Cuối cùng vẫn là chủ gia đình Đường Kiến Quốc lên tiếng phá vỡ cục diện bế tắc: "Mẹ con là bệnh tâm lý, chỉ cần chịu uất ức thì sẽ ."
Đường Trân Trân: "Chị ơi, chúng quan tâm nhiều hơn, còn hơn bất kỳ loại t.h.u.ố.c nào."
"Anh ba gì quá đáng ? Anh chỉ bình tĩnh chia sẻ suy nghĩ của với gia đình thôi. Ở ngoài lời dối quá nhiều , chẳng lẽ về nhà cũng như ? Ban đầu ba định thành thật với là đang gì, chính vì tin tưởng gia đình nên mới chia sẻ.
Mọi thể đưa ý kiến và quan điểm của , nhưng đến mức cảm thấy đây là lời mạo phạm khó thể nhẫn nhịn ?
Mọi thể chịu đựng việc vô công nghề bao nhiêu năm nay, bây giờ khi bắt đầu dùng đôi tay của để nỗ lực việc, thì lắm ý kiến thế? Chẳng lẽ thà sống mòn trong nhà máy, để những công nhân khác bỏ sức lao động nuôi , chứ thấy tự lực cánh sinh ? Chẳng lẽ đây là nỗ lực vì sự giàu mạnh của đất nước ?"
Những mặt nhất thời đều im lặng.
Đường Kế Học thì cảm động đến mức nước mắt lưng tròng, nắm lấy tay Đường Thanh Thanh:
"Thanh Thanh, mà, em hiểu nhất! Anh ba gì thêm nữa, em là quan trọng nhất trong lòng . Sau em việc gì cứ tìm ba, dù lên núi đao xuống biển lửa ba cũng nhất định cho em bằng ! Những khác dẹp hết sang một bên."
Đường Trân Trân thấy lời , mặt xanh mét , nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m cố nhịn lên tiếng.
Đường Thanh Thanh chê bai rút tay : "Đừng, nhỡ chị dâu ba, thấy lời thì đứa em chồng như em khó sống lắm."
"Có , chỉ cần em thích, tuyệt đối rước cửa!"
Đường Thanh Thanh đảo mắt: "Thôi , thế thì em với bây giờ khác gì ?"
Đường Kế Học ngượng ngùng sờ mũi, những giận mà còn thấy cô em gái đặc biệt hiểu chuyện.
Tô Dung quên mất còn đau tim, môi run rẩy : "Thanh Thanh, cuối cùng con cũng chịu gọi ."
Đường Thanh Thanh ngẩn , ngờ trọng điểm của Tô Dung ở đây.
Sau khi cô trở về, đúng là từng gọi bố , cô thực sự thể thốt lời.
Mặc dù trong giấc mơ cô ký ức về việc chung sống với , còn từng "xem" qua cuốn sách đó, nhưng Đường Thanh Thanh vẫn thể nhập tâm cảm xúc của đối phương.
Cô là Đường Thanh Thanh, chứ Đường Trân Trân trong cuốn sách đó, nhiều khi cô cũng thể đồng cảm.
Vì , Đường Thanh Thanh thể chung sống hòa bình với , nhưng thể gọi Đường Kiến Quốc và Tô Dung là bố , cũng cố ý, chỉ là những ký ức đây ảnh hưởng đến cô, khiến cô khó mở miệng với họ.
Vừa cũng là thuận miệng , ngờ Tô Dung bắt thét .
Đường Trân Trân thấy Tô Dung vẻ mặt xúc động, trong lòng khó chịu.
Ngày nào cô cũng gọi họ, kết quả cũng chẳng , Đường Thanh Thanh chỉ gọi một tiếng mà quý hóa đến mức .
Lúc đầu cô nên thiết kế chu hơn một chút, để nữ chính nguyên tác mãi mãi ở nông thôn, giống như bây giờ dù cô cưng chiều đến cũng chỉ là con gái nuôi.
Đường Trân Trân nở nụ : "Chị ơi, cuối cùng chị cũng chịu gọi , chị về lâu như từng gọi, bố buồn lắm đấy, mà nỡ ép chị. Chị gọi thêm mấy tiếng nữa xem nào, còn bố nữa, chị vẫn gọi đúng ? Mau gọi ."
Đường Thanh Thanh cau mày: "Cô đang sai bảo ai đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-nu-phu-xuyen-thu-hoan-doi-cuoc-doi/chuong-362.html.]
Đường Kế Học Đường Trân Trân với vẻ khó tả: "Em lời giống như đang trêu ch.ó thế?"
Đường Trân Trân lườm một cái: "Anh ba, như ! Người cũng là chị với bố quan hệ đừng xa cách quá, chúng đều là một nhà mà."
Đường Thanh Thanh: "Cô đừng quàng họ với , nhận nổi ."
Đường Trân Trân lập tức uất ức đến mức đỏ hoe mắt, trực tiếp dậy chạy lên lầu.
"Trân Trân..."
Tô Dung vẻ mặt lo lắng, bà định dậy an ủi, nhưng nhớ ở đây còn Đường Thanh Thanh, nhất thời nên thế nào cho .
Đường Kế Đông: "Để con lên xem em ."
Đường Kế Đông khi sâu Đường Thanh Thanh một cái, Đường Thanh Thanh biểu cảm bình thản, hề để tâm.
Cô ghét nhất là kiểu giả tạo, thích là thích, thích là thích, đặc biệt là kiểu sớm tối ở cạnh như thế , rõ ràng chán ghét mà cứ giả vờ hòa thuận, thấy mệt .
Đường Thanh Thanh hiểu rõ Đường Trân Trân cũng thích cô, luôn tìm cơ hội gây khó dễ cho cô, những lời bóng gió.
Cô hứng thú dây dưa với cô , cũng vì ánh mắt của khác mà , gì nấy chứ chẳng buồn tốn sức giả vờ.
Vốn dĩ bầu khí trong nhà , lúc càng tệ hơn.
Sắc mặt Tô Dung cũng mấy , niềm vui sướng ban nãy lập tức tan biến.
Cứ ngỡ là một cơ hội để xoa dịu quan hệ đôi bên, kết quả ngược càng thêm căng thẳng.
Tô Dung: "Thanh Thanh, Trân Trân..."
"Đừng nhắc cô với con, ngay từ đầu con , con thiện cảm với cô , đừng mong chờ quan hệ giữa con và cô sẽ hòa hoãn. Nếu thích những lời , con thể ở ký túc xá hoặc rời khỏi đây."
"Cái đứa trẻ con năng như !" Đường Kiến Quốc trầm giọng.
Đường Thanh Thanh trực tiếp dậy, định lên lầu.
Đường Kiến Quốc: "Bề đang chuyện với con, con cái gì !"
"Về đại đội Dong Sơn."
Tô Dung vội vàng dậy một mặt trấn an cảm xúc của Đường Kiến Quốc, một mặt kéo Đường Thanh Thanh .
"Ông Đường, ông ít vài câu. Thanh Thanh, bố con ý ép buộc con ."
Anh cả Đường cũng vội vàng ngăn Đường Thanh Thanh : "Thanh Thanh, đây là nhà của em mà, em thể rời ."
Đường Kế Học cũng : "Thanh Thanh, em thể như , cả nhà chỉ em ủng hộ sự nghiệp của , thể thiếu em !"