"Chị Đường, cái khó quá mất?"
Đường Thanh Thanh gật đầu: " là dễ dàng gì."
Đám cỏ đó nước mưa và gió rối loạn, cô vuốt từng chút một, sắp xếp những dấu vết đó để xem thể nhận dấu vết ban đầu .
Khối lượng công việc vô cùng lớn và rườm rà, hơn nữa còn thể khẳng định liệu đó do hung thủ để .
việc vẫn buộc , hiện tại thực sự tìm thấy manh mối nào khác.
Đường Thanh Thanh linh cảm hai vụ án liên quan đến . Hiện tại vụ án của Lý Ngọc Kiều thêm manh mối nào, nên cô quyết định bắt tay từ vụ án của Dương Hòa Miêu .
Còn dấu chân tấm ảnh thì rõ ràng hơn nhiều, nhưng cũng chỉ là một dấu chân khuyết, cách địa điểm xảy vụ án một đoạn, thể liên quan đến vụ án.
Trương Dĩnh tới liếc tấm ảnh đó :
"Lúc đó giám định dấu chân thể là của một phụ nữ, khớp với đặc điểm của hung thủ nên tiếp tục điều tra nữa."
Việc tìm qua dấu chân là vô cùng gian nan, chỉ thể đặc điểm khái quát trừ khi giới hạn trong một phạm vi nhất định, đặc biệt đây là một dấu chân khuyết, nên càng dễ dàng gì.
Toàn bộ Học viện Văn lý tính cả sinh viên, giáo viên và nhân viên hậu cần tới hơn hai nghìn phụ nữ, tìm tương ứng trong đó là điều vô cùng khó khăn. Thêm đó dấu chân khớp với phác họa hung thủ, thể xác định dấu chân đó để từ lúc nào, nên bỏ qua.
Đường Thanh Thanh chằm chằm tấm ảnh đó: " sẽ thử tìm xem , xem đêm đó cô từng xuất hiện ở đó ."
Chương 175 Vụ án g.i.ế.c trong khuôn viên trường (6)
Thành phố Đông Quan tháng 11 nhiệt độ vẫn cao nhưng còn nóng hầm hập như mùa hè.
Trên bồn hoa đối diện cổng nhà ăn 1 của Học viện Văn lý, một cô gái xinh đang , ngũ quan rạng rỡ, tóc dài tung bay. Trên đùi cô đặt một quyển sổ vẽ, b.út chì trong tay thỉnh thoảng đưa nét giấy, trông như một bức tranh phong cảnh.
Rất nhiều sinh viên ngang qua đều nhịn mà liếc thêm một cái.
Cô gái ở đây hai ngày , cứ giờ cơm sáng, trưa, tối đều thể thấy cô .
Có tò mò sẽ vòng xem cô vẽ gì, nhưng ai dám gần bắt chuyện, vì sợ hỏng khung cảnh đó.
"Cô chắc là của trường Mỹ thuật nhỉ? Nhìn giống trường ."
Có xì xào bàn tán, tò mò về phận của cô.
Đặc biệt là nam sinh, qua đều nhịn mà thêm một cái.
Nhà ăn 1 khá gần ký túc xá nữ, vì thế ngày thường lượng nữ sinh sẽ nhiều hơn nam sinh, nhưng gần đây hình như cân bằng hơn ít.
Đường Thanh Thanh, nhân vật chính của sự chú ý, bỏ qua những ánh và lời bàn tán từ bên ngoài. Cô luôn quan sát kỹ từng qua, đặc biệt chú ý đến các nữ sinh.
Lần đến đây cô mặc cảnh phục mà mặc thường phục, tóc cũng xõa chứ buộc gọn gàng như khi, khiến cả trông trẻ vài tuổi, lẫn đám sinh viên cũng thấy lạc lõng.
Sở dĩ Đường Thanh Thanh xõa tóc là để tóc thể che bớt đôi mắt một chút, nếu cô cứ chằm chằm khác như sẽ khiến họ cảm thấy kỳ quặc.
Có mấy nam sinh cứ về phía Đường Thanh Thanh, đẩy , ai cũng hy vọng một bạo dạn bước lên phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-nu-phu-xuyen-thu-hoan-doi-cuoc-doi/chuong-574.html.]
lúc họ còn đang do dự nên chủ động tấn công , thì thấy Đường Thanh Thanh dậy, về phía họ.
Mấy nam sinh bỗng cứng đờ , tim đập nhanh liên hồi. Khi Đường Thanh Thanh càng lúc càng gần, họ chỉ cảm thấy chân tay để cho , nhịn mà chỉnh đốn diện mạo, chỉ sợ mặt vết bẩn nào đó.
Ngay lúc họ cứ tưởng Đường Thanh Thanh sẽ đến mặt , cô đột nhiên chặn một nữ sinh ở bên cạnh .
"Bạn học , chào bạn, thể trò chuyện với bạn một lát ?"
Nữ sinh sững sờ, hiểu tại Đường Thanh Thanh tìm .
Cô bạn bên cạnh nữ sinh đó : "Chị tìm Tô Mai việc gì ạ?"
Tô Mai mặt đầy vẻ mờ mịt, cô nhớ quen nào như thế .
"Bạn tên là Tô Mai đúng ? Mình là Đường Thanh Thanh, thể phiền bạn một chút thời gian , trò chuyện với bạn một lát." Đường Thanh Thanh chỉ quyển sổ vẽ của .
Bạn học của Tô Mai mắt sáng lên, tưởng Đường Thanh Thanh tìm Tô Mai để mẫu vẽ, liền đẩy cô :
"Tô Mai, , đây là cơ hội hiếm đấy!"
Trường họ khoa Mỹ thuật nên cơ hội mẫu vẽ như thế nhiều.
Tô Mai nửa đẩy nửa kéo theo Đường Thanh Thanh, trong lòng còn chút hồi hộp, dù họ cũng đang ở trong trường nên cũng lo sẽ xảy chuyện gì.
Hai ngày nay cô cũng loáng thoáng về chuyện một đại mỹ nhân vẽ tranh ở cổng nhà ăn, nhưng cũng chỉ là thôi, đa vì thế mà chuyên môn đến xem mỹ nhân, cùng lắm là mấy hiếu kỳ nhân tiện ghé mắt một cái mà thôi. Đồ ăn của nhà ăn 1 cũng ngon, mấy ngày nay cô đổi khẩu vị mới đến nhà ăn khác, chứ bình thường đa thời gian cô đều ăn ở nhà ăn 1 vì gần ký túc xá nữ.
Đường Thanh Thanh mời Tô Mai đến ở một chiếc ghế đá gần đó, nơi khá yên tĩnh mà thể thấy qua trong trường.
Đường Thanh Thanh lấy thẻ ngành của đặt mặt họ, :
"Chào bạn, là Đường Thanh Thanh, là cảnh sát của Công an thành phố."
Tô Mai sững , ngờ Đường Thanh Thanh là cảnh sát, khác hẳn với những gì cô hình dung về công an.
"Chào... chào chị."
Tô Mai lập tức trở nên căng thẳng, chuyện cũng còn lưu loát nữa.
Đường Thanh Thanh mỉm : "Bạn cần căng thẳng, chỉ xác nhận với bạn một vài chuyện thôi."
"Chuyện... chuyện gì ạ?"
"Vụ án mạng xảy ở trường một năm , các bạn đều chứ?"
Tô Mai nuốt nước bọt một cái khó khăn, hai tay nắm c.h.ặ.t đặt đầu gối, đầu cũng tự chủ mà cúi thấp xuống.
"Chuyện đó lúc đó xôn xao lắm, ai cũng ạ."