SAU KHI BIỂU TIỂU THƯ RƠI XUỐNG NƯỚC - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:58:51
Lượt xem: 3,130

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm , tràng hạt bồ đề Già Nam hương mười tám hạt trả chủ cũ.

 

Ta vuốt ve chuỗi hạt quen thuộc, trong lòng càng thêm vững vàng.

 

Mẫu .

 

Nữ nhi lớn .

 

Sau thể vì và phụ mà báo thù rửa hận.

 

Lúc tản bộ trong hoa viên, gặp Điền Nghi Sương đang đợi sẵn. Sắc mặt nàng đầy ác ý, thấy liền mắng:

 

“Lâm Ngọc Nghiên, đừng tưởng trèo cao thể đắc ý vênh váo! Ngươi bao lâu !”

 

“Ngươi Tín Lăng Quận vương là ai ?”

 

Ta lắc đầu.

 

Ánh mắt Điền Nghi Sương chuyển động, đầy hàm ý:

 

“Hắn là con trai của tiên đế, là cháu ruột của đương kim hoàng thượng.”

 

“Bên gối vua, há chỗ cho kẻ khác ngủ yên. Ngươi xem, còn sống bao lâu? Ngươi sống bao lâu?”

 

Ta khẽ mỉm .

 

Ta tất nhiên rõ.

 

Tín Lăng Quận vương là con trai duy nhất của tiên đế, là thừa kế ngai vàng danh chính ngôn thuận.

 

Khi tiên đế bệnh nặng qua đời, đang tuần doanh trại, lúc hồi kinh thì hoàng thúc cầm chiếu chỉ giả cướp lấy ngôi vị, chỉ ban cho tước vị Quận vương.

 

Thân phận tôn quý, nhưng nhạy cảm.

 

Không ai dám gả nữ nhi cho .

 

Hoàng đế cưới nữ nhi nhà quyền quý, ngại thể diện, dám để cưới hạng tiểu môn hộ, sợ triều thần chỉ trích.

 

Chính vì thấy điểm , — nữ nhi tội thần nhà họ Lâm — mới dám kéo Tín Lăng Quận vương xuống nước.

 

Lúc rơi xuống hồ.

 

Dưới nước, rong rêu đan xen, xanh thẫm âm u.

 

Ta dùng khẩu hình với :

 

Ta nguyện thê t.ử và sẽ là thuộc hạ trung thành hết lòng, nhận chủ t.ử

 

Chỉ cầu giúp thoát , báo thù cho phụ mẫu.

 

Ta tham vị trí Vương phi, thể nhường bất cứ lúc nào.

 

Ánh mắt như lưỡi d.a.o, sắc lạnh thấu xương.

 

Rất nhanh, trong lòng bàn tay , một chữ: “Được.”

 

Giao dịch thành lập.

 

Điền Nghi Sương tưởng là bả độc, nhưng điều đó chính là thứ cầu mà .

 

Ta vuốt ve chuỗi hạt tay, giả vờ vô tình với nha :

 

“Quận vương , hoa hồng núi Diệu Phong nở. Thái t.ử sẽ đến thưởng hoa.”

 

“Ngày hai mươi tháng ba, trời , chúng cũng cùng nhé.”

 

Lão Thái quân và Điền Nghi Sương tâm cao khí ngạo.

 

Vẫn luôn mong gả hoàng gia.

 

Thái t.ử là miếng mồi béo bở khiến họ khó mà cưỡng .

 

Quả nhiên, Điền Nghi Sương lập tức nhốn nháo đòi may mấy bộ y phục mới, trở thành nữ t.ử nổi bật nhất giữa vườn hoa.

 

Lão Thái quân chuẩn xe ngựa, định dẫn các cô nương đến Tú Xuân Phường chọn y phục.

 

Bọn họ c.ắ.n câu .

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bieu-tieu-thu-roi-xuong-nuoc/chuong-2.html.]

Lão Thái quân là chủ mưu hại c.h.ế.t song .

 

Ta báo thù.

 

nhiều việc cần .

 

Không chỉ bày mưu từ chốn quyền cao, mà còn âm thầm bố trí từ những góc khuất nhỏ nhất.

 

Từng bước c.h.ặ.t đứt đôi cánh của lão Thái quân, để bà cũng nếm thử nỗi đau như kim đ.â.m tim.

 

Trong viện một nha tên Hạ Hà, là của con dâu Lại ma ma.

 

Con trai bà là một kẻ ngốc.

 

Chính bà cưỡng ép đoạt , trói nàng dâu Xuân Đào mang về nhà.

 

Xuân Đào và Hạ Hà nương tựa mà sống, ai che chở, trong lòng căm hận cả nhà Lại ma ma đến thấu xương, nhưng lực bất tòng tâm.

 

Hạ Hà chuyện phiếm cùng mấy nha đầu khác, lỡ lời kể rằng:

 

“Tỷ phu ngốc nhà ngày nào cũng đòi phố, thích nhất là các cô nương xinh , còn xông lên của ngửi mùi hoa, thậm chí giở trò cởi áo nữa, thật là thứ mất mặt đến cực điểm.”

 

Phố , chỉ cách Tú Xuân Phường một con hẻm.

 

Lấy cớ mừng thánh thượng ban hôn, cho tất cả nha trong viện nghỉ một ngày, mỗi thưởng một xâu tiền, bảo họ về nhà thăm .

 

Hạ Hà dập đầu tạ ơn:

 

“Tỷ tỷ nô tỳ tên ngốc đ.á.n.h đến mức liệt giường, tiền của tiểu thư là tiền cứu mạng để mua t.h.u.ố.c chữa bệnh. Nô tỳ và tỷ tỷ xin ghi nhớ ân đức của .”

 

Ta dịu giọng an ủi:

 

“Hôm nay là lễ Tắm Phật, Tú Xuân Phường sẽ rải đậu duyên, phát thảo d.ư.ợ.c, nếu thời gian thì hãy ghé lấy.”

 

Mắt tiểu nha bỗng sáng lên.

 

Giờ hãy còn sớm, liền sai nha cận là Đậu Nương gửi một phong thư cho Tín Lăng Quận vương:

 

“Hôm nay nếu rảnh, mời Quận vương giờ Ngọ đến Tú Xuân Phường gặp mặt.”

 

“Tràng hạt bồ đề Già Nam hương tiên đế từng tặng Trí Duyên đại sư, tìm .”

 

Chắc chắn sẽ đến.

 

 

Khi mặt trời treo lên ngọn cây, lão Thái quân dẫn chúng khỏi phủ.

 

Điền Nghi Sương mặc váy áo màu hồng đào, trang điểm rực rỡ nhất.

 

Lão Thái quân khoác tay nàng , khen ngợi ngớt.

 

Ta một y phục giản dị, ở góc xe ngựa, nhắm mắt dưỡng thần.

 

Vừa bước cửa Tú Xuân Phường, Điền Nghi Sương bĩu môi:

 

“Ngoại tổ mẫu, kiểu dáng y phục ở đây cũ kỹ quá, Sương nhi xem.”

 

“Được , Sương Sương cứ lầu uống ăn điểm tâm , lát nữa ngoại tổ mẫu sẽ đưa con sang tiệm thêu khác.”

 

Lại ma ma cũng vội vàng nịnh nọt theo:

 

“Nô tỳ cũng ở gần đây, chỗ vui chơi nhiều lắm. Hôm nay phát đậu duyên, phát thảo d.ư.ợ.c, còn bán hoa tươi. Nếu tiểu thư thấy chán, thể hẻm dạo một vòng.”

 

Ta góp chuyện:

 

“Là hoa hồng do hoàng trang núi Diệu Phong trồng ?”

 

Vừa đến chữ “hoàng”.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Điền Nghi Sương rõ ràng động lòng, vội vàng đội mũ che mặt, tranh bước ngoài .

 

Lão Thái quân liếc một cái lạnh nhạt:

 

“Ngươi xem thì theo, đừng gây chuyện là .”

 

Ta ngay ngắn ghế tựa, lắc đầu:

 

“Ta , ở bầu bạn với lão Thái quân vẫn hơn.”

 

 

Loading...