Sau Khi Bị Bắt Cóc, Tôi Sinh Tám Đứa Con - 4

Cập nhật lúc: 2026-01-31 02:41:37
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phòng thẩm vấn rơi một lặng c.h.ế.t ch.óc.

Ánh mắt của Vương thúc từ xót xa chuyển thành kinh hoàng, từ kinh hoàng biến thành một loại cảm xúc phức tạp khó diễn tả.

Đời vốn dĩ chẳng phân rõ nhân – quả.

Nhân – quả từng tha thứ ai.

Kẻ ác tự kẻ ác trị.

Vậy tại thể trở thành kẻ còn ác hơn chúng?

nhắm mắt, cố kìm nén cơn đau đang cuộn trào trong lòng.

Ba lấy mạng .

Còn em gái – chỉ thông qua việc khoe khoang để moi nỗi đau của , lấy đó thú vui.

Vậy thì sẽ khiến bọn họ mất tất cả.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện trải qua từng đau khổ, còn những kẻ gây tất cả vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật…

Nắm tay bất giác siết c.h.ặ.t, móng tay cắm sâu lòng bàn tay.

nhiều đêm chợp mắt, chỉ để lên kế hoạch cho tất cả…

Giọng dị thường bình tĩnh, ngẩng đầu Vương thúc:

“Chú còn nhớ chuyện ngày đầu tiên tìm thấy cháu chứ? Hãy công khai luôn cùng vụ án . Chú là … cháu đều …”

Chưa đợi ông mở lời, ngắt ngang:

“Chú hứa với cháu . Và cháu cũng mong chú sẽ sống hơn.”

khẽ mỉm , chấm đỏ nhấp nháy máy ghi âm trong bóng tối – giống như ánh sáng hiếm hoi Vương thúc chiếu cuộc đời đen đặc của .

Vì tội ác của bọn họ, suốt mười năm qua, biến thành công cụ sinh sản và phát tiết.

Mười năm – sinh tám đứa con.

Ngày bọn họ tìm thấy , vẫn còn co ro trong chuồng heo, thể mảnh vải che .

Trên da chằng chịt vết bầm tím và sẹo.

Không khí đặc quánh mùi tanh hôi và hôi thối của heo.

Đó là cuộc sống chịu đựng suốt mười năm.

Bị chà đạp đến mức mất hết hy vọng sống.

đúng lúc tuyệt vọng, chính chú kéo khỏi địa ngục.

Thế nhưng, rời khỏi đó dễ dàng như ?

vẫn nhớ như in hôm – khi rời , cả làng cầm nông cụ, vây c.h.ặ.t lấy chúng .

Cuốc, liềm lóe sáng nắng.

Ánh mắt bọn họ còn hung hãn hơn cả v.ũ k.h.í tay:

“Nếu chúng mày dám đưa con bé thêm một bước, thì đừng hòng sống sót khỏi đây!”

Đất dữ sinh độc. Dù là cảnh sát trong huyện cũng dám manh động đám dân làng núi .

thể thấy ngoài Vương thúc, những còn đều lộ vẻ do dự.

Nỗi sợ một nữa siết c.h.ặ.t lấy tim .

Nghĩ đến đây, càng ngẩng đầu Vương thúc, ánh mắt tràn ngập ơn.

Khi , bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo chú, dùng hết sức cầu xin:

“Xin các chú… hãy đưa cháu khỏi cơn ác mộng …”

Cánh tay đang ôm vai của chú siết đầu tiên cảm nhận sự an đ.á.n.h mất từ lâu.

lúc đó, phía vang lên tiếng bước chân rõ mồn một.

Trưởng thôn dựa bức tường đất loang lổ, khóe môi nhếch lên nụ ghê tởm.

Ánh mắt như rắn độc bò khắp :

“Cảnh sát? Đến núi của tao thì ngoan ngoãn lời tao.”

Ngừng một chút, lộ vẻ khinh bỉ:

“Không chúng mày nhất quyết đưa con đĩ gì. Thứ chơi qua bao nhiêu lượt như nó thì còn gì mà tiếc.”

Khoảnh khắc , như kéo về cái chuồng heo tối tăm .

Thuỷ Linh

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-bat-coc-toi-sinh-tam-dua-con/4.html.]

Nỗi nhục nhã và đau đớn dâng lên như thủy triều, nhấn chìm . Cổ họng phát tiếng nghẹn vô thanh.

Ngay khi tình thế sắp vượt khỏi tầm kiểm soát, từ xa vang lên tiếng bước chân đều tăm tắp.

Đội chi viện của cảnh sát cuối cùng cũng đến.

Ngày hôm , rời khỏi ngọn núi giam cầm và chà đạp suốt mười năm.

Ánh mặt trời rọi lên gương mặt , nhưng dám mở mắt – sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mộng hão huyền.

ngẩng đầu Vương thúc, khóe môi nhếch lên một nụ chua chát:

“Đây là đầu tiên… cũng lẽ là cuối cùng, cảm nhận chút ấm áp trong thế giới lạnh lẽo và đen tối của .”

Giờ đây, trong phòng thẩm vấn, ánh đèn lạnh lẽo hắt lên gương mặt mệt mỏi của .

hiểu – đây là cơ hội cuối cùng.

Khi chậm rãi xong câu cuối cùng, cả căn phòng rơi một sự tĩnh lặng nghẹt thở.

ngẩng đầu Vương thúc – đang đối diện.

Sau một hồi lâu im lặng, ông một lời, chỉ mang theo bộ hồ sơ rời khỏi phòng thẩm vấn.

lẩm bẩm, khẽ cay đắng:

“Mong rằng chú hiểu nỗi khổ tâm của .”

Ba tháng , vụ án chính thức mở phiên tòa.

thở phào một thật nặng nề.

Thực , những gì … đều đủ cả.

Và giờ đây, đối diện với bản án t.ử hình đang đến gần, sớm bình thản đón nhận.

Trước phiên tòa, Vương thúc vẫn cố tìm gặp .

Ông hỏi cần luật sư bào chữa thể biến t.ử hình thành chung .

chỉ khẽ lắc đầu từ chối.

Mỗi đều trả giá cho hành vi của . Và … cũng .

Ngay từ khoảnh khắc tay, chuẩn sẵn sàng cho tất cả những gì đến đó.

Không lâu , bộ lời khai và chi tiết vụ án của công khai dư luận.

Cả tòa án như bùng nổ.

Đám cảnh sát theo cũng c.h.ế.t lặng những gì họ thấy.

Họ như đang một con quái vật – mà cũng như đang một nạn nhân.

Chân tướng cuối cùng phơi bày ánh sáng.

như một kẻ sắp c.h.ế.t đuối, cuối cùng cũng hít thở khí – một chút nhẹ nhõm thoát khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Khi vị thẩm phán tuyên bản án, mở mắt.

Ánh mắt kiên định, khóe môi nở một nụ nhạt.

Bất kể kết cục , thắng – thắng chân tướng, thắng sự cứu rỗi cho bản , và thắng cả những năm tháng nhục nhã cùng đau đớn chôn sâu trong tim.

Trong phần lời khai, nhờ công lao trong vụ án , Vương thúc lập công hạng ba và cuối cùng – ở tuổi bốn mươi – thăng chức Đội trưởng Đội hình sự.

Khoảnh khắc , ở góc hàng ghế dự khán, thấy cha ruột của .

Ánh mắt ông phức tạp vô cùng – như chút áy náy, như đầy sợ hãi.

Khi dẫn vành móng ngựa, vô ánh đèn rọi thẳng .

nheo mắt , nhưng khóe môi vô thức nhếch lên một nụ .

Lúc , còn là con bé chỉ run rẩy lóc trong góc tủ quần áo tối om nữa.

Trong thứ ánh sáng ch.ói lòa , như thấy luồng sáng mà tìm kiếm suốt bao năm qua.

Bởi – hôm nay là ngày nhất trong cuộc đời .

Chỉ thôi… đủ .

Mười mấy năm oán hận, phẫn nộ, bất cam – khoảnh khắc như đều hóa thành khói nhẹ, lặng lẽ tan biến.

Khóe môi khẽ nhếch, lộ một nụ thanh thản.

nhắm mắt, cuối cùng cảm nhận sự bình yên mà mất từ lâu.

**Hoàn**

Loading...