Đường Thanh Thanh dùng sức vặn một cái, lạnh lùng lên tiếng: "Cái gì nên chạm thì đừng chạm!"
Trong sự ngỡ ngàng của , Đường Thanh Thanh thản nhiên lên lầu.
Những mặt đều đờ đẫn tại chỗ, ngờ Đường Thanh Thanh tay.
Đường Thanh Thanh ngày thường tuy thiết với , cũng từng những lời nghiêm khắc với Đường Trân Trân, nhưng bao giờ động thủ.
Lần sự nghiêm túc trong ánh mắt cô khiến càng nhận thức rõ hơn rằng, sự chán ghét của Đường Thanh Thanh đối với Đường Trân Trân chỉ là suông, hai tuyệt đối thể trở thành chị em.
Đường Trân Trân ngã quỵ xuống đất, cảm giác tê dại đau đớn tay lúc vẫn khiến cô thể nhấc nổi cánh tay đó lên, đau đến mức nước mắt rơi lã chã.
Tiếng nức nở của cô thu hút sự chú ý của , Tô Dung vội vàng chạy lên phía , đỡ cô dậy từ đất.
"Trân Trân, con chứ?"
Vừa quan tâm quên lườm Đường Kế Học ở bên cạnh một cái:
"Vừa con đờ đấy gì, cũng đường mà ngăn ."
Đường Kế Học cảm thấy oan uổng, ai mà Đường Trân Trân táy máy chân tay, càng ngờ Đường Thanh Thanh bản lĩnh như .
thấy mặt Đường Trân Trân trắng bệch, cũng phản bác gì, chỉ :
"Trân Trân, em tránh xa Thanh Thanh một chút, em thích em gần gũi thì em đừng đụng đồ của em ."
Đường Trân Trân càng tức giận và ủy khuất:
"Anh ba, đổ cho em! Em chẳng qua là tạo mối quan hệ với chị , bù đắp cho chị , lẽ nào em sai ?"
"Anh cũng ý trách em, chỉ là bảo em tránh xa em một chút..."
"Anh ba, cũng thiên vị quá !" Đường Trân Trân càng đau lòng hơn, "Chúng đều là một nhà, em cũng là chị hòa nhập , để bố vì thế mà buồn lòng. Em cũng gì , chỉ là giúp chị xách đồ, chị vặn em thành thế , ngược thành của em chứ?!"
Tô Dung cũng vui: "Lão tam, con im miệng cho ."
Đường Kế Học mím môi, cuối cùng thêm gì nữa.
Anh gần nên rõ, Đường Trân Trân là giúp đỡ, chẳng qua là vì tò mò trong túi thứ gì thôi.
Ngày thường chẳng thấy cô đường phụ giúp việc gì?
đều đang xót xa cho Đường Trân Trân, những lời quan tâm cứ thế tuôn ngớt.
Nếu thấy bề ngoài cũng gì đáng ngại, chỉ một chút bầm tím, thì với cái đà chắc đưa bệnh viện điều trị luôn , cũng chẳng ai tin.
Đường Kế Học cảnh tượng mắt, về phía cầu thang, khẽ thở dài một tiếng cũng lên lầu.
Đường Kế Học gõ cửa phòng Đường Thanh Thanh: "Thanh Thanh, là đây, ?"
Giọng của Đường Thanh Thanh từ trong phòng truyền : "Vào ạ."
Đường Kế Học đẩy cửa bước , liền thấy Đường Thanh Thanh đang loay hoay cái gì đó bên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-nu-phu-xuyen-thu-hoan-doi-cuoc-doi/chuong-403.html.]
Ghé sát , thấy Đường Thanh Thanh đang cho băng cassette một chiếc máy nhạc nhỏ, mắt Đường Kế Học trợn tròn.
"Đây là máy Walkman mới của Nhật Bản ?"
Đường Thanh Thanh gật đầu: "Anh ba, cũng cái ?"
"Biết chứ, tất nhiên là ! Thanh Thanh, thể xem một chút ?"
Đường Thanh Thanh hào phóng đưa cho , Đường Kế Học mân mê một cách quý trọng, vốn quan tâm đến những thông tin nên thứ , nhưng vẫn thấy vật thật bao giờ.
"Cái là Nghị mang cho em ? Cả đống băng cassette nữa ?"
Đường Kế Học một đống băng cassette bàn, tiện tay lấy một chiếc lên xem, bên là tiếng Anh.
"Vâng, ở phía Nam những thứ truyền nhanh lắm, Nghị nhờ mang từ nước ngoài về đấy."
"Anh nhất định một chuyến mới !"
Đường Thanh Thanh ủng hộ việc : "Đi xem một chút cũng , mở mang tầm mắt."
Đường Kế Học hiện tại ăn cũng khá, hơn nữa trông thấy ngày càng lên, nhưng so với thành tựu tương lai của trong sách thì hiện tại xem vẫn còn kém xa.
Đường Thanh Thanh tiện đ.á.n.h giá cái nào hơn, bởi vì hạnh phúc và cảm giác thành tựu của bản nhất định gắn liền với tiền bạc, đặc biệt là với thiếu tiền như Đường Kế Học.
Vì Đường Thanh Thanh cũng sẽ cưỡng ép uốn nắn Đường Kế Học con đường , cô chỉ ủng hộ xem nhiều phong cảnh hơn, để nội tâm thực sự gì.
Quan trọng vẫn là suy nghĩ của chính Đường Kế Học, khác thể đưa quyết định , dù thấy một tương lai tươi , Đường Thanh Thanh cũng sẽ can thiệp , con đường đời vẫn tự bước .
Đường Kế Học xem một lúc trả máy Walkman cho Đường Thanh Thanh, vẻ mặt chút ngập ngừng.
Đường Thanh Thanh liếc : "Anh gì với em ?"
Đường Kế Học gãi mũi: "Cái đó, dù cũng sống với Trân Trân mười mấy năm , nảy sinh tình cảm, nhiều chuyện lời đều thành thói quen , em đừng để ý nhé."
Đường Thanh Thanh cắm tai , đưa cho Đường Kế Học: "Anh ba, thử nhạc tiếng Anh , những bài hát đều ."
Đường Kế Học cô một cái, đón lấy tai , nhấn nút bật nhạc bên trong.
Phong cách âm nhạc khác biệt khiến Đường Kế Học cảm thấy mới mẻ và vô cùng thích thú, bởi vì chút ồn ào, ầm ầm nhưng cực kỳ hưng phấn, Đường Kế Học nhịn mà bắt đầu nhún nhảy theo điệu nhạc.
Nghe xong một bài, mắt Đường Kế Học sáng rực lên, những lời định lúc cũng quên sạch bách.
"Đây là nhạc gì , sung quá mất, đây từng thể loại nhạc nào như thế !"
Đường Thanh Thanh : "Anh Nghị bảo cái gọi là nhạc Rock."
"Nhạc Rock? Rock là gì?"
Đường Thanh Thanh giải thích đại khái một hồi, cô cũng là từ Địch Hoằng Nghị, bởi vì cô hứng thú nghiên cứu sâu về các thể loại nhạc, chỉ cần là , nên giải thích cũng rõ ràng lắm.
"Lát nữa tự tra! Thanh Thanh, cuộn băng thể cho mượn ? Anh mang . Anh thích loại nhạc quá, mà cuốn kinh khủng."