Sau Khi Chồng Chết, Ta Nuôi Dưỡng Tiểu Vai Ác Của Hầu Phủ Thành Đại Lão - Chương 390: Màn Nịnh Nọt Này Của Hắn Đúng Là...

Cập nhật lúc: 2026-01-31 19:56:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triều đình vốn là một trường đấu trí, sự đấu trí giữa các đại thần, sự đấu trí giữa đại thần và hoàng đế, thậm chí còn sự đấu trí giữa hậu cung và tiền triều. Cuối cùng xem chính là thực lực, thủ đoạn và tâm trí.

 

Tân hoàng đăng cơ, hơn nữa tuổi còn nhỏ, ít triều thần đều xoa tay chuẩn "đại triển hồng đồ". Hoàng thượng tuổi nhỏ, càng dễ dàng chi phối khống chế. Hoàng thượng đại hôn, họ liền cơ hội đưa con gái nhà cung, nếu thể sinh con, chừng sẽ tiền đồ lớn hơn.

 

Lý Cảnh Dập tự nhiên suy nghĩ của những triều thần đó, nhưng đăng cơ còn lúc tay. Hơn nữa, hôn sự của và Ngọc Châu, nhất thời thể định , khối thời gian để đối phó với những con cáo già .

 

Thực , với thực lực hiện tại của Tiêu Hoài, việc thanh trừng những kẻ bất đồng chính kiến trong triều đình là chuyện khó, nhưng , chính là để những đó đá mài cho tân hoàng. Những điều Lý Cảnh Dập cũng hiểu. Cuối cùng đều một đối mặt với tất cả.

 

Bên , Đường Quốc Công định thời gian gặp Tiêu Dịch Nguyên, Đường Thư Nghi và Tiêu Hoài dẫn đến Đường Quốc Công Phủ. Sáng sớm hôm nay, Tiêu Thành Minh và Tiêu Đại Dũng dẫn Tiêu Dịch Nguyên đến Định Quốc Công Phủ, họ coi trọng cuộc gặp mặt hôm nay. Mà Đường Thư Nghi thấy bộ trang phục của Tiêu Dịch Nguyên, liền chút . Nói thế nào nhỉ, chút cảm giác của kẻ trọc phú.

 

Tiêu Dịch Nguyên là một nhạy cảm, thấy biểu cảm của Đường Thư Nghi mặt liền đỏ lên, tháo chiếc nhẫn ngọc tay và chiếc trâm vàng đầu xuống, đây đều là thứ đeo, là cả nhà vây quanh sửa soạn.

 

"Ôi chao, con tháo nó gì, trông sang trọng bao!" Tiêu Thành Minh , ông chính là sợ Đường Quốc Công Phủ cảm thấy nhà nghèo.

 

Tiêu Dịch Nguyên đỏ mặt : "Đeo thoải mái."

 

"Có bắt con đeo hàng ngày , thoải mái cũng đeo ." Tiêu Đại Dũng định đeo lên cho , Tiêu Dịch Nguyên còn cách nào, ánh mắt cầu cứu về phía Đường Thư Nghi.

 

Đường Thư Nghi nén , dặn Thúy Trúc lấy một đồ qua đây. Thúy Trúc ngoài, lâu liền bưng một cái khay qua, đó đều là những thứ như trâm cài tóc, ngọc bội của nam t.ử. Bảo Tiêu Dịch Nguyên xuống, nàng cầm một chiếc trâm cài tóc bằng bạc nạm mã não đỏ, đưa cho Thúy Vân.

 

Thúy Vân qua cài lên cho Tiêu Dịch Nguyên, từ thắt lưng tháo xuống một miếng ngọc bội phỉ thúy và một túi thơm gấm thêu màu đỏ, đó nhận lấy một miếng ngọc bội dương chi từ tay Đường Thư Nghi, đeo lên cho . Như cả trông văn nhã nội liễm, tồi.

 

Tiêu Dịch Nguyên thở phào một dài, mà Tiêu Thành Minh thấy nhíu mày hỏi: "Có là quá đơn giản ?"

 

Tiêu Đại Dũng cũng nhíu mày, cảm thấy vẫn là trang phục lúc nãy hơn, sang trọng bao.

 

Đường Thư Nghi : "Phụ trưởng của thích trang phục như ."

 

Tiêu Thành Minh và Tiêu Đại Dũng đều gì nữa, hôm nay để Tiêu Dịch Nguyên ăn mặc như , chính là để Đường Quốc Công họ thấy thích, bình thường họ cũng thích đeo những thứ .

 

họ đối với Tiêu Dịch Nguyên cơ bản là hài lòng, đó xuống trò chuyện một lúc, Đường Quốc Công và Đường Thư Kiệt càng thêm hài lòng. Thực trắng , điều khiến họ hài lòng nhất chính là Tiêu Dịch Nguyên đỗ nhất giáp. điều cũng gì đáng trách, tuy thành tích thi cử đại diện cho tất cả, nhưng thể nổi bật giữa ngàn vạn , ít nhất về mặt học thức là xuất sắc.

 

Trò chuyện một lúc, liền đến chuyện hôn sự. Tiêu Dịch Nguyên dậy cung kính quỳ mặt Đường Quốc Công và Đường Thư Kiệt, : "Vãn bối ngưỡng mộ tam cô nương lâu, đời thể nàng, cũng chỉ thể là nàng. Hy vọng Quốc công gia và Đường đại nhân thể giao phó tam tiểu thư cho vãn bối, vãn bối nhất định sẽ dốc hết sức che chở nàng cả đời. Vãn bối bảo đảm, đời chỉ một tam tiểu thư, bất kể lý do gì, đều tuyệt đối nạp ."

 

Lời xong, trong phòng một mảnh yên tĩnh, một lúc Đường Quốc Công đầu Tiêu Hoài, cảm thán : "Nhiều năm , ngươi cũng quỳ mặt như , những lời thề tương tự. Thoáng cái nhiều năm trôi qua, ngươi ."

 

Tiêu Hoài vội vàng dậy, chắp tay : "Đời Thư Nghi bầu bạn, là đại hạnh của ."

 

Đường Quốc Công hừ một tiếng, "Lời của ngươi đúng, con gái của dù ở cũng là xuất sắc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-chong-chet-ta-nuoi-duong-tieu-vai-ac-cua-hau-phu-thanh-dai-lao/chuong-390-man-ninh-not-nay-cua-han-dung-la.html.]

 

Đường Thư Nghi che mặt, cha ơi, lời khen cũng quá thẳng thắn . Tiêu Hoài đồng tình gật đầu, miệng còn : "Đây đều là nhờ nhạc phụ ngài dạy dỗ phương pháp."

 

Đường Quốc Công ha ha, Đường Thư Kiệt và Đường Thư Bạch đều trợn mắt, màn nịnh nọt của đúng là...

 

"Con gái của Đường gia , tuy thể đều như châu như ngọc," Đường Quốc Công Tiêu Dịch Nguyên : " con gái Đường gia xuất giá, cũng bao giờ là bát nước hắt . Sau khi chúng xuất giá, nếu sống như ý, Đường gia lúc nào cũng sẵn sàng đón chúng về nhà."

 

Tiêu Dịch Nguyên vội vàng : "Vãn bối tuyệt đối để tam tiểu thư chịu uất ức."

 

Đường Quốc Công "ừm" một tiếng, : "Quân t.ử thể nuốt lời, hôm nay lời ngươi , những mặt đều là chứng nhân, nếu một chút vi phạm, đến lúc đó đừng trách Đường gia lý lẽ."

 

"Vãn bối tuyệt đối nuốt lời." Tiêu Dịch Nguyên vội .

 

Đường Quốc Công "ừm" một tiếng, đó về phía Đường Thư Kiệt. Lúc chuyện cơ bản định, Đường Thư Kiệt cũng thêm gì, chỉ : "Nếu như , hy vọng ngươi và An Nhạc thể hòa thuận đến bạc đầu."

 

Nói câu , trong lòng thật sự khó chịu.

 

Tiêu Dịch Nguyên quỳ đất cung kính dập một đầu, Đường Quốc Công phất tay bảo dậy, Tiêu Hoài đúng lúc thương lượng chuyện đính hôn. Như , hôn sự của Tiêu Dịch Nguyên và Đường An Nhạc coi như định gần xong.

 

Lại chuyện một lúc, Đường Thư Nghi và Tiêu Hoài dẫn Tiêu Dịch Nguyên rời , Đường Thư Kiệt sắc mặt bình thản trở về sân của Đường nhị phu nhân. Đường nhị phu nhân thấy như , trong lòng "lộp bộp" một tiếng, đó hỏi: "Chuyện thành?"

 

Sau khi Tiêu Dịch Nguyên đỗ nhất giáp, bà đối với mối hôn sự càng thêm hài lòng.

 

Đường Thư Kiệt xuống, thở dài một tiếng : "Thành , giống như năm đó Tiêu Hoài quỳ xuống cầu , cũng quỳ mặt , đời chỉ một An Nhạc."

 

Đường nhị phu nhân vui mừng vỗ tay một cái, "Vậy yên tâm ."

 

Đường Thư Kiệt thấy bộ dạng vô tâm vô phế của bà, nhíu mày : "Con gái sắp xuất giá , nàng vui như ? Sau thể ngày ngày quấn quýt bên cạnh nàng, gọi ơi ơi nữa, nàng thấy nghẹn lòng ?"

 

Đường nhị phu nhân: "..."

 

Sắp xếp ngôn ngữ, Đường nhị phu nhân xuống bên cạnh , nhẹ giọng : "Biểu ca, nỡ xa An Nhạc, nhưng An Nhạc là con gái, chúng thể giữ nó cả đời ! Ta vui, là vì Tiêu Dịch Nguyên bây giờ xem các phương diện đều , An Nhạc của chúng tìm một nơi chốn ."

 

Đường Thư Kiệt nghiêng , gối đầu lên đùi Đường nhị phu nhân, uể oải : "Biểu , đừng giận nữa, An Nhạc xuất giá lấy nửa cái mạng của , nếu còn giận nữa, sống nổi ."

 

Đường nhị phu nhân thấy giả vờ đáng thương, giơ tay "bốp" một tiếng đ.á.n.h , : "An Nhạc xuất giá lấy hơn nửa cái mạng của , nếu còn chọc tức giận nữa, cũng sống nổi ."

 

Đường Thư Kiệt vội vàng dậy, ôm vợ lòng dỗ dành, "Biểu , đùa với thôi..."

 

 

Loading...