Sau Khi Chồng Chết, Ta Nuôi Dưỡng Tiểu Vai Ác Của Hầu Phủ Thành Đại Lão - Chương 467: Tiêu Ngọc Ngôn Phiên Ngoại 7

Cập nhật lúc: 2026-01-31 19:57:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiếu nữ mười ba tuổi, như nụ hoa chớm nở, non nớt mà tràn đầy sức sống, mỗi cái nhíu mày, mỗi cử động đều thu hút ánh của khác.

 

Tiêu Tiểu Quai xích đu, tiểu nha bên cạnh nhẹ nhàng đẩy dây, cô bé càng lúc càng bay cao, kèm theo đó là tiếng vui vẻ của cô bé.

 

"Thanh Ninh, cao thêm chút nữa." Cô bé gọi.

 

"Công chúa, thể cao hơn nữa, nguy hiểm." Nha Thanh Ninh .

 

"Không , ngươi dùng sức thêm chút nữa." Tiêu Tiểu Quai .

 

Thanh Ninh miệng thì đáp , nhưng lực tay dám tăng thêm chút nào. Lúc , một thiếu niên nhảy xuống từ bức tường phía , đến lưng Tiêu Tiểu Quai, hai tay đặt lên lưng cô bé đẩy mạnh một cái, Tiêu Tiểu Quai bay cao hơn, tiếng của cô bé cũng vui vẻ hơn.

 

"Hạ Gia Hứa, ngươi trèo tường." Tiêu Tiểu Quai đoán là Hạ Gia Hứa.

 

Hạ Gia Hứa dùng sức kéo dây xích đu, đến mặt Tiêu Tiểu Quai, từ trong lòng lấy một gói giấy, như dâng vật quý đưa cho cô bé, "Bánh ngọt của Hòa Ký, còn nóng."

 

Tiêu Tiểu Quai nhận lấy, lấy một miếng bánh ngọt ăn một miếng, vẻ mặt hưởng thụ : "Ngươi xếp hàng mua ?"

 

Hạ Gia Hứa hừ một tiếng, "Tiểu gia mua một cái bánh ngọt, còn xếp hàng ?"

 

Tiêu Tiểu Quai c.ắ.n một miếng bánh ngọt, "Tiểu công gia lợi hại."

 

Hạ Gia Hứa hì hì, "Ngày mai săn, ngươi ?"

 

Tiêu Tiểu Quai lắc đầu, "Ngày mai sư phụ dẫn tham gia nhã tập."

 

Hạ Gia Hứa xị mặt, "Toàn là một đám lão già, chán c.h.ế.t, săn ."

 

Tiêu Tiểu Quai lườm một cái, "Sư phụ mới bốn mươi mấy, lão già. Hơn nữa, còn các sư nữa."

 

Hạ Gia Hứa còn các sư của cô bé, sắc mặt càng , "Ta cũng , ngươi dẫn theo."

 

"Ngươi đừng quậy," Tiêu Tiểu Quai lấy một miếng bánh ngọt đưa cho Hạ Gia Hứa, "Ngươi Kinh Giao Đại Doanh Cấm vệ quân?"

 

Hạ Gia Hứa c.ắ.n mạnh một miếng bánh ngọt, "Hoàng thượng Cấm vệ quân."

 

Tiêu Tiểu Quai gật đầu, "Vậy ngươi cố lên."

 

Hạ Gia Hứa vẫn nghĩ đến việc tham gia nhã tập ngày mai cùng cô bé, liền : "Ngươi thật sự dẫn ?"

 

Tiêu Tiểu Quai lắc đầu, "Ngươi săn ."

 

Hạ Gia Hứa hừ một tiếng, nhảy xuống tường biến mất thấy tăm . Tiêu Tiểu Quai cũng hừ một tiếng, tay cầm túi bánh ngọt thư phòng, trải giấy bắt đầu chữ. Cô bé ba tuổi bắt đầu chữ, mỗi ngày đều dành thời gian luyện chữ, đến nay mười năm. Chữ của cô bé trong các sư cũng coi là xuất sắc.

 

Ngày mai tham gia nhã tập, lúc dậy sớm Thanh Ninh chọn cho cô bé một bộ trường bào tay hẹp màu hồng nhạt, kiểu dáng đơn giản hơn kiểu của nữ t.ử bình thường, cũng phức tạp hơn một chút so với quần áo nam. Kết hợp với b.úi tóc trang nhã, cả trông sáng sủa mà chút đáng yêu, khiến thể rời mắt.

 

"Kiểu ăn mặc của công chúa, bao nhiêu quý nữ ở Thượng Kinh học theo, nhưng đều mặc phong vị của công chúa." Thanh Ninh thắt dây lưng cho cô bé .

 

Tiêu Tiểu Quai soi gương, : "Ngươi đang khen tay khéo đấy ."

 

Thanh Ninh , "Là công chúa xinh ."

 

Tiêu Tiểu Quai chọn một đôi bông tai ngọc trai, bảo Thanh Ninh đeo cho , đến Thế An Uyển. Lúc đến, gia đình Tiêu Ngọc Thần đến . Tuy phân gia, nhưng gia đình Tiêu Ngọc Thần vẫn mỗi ngày dùng bữa ở Thế An Uyển.

 

Đợi Đường Thư Nghi và Tiêu Hoài đến, cả nhà di chuyển đến phòng ăn. Đường Thư Nghi trang phục hôm nay của Tiêu Tiểu Quai, hỏi: "Sắp tham gia nhã tập ?"

 

"Cùng sư phụ, ở Hồ Quang Tạ." Tiêu Tiểu Quai .

 

Đường Thư Nghi gật đầu, "Không cần để ý những lời đàm tiếu đó."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-chong-chet-ta-nuoi-duong-tieu-vai-ac-cua-hau-phu-thanh-dai-lao/chuong-467-tieu-ngoc-ngon-phien-ngoai-7.html.]

Gần đây Phạm Kinh Luân dẫn Tiêu Tiểu Quai tham gia hai nhã tập, liền nữ t.ử nên tham gia nhã tập của nam t.ử, thậm chí còn nữ t.ử nên lộ diện, nữ t.ử vô tài mới là đức.

 

Toàn là những lời nhảm nhí!

 

"Mẹ yên tâm," Tiêu Tiểu Quai hì hì với Đường Thư Nghi : "Những đó cũng chỉ dám lưng vài câu chua ngoa, bản lĩnh thì thẳng mặt con."

 

Đường Thư Nghi , cô con gái nhỏ của nàng lúc cần kiêu ngạo, là kiêu ngạo bình thường.

 

Dùng xong bữa sáng, Tiêu Tiểu Quai dẫn Thanh Ninh và Thanh Hòa khỏi phủ. Đến cửa phủ đang định lên xe ngựa, Hạ Gia Hứa cưỡi ngựa đến. Cậu ngựa Tiêu Tiểu Quai : "Ngươi gì, săn cho ngươi."

 

Tiêu Tiểu Quai suy nghĩ một chút, "Thỏ, đừng thương."

 

Hạ Gia Hứa ừ một tiếng, thúc ngựa rời . Tiêu Tiểu Quai lên xe ngựa về phía Hồ Quang Tạ. Đến nơi, tiểu tư gác cổng thấy là cô bé, lập tức chạy đón, "Xin thỉnh an công chúa."

 

"Đứng dậy ." Tiêu Tiểu Quai trong hỏi tiểu tư, "Phạm đến ?"

 

"Vẫn đến." Tiểu tư đáp.

 

"Ta đến thư phòng của , Phạm đến thì báo một tiếng."

 

Tiêu Tiểu Quai về phía thư phòng của Đường Thư Nghi, trong lập tức dâng bánh. Tiêu Tiểu Quai cửa sổ lớn, thưởng ngắm cảnh bên ngoài. Cửa sổ lớn thật , sáng sủa tầm rộng, cô bé nghĩ thư phòng trong phủ công chúa của cũng một cái cửa sổ lớn như .

 

Ngồi nhàn rỗi một lúc, gõ cửa. Thanh Ninh mở cửa, thấy là Phạm ngũ công t.ử, lập tức hành lễ : "Xin thỉnh an ngũ công t.ử."

 

Tiêu Tiểu Quai tiếng đầu , thấy một công t.ử ôn nhuận, tao nhã, tinh tế đang ở cửa. Cô bé lập tức dậy qua, : "Sư đến đây?"

 

Phạm Triết nhếch môi : "Nghe ở đây, nên đến gọi nhã tập."

 

Nét mày của tinh tế thua gì nữ t.ử, lúc lên như ánh nắng mùa xuân, ấm áp dễ chịu. Tiêu Tiểu Quai quen những nam t.ử dung mạo xuất chúng, nhưng cũng thể khen ngợi vị sư của , dung mạo bình thường.

 

Bước khỏi thư phòng, Tiêu Tiểu Quai : "Đâu cần sư đích đến, sai một hầu đến gọi một tiếng là ."

 

Phạm Triết , "Hôm nay đến đều là bạn của cha và t.ử của họ, cần căng thẳng, cứ theo ."

 

Tiêu Tiểu Quai gật đầu, "Cảm ơn sư ."

 

"Muội còn khách sáo với ." Phạm Triết : "Cha và những bạn của ông thích so sánh đồ , sư cứ trổ tài là ."

 

Tiêu Tiểu Quai hì hì, "Vậy nếu thua, phạt ?"

 

Phạm Triết nụ của cô bé cho lóa mắt, "Cùng tuổi với sư , ai thể sánh bằng sư ."

 

"Sư , áp lực quá." Tiêu Tiểu Quai trêu chọc.

 

Phạm Triết cô bé chọc , hai chuyện đến phòng tổ chức nhã tập. Cô bé , trong phòng đều dậy định hành lễ với cô bé, cô bé lập tức từ chối.

 

Phạm Kinh Luân vẫy tay với cô bé, Tiêu Tiểu Quai qua, Phạm Kinh Luân : "Ở đây con là nhỏ tuổi nhất, học hỏi nhiều."

 

Tiêu Tiểu Quai đáp một tiếng , : "Kinh Luân khiêm tốn , công chúa tám tuổi thơ, hôm nay cũng cho chúng mở mang tầm mắt ."

 

" , đúng ."

 

.......

 

Trong phòng ít hùa theo, Phạm Kinh Luân , trong những ít cảm thấy nữ t.ử của ông chỉ hư danh, ý khảo bài cô bé. Ông thầm hừ một tiếng, : "Nó còn nhỏ, thơ cũng non nớt, thể so với cao đồ của các vị."

 

Miệng ông lời khiêm tốn, nhưng mặt đầy vẻ kiêu ngạo. Văn nhân đều một chút kiêu ngạo, ít ưa bộ dạng của ông, liền đề nghị để Tiêu Tiểu Quai thơ tại chỗ.

 

Phạm Kinh Luân hôm nay vốn ý khoe khoang đồ , từ chối mấy , liền với Tiêu Tiểu Quai: "Vậy con cứ múa rìu qua mắt thợ ."

 

 

Loading...