lúc đó, điện thoại của vang lên.
Là Lục Phong?
Nghĩ đến những lời Trương Thiến , liền bốc hỏa.
cúp máy ngay lập tức, chặn và xóa .
Kết quả là ngày hôm , chặn đường ở thư viện.
"Xóa QQ của , còn xóa cả điện thoại của nữa, Nhiễm Nhiễm, rốt cuộc em gì?" Anh trông mệt mỏi.
" bất cứ quan hệ gì với nữa."
"Tại ?" Sắc mặt chợt tối sầm .
"Tại ?" vặn hỏi.
“Anh đau khổ vì suốt ba năm, cuối cùng đến với bạn của , như thể sống . Giờ còn đến hỏi tại , thấy thật trẻ con ?”
Cả sụp đổ: "Nhiễm Nhiễm, em thích khác ?"
"Anh nghĩ như cũng ."
"Người đó, là em trai ?"
: ?
"Hôm qua nó ở nhà em , nó còn... Anh thấy hết qua điện thoại ."
"Điện thoại? gọi cho khi nào?" ngơ ngác hỏi.
"Trưa hôm qua."
cố gắng nhớ , chẳng lẽ hôm qua vô tình gọi cho ?
Nghĩ đến điều gì đó, lòng chợt đắng chát.
, là liên lạc khẩn cấp đầu tiên mà cài đặt.
"Nếu ở bên em trai , bạn gái chắc sẽ vui." giải thích thêm nữa.
"Cô tìm em ? Vì giận dỗi với cô nên em mới xóa ? Em cũng cô đang mang thai, tâm trạng thất thường, những lời cô em đừng để bụng, đừng chấp nhặt."
Anh với vẻ mặt đau khổ.
" chính vì cô là phụ nữ thai nên mới chấp nhặt." tức giận đến mức đầu bốc khói: "Nếu chấp nhặt, hỏi hai , ngày bắt cóc, tại cả hai đều tắt máy?"
"Bọn ..." Sắc mặt tái mét, ấp úng mãi một câu chỉnh.
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️
Trong khoảnh khắc, trái tim như đóng băng.
nghĩ câu trả lời từ sự quanh co của .
bước .
Vừa hai bước, thấy Lục Hàng mặc đồ thể thao, ôm bóng rổ ngay phía .
sững một giây.
tâm trạng tệ, dây dưa với , bước thẳng.
"Anh đến chơi bóng ? Sân giữ cho ở đằng ..."
"Không chơi nữa." Là giọng của Lục Hàng.
Rồi thấy tiếng bước chân cứ theo .
"Anh theo gì?" hỏi .
"Em ?" Anh chằm chằm mắt hỏi.
"Không liên quan đến ." bước tiếp.
Vừa bước , tay ai đó nắm lấy.
"Rốt cuộc gì?" giận dữ đàn ông mặt, trong lòng tràn đầy sự bất lực.
"Em với trai là em thích , còn bảo liên quan đến ?"
" ý đó." Cuộc trò chuyện của với Lục Phong đều thấy, bây giờ thật sự là nhảy xuống sông hoàng hà cũng rửa sạch .
" học ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-bat-coc/chuong-10.html.]
chẳng buồn giải thích với , hất tay bước nhanh về phía giảng đường.
một đoạn khá xa , vẫn theo sát .
Anh cao lớn, còn mặc đồ thể thao bóng rổ, thu hút nhiều ánh .
Anh cứ theo , bắt đầu xì xào bàn tán về .
"Kia chẳng là cô gái bắt cóc đến Myanmar ba năm ?"
"Thật đáng thương, ... Rồi, còn tìm bạn trai?"
"Người cô trai như ... Sao để ý đến cô nhỉ?"
...
Những lời lẽ chói tai khiến đầu đau nhức.
"Anh thể đừng theo nữa ?"
Lục Hàng chằm chằm , gì, trông vẻ tức giận.
Anh bước về phía mấy cô gái đang xì xào bàn tán.
"Sao thích cô , mà thích cô ?" Anh hỏi cô gái nọ.
"Có... Có thể ?" Cô gái căng thẳng đến mức mặt đỏ bừng.
Anh cúi xuống, thẳng mắt cô : "Nhà các cô gương ? Hay để mua cho một cái nhé?"
"Anh!" Cô gái tức đến bật ngay tại chỗ.
Anh thẳng dậy, những xung quanh đang bàn tán xôn xao: " đánh phụ nữ, nhưng của thì đừng động , động cả ngàn cách khiến các hối hận, hiểu ?"
Nói xong, ném thẳng quả bóng rổ trong tay .
Rầm!
Cánh cửa kính của giảng đường vỡ tan tành.
Những xung quanh đều kinh hãi, vội vã bỏ chạy.
cũng dọa choáng váng.
Trong con , dường như thấy bóng dáng của Lộc Thành.
Sự tàn nhẫn của Lộc Thành từng thấy, thể giây còn vui vẻ với bạn, giây thể tay g.i.ế.c .
Trực giác mách bảo tránh xa .
nhanh chóng bước lên lầu.
vội vàng theo .
Đến cửa lớp học, thể nhịn nữa: "Anh căn bản trường , đừng với đến giảng đấy nhé."
"Ai bảo em đến giảng?"
"Vậy đến đây gì?" chắn cửa cho .
"Cùng học, cùng ăn cơm, dỗ vui vẻ... Còn nữa ?" Anh cúi đầu : "Em đó là ai ?"
"Đồ điên." Mặt đỏ bừng ngay lập tức: "Không ."
ôm sách lớp, tìm một chỗ cạnh cửa sổ.
Anh cũng , ngang ngược đuổi học sinh .
"Đổi chỗ ?" Anh học sinh .
" là học , còn chỗ nào khác." Cậu học sinh khó xử.
"Cậu trả cho bao nhiêu?"
"30 tệ."
" trả 3000 tệ, thể ."
phía , cuộc trò chuyện của hai họ mà tức đến tê cả da đầu.
Anh là đồ ngốc ?
Mua một chỗ hết 3000 tệ?