả vờ như vẫn nhớ gì.
thường giật tỉnh giấc giữa đêm, trong mơ thấy chạy con đường núi tối om, tìm mãi chẳng thấy lối về.
Giờ nghĩ , lẽ là tìm thấy – mà là vốn dĩ chẳng nhà để về.
“ đó vẫn phần đáng sợ nhất.” – giọng lạnh dần – “Chú vì họ đưa cháu về ?”
Tất cả cảnh sát trong phòng nín thở.
“Nội tạng.” – gần như nghiến răng bật từ – “Họ cần nội tạng để cứu em gái cháu. Và cháu… chính là nguồn hiến tặng nhất.”
Nhiệt độ trong phòng như tụt xuống đáy.
“Sau thời gian dài nhẫn nhịn, cuối cùng cháu cũng tìm sự thật.
Cháu phát hiện trong phòng ngủ của họ một tập tài liệu – giấy xét nghiệm của bệnh viện.”
nhắm mắt, nhớ đêm khiến lạnh buốt sống lưng:
“Trên cùng là báo cáo kiểm tra sức khỏe của em gái cháu. Dưới đó… là phiếu xét nghiệm m.á.u và hồ sơ ghép tạng của cháu. Và một kế hoạch phẫu thuật tay, những từ như ‘c.h.ế.t não’, ‘lấy nội tạng’, ‘giá chợ đen’…”
dậy, vài bước trong phòng thẩm vấn:
“Chú điều mỉa mai nhất là gì ? Cháu gọi điện mới – họ vốn định bán cháu cho những kẻ quyền thế. Dùng t.h.u.ố.c khiến cháu c.h.ế.t não, lấy bộ nội tạng. Chỉ chừa một quả thận – cho em gái cháu.”
“Đó chính là lý do trong một năm qua, họ tốn công sức tìm cháu, đối xử với cháu như .”
, thẳng Vương thúc:
“Họ nghĩ cháu sẽ bao giờ nhớ những chuyện khi bán. Họ chỉ chờ cháu phát bệnh, đưa bệnh viện …”
“Giả vờ phẫu thuật thất bại.” – Vương thúc tiếp lời, giọng khàn đặc.
“ .”
xuống :
“Vì thế cháu chọn tay khi họ thành công. Cháu , chỉ cần bước phòng phẫu thuật, cháu sẽ bao giờ tỉnh dậy nữa. Thà như còn hơn…”
Giọng tan biến khí.
Thuỷ Linh
Vương thúc cau mày:
“Cháu những kế hoạch phẫu thuật, hồ sơ xét nghiệm đó vẫn còn chứ? Vì cảnh sát chúng tìm thấy.”
cúi đầu, mân mê chiếc còng tay, khẽ :
“Tất cả bằng chứng, cháu để ở một chỗ đặc biệt.”
Ông lập tức ngẩng đầu:
“Ở ?”
Giọng xen chút đắc ý:
“Tất cả bằng chứng cháu giấu tấm ván thứ ba trong phòng của em gái: giấy xét nghiệm, kế hoạch phẫu thuật, cả lọ t.h.u.ố.c. Cháu còn để một máy ghi âm – ghi bộ cuộc trò chuyện của họ.”
“Chắc chú thắc mắc, cháu chọn giấu ở đó?”
Khóe môi nhếch lên nụ châm biếm:
“Vì nó kiêu căng và khinh bỉ cháu – đứa ‘chị gái nhặt về’. Nó sẽ chẳng bao giờ nghĩ cháu giấu thứ quan trọng nhất ngay trong phòng nó.”
nghiến răng:
“Còn bụng – ngày nào cũng lấy cớ dọn dẹp để lục tung phòng cháu.
cháu , bà đang lục soát – sợ cháu phát hiện, hoặc cất giấu điều gì.”