Sau khi bị nữ phụ xuyên thư hoán đổi cuộc đời - Chương 387

Cập nhật lúc: 2026-01-20 06:20:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trí nhớ bằng đầu b.út cùn, như chỉ tăng thêm ấn tượng, mà còn thuận tiện cho khác xem ghi chép của cô.

 

Đường Thanh Thanh rời khỏi cục công an, vội đến hiện trường vụ án, mà đến gần bồn hoa vây hôm qua để kiểm tra tình hình.

 

“Anh ba, việc thì cứ bận . Ở đây qua kẻ , ở trong nhà máy cơ khí, sẽ chuyện gì .”

 

Hôm nay Đường Kế Học cùng Đường Thanh Thanh mà cứ thấp thỏm yên, Đường Thanh Thanh chắc chắn việc.

 

Đường Kế Học chút do dự, chủ tiệm tạp hóa cách đó xa : “Ôi dào, ở đây, xảy chuyện gì !”

 

Đường Thanh Thanh thường xuyên gọi điện ở tiệm tạp hóa đó, nên quen thuộc với chủ tiệm.

 

“Vậy , chú , phiền chú trông chừng em giúp cháu, cứ một tiếng nhắc em ăn một viên kẹo.”

 

Đường Kế Học khi còn trả tiền , nếu tiền còn thừa thì cứ ghi sổ, thể tiếp tục đến tiêu dùng.

 

“Có mấy viên kẹo thôi mà, cần tiền . Cậu mà cảm ơn thì lấy thêm cho ít dây buộc tóc, băng đô gì đó, lấy mẫu nào , mấy thứ đó bán chạy lắm. Còn vải vụn gì đó, đều thu hết.”

 

Đường Kế Học đến chuyện ăn thì lý do gì , vì bản bán cái gì cũng chạy đến các tiệm tạp hóa gần đó hỏi họ lấy hàng .

 

Lúc đầu là cứ đặt hàng ở đây , cần đưa tiền cho , bán bao nhiêu thì tính toán .

 

Như đều vui vẻ giúp đỡ, nếu bán cũng chịu thiệt, bán còn tiền hoa hồng.

 

“Việc nào việc đó.” Đường Kế Học để tiền rời .

 

Kể từ khi Đường Thanh Thanh bắt đầu xổm ở đó kiểm tra mặt đất, liền chạy đến xem náo nhiệt.

 

Nhìn cô xổm ở đó vài tiếng đồng hồ, thỉnh thoảng còn rạp xuống đất cái gì, thỉnh thoảng vẽ vẽ sổ, đều cảm thấy tò mò, đồng thời thấy thảo nào cô của cục công an tin tưởng, qua là thấy một việc nghiêm túc.

 

Xung quanh qua kẻ , những đứa trẻ choai choai nhảy nhót nô đùa ầm ĩ, còn những đứa trẻ hiểu chuyện nhạo dáng vẻ chổng m.ô.n.g của cô trông buồn , cô đều để ý, cả như tách biệt với thế giới bên ngoài.

 

Lúc đầu vốn khâm phục, lúc càng tán thưởng thảo nào là bản lĩnh, chỉ dựa sự kiên trì và tập trung , gì cũng tệ .

 

Người xem náo nhiệt đổi mấy đợt, Đường Thanh Thanh vẫn từ bỏ.

 

Chủ tiệm tạp hóa nhịn : “Này cô bé, là cháu nghỉ ngơi một lát ?”

 

Đường Thanh Thanh chủ tiệm gọi mấy tiếng mới phản ứng là đang gọi .

 

Uống nước đường mà chủ tiệm đưa cho, cô dậy vận động một chút, để tránh lát nữa cả vì m.á.u huyết lưu thông mà chân sưng tê.

 

“Không , cháu mệt.”

 

“Vậy cháu ?”

 

Đường Thanh Thanh : “Sắp ạ.”

 

“Thật sự ? Trước đó nhân viên vệ sinh quét qua một lượt , lão Vương quét dọn nghiêm túc lắm.”

 

Đường Thanh Thanh vẫn chỉ , gì thêm.

 

Chủ tiệm cũng chỉ là thôi, cũng nghĩ là sẽ câu trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-nu-phu-xuyen-thu-hoan-doi-cuoc-doi/chuong-387.html.]

 

Đường Thanh Thanh uống nước xong ăn kẹo, xổm xuống nữa, một lát Đường Thanh Thanh một chỗ thu hút ánh .

 

Lúc Đường Kế Học đến tìm Đường Thanh Thanh, Đường Thanh Thanh đang cuốn sổ thẫn thờ.

 

Anh ghé mắt qua, chỉ thấy sổ một dấu tròn chỉnh.

 

“Em thẫn thờ gì thế?”

 

Đường Thanh Thanh quá tập trung, dọa giật .

 

“Anh ba, về ?”

 

“Đây là cái gì thế?”

 

Đường Thanh Thanh lắc đầu: “Em cũng , phát hiện ở một góc, chỉnh, em đoán là cái gậy?”

 

“Đừng nghĩ nữa, về nhà ăn cơm thôi, hôm nay lúc về thấy bán cá, mua một con to lắm, định cá phi lê nhúng cay.”

 

Đường Thanh Thanh xong nhịn mà nuốt nước miếng, cô lúc mới phát hiện đói .

 

Lúc ăn cơm, Đường Kiến Quốc con cá vì quá to nên dùng hết, liền bảo Tô Dung dùng xương cá nấu một bát canh cá, lát nữa mang qua cho cựu xưởng trưởng.

 

“Lần cựu xưởng trưởng ăn canh cá bà , ông thích lắm. Bà xong thì mang đến bệnh viện cho ông .”

 

“Cựu xưởng trưởng vẫn ở bệnh viện ?” Tô Dung ngạc nhiên, đó khỏi thở dài: “ thấy đây ông tráng kiện thế , nếu vết thương cũ ở chân tái phát khiến khập khiễng, thì thể lực chẳng kém gì thanh niên. Giờ gặp chuyện như , cả suy sụp hẳn, ngờ đến giờ vẫn xuất viện.”

 

“Ừ, tuổi già , gặp chuyện thế , tinh thần suy sụp nhanh lắm.”

 

Đường Thanh Thanh dừng đũa: “Cựu xưởng trưởng thọt chân ạ?”

 

Tô Dung: “Chân của ông đây lắm, bên trong xương mảnh đạn lấy . Lúc trẻ thì còn đỡ, bề ngoài gì, chỉ ngày mưa gió là đau. giờ tuổi cao , còn vững nữa.”

 

“Lần cháu thấy ông , rõ ràng như mà.”

 

Đường Thanh Thanh đây thể chân của cựu xưởng trưởng , nhưng thọt.

 

“Ông chính là tính cách hiếu thắng như , thà chịu khổ chứ khác thấy già , còn dùng nữa.”

 

Cựu xưởng trưởng cả đời hiếu thắng, đây thực chân cũng thoải mái, chỉ là thấy chân nên cố gượng.

 

Ông nghỉ hưu bao nhiêu năm nay, vẫn vô cùng quan tâm đến chuyện trong nhà máy.

 

Đường Kiến Quốc dồn hết tâm trí việc sản xuất, vì những chuyện về nhân sự cũng sẵn sàng ý kiến của cựu xưởng trưởng, cảm thấy ông bao đồng.

 

Điều khiến cựu xưởng trưởng cảm thấy vẫn còn trẻ, càng thêm phục già.

 

“Ông dùng gậy ạ? Sao cháu thấy bao giờ?”

 

Đường Thanh Thanh đây cũng từng gặp cựu xưởng trưởng, ông đều mang theo gậy.

 

“Ra ngoài ông thường mang, chỉ dùng ở nhà thôi.”

 

 

Loading...