Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 168: Thao tác thần thánh của Tiêu Nguyệt Hoa
Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:05:11
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Kiếm một cú húc m.ô.n.g ngã sấp mặt xuống nước. Vừa lồm cồm bò dậy, quệt bùn mặt, c.h.ử.i đổng lên bờ:
"Thằng ch.ó c.h.ế.t nào đẩy ông xuống đấy hả? Mẹ kiếp, c.h.ế.t , trời lạnh thế . Đứa nào , đây cho ông!"
Tiêu Nguyệt Hoa mặt đỏ tim đập: "Đồ hèn, mày gào cái rắm gì? Xuống thì mau bắt cá , đồ phế vật vô dụng. Không thấy cả đang tự giác bắt cá ? là gì cũng tích cực, ăn thì đến heo cũng đuổi kịp mày."
Tiêu Kiếm tức c.h.ế.t, cái quần bông mới may Tết năm ngoái, tiếc mãi dám mặc, hôm nay vì oai mới mặc , giờ ngấm nước nặng trịch cứ tụt xuống, chỉ thể dùng tay xách lên. Còn cả giày tất của nữa. Hắn thật sự nổ tung.
"Tiêu Nguyệt Hoa, mày ?"
Tiêu Nguyệt Hoa vẻ mặt vô tội: "Không ! Mày xem bờ bao nhiêu , mày xuống thì sát mép đập gì? Người chen , cẩn thận đẩy xuống cũng là bình thường, mày đúng là tâm địa hẹp hòi, đời gì nhiều thế? Mau cởi quần bông giày bông , bảo con Cúc Hương mang giếng giặt qua mang về nhà hong khô ."
Nói , Tiêu Nguyệt Hoa dụ dỗ: "Năm nay cá béo thế , con to bốn năm cân đấy. Bắt nhiều thì chia thêm một con, mày tự kiếm tự ăn ai dám gì?"
Tiêu Kiếm nghĩ cũng , đằng nào cũng ướt , đợi chia con cá to , sẽ ăn một . Lập tức đầu về phía vũng nước sâu giữa đập.
Tiêu Toàn Quý bám cành cây khô bên bờ đập để vững, ánh mắt bất thiện b.ắ.n về phía Tiêu Nguyệt Hoa. Ông dễ lừa như Tiêu Kiếm, chắc chắn là đứa con gái bất hiếu húc xuống.
"Nghiệt súc, bố mày năm nay 49 , trời lạnh thế mà mày cũng tay . Đừng tưởng tao cái tâm địa đen tối của mày, mày lấy chồng mà còn về nhà chia cá , tao phỉ . Mày liêm sỉ một chút ! Con cái nhà hiếu thuận cha , mày thì , suốt ngày chỉ nghĩ về nhà đẻ tống tiền."
Tiêu Nguyệt Hoa nhe răng : "Sao con chia cá, lúc thả cá giống con vẫn lấy chồng, mấy tháng đến lượt nhà cắt cỏ cá con cũng cắt mà. Con về nhà ăn bữa cơm thì gọi là tống tiền, thế bố cứ từng túi từng túi mang sang nhà con mụ Vương quả phụ là ý gì? Hóa con cháu ăn một miếng thì xót ruột, nuôi con khác thì vui vẻ lắm ?"
Tiêu Toàn Quý thấy Tiêu Nguyệt Hoa bêu riếu giữa chốn đông , tức đến run môi.
"Đừng ở đây hươu vượn, tao lười đôi co với mày."
Tiêu Toàn Quý vung tay, cũng về phía vũng nước sâu.
Tiêu Nguyệt Hoa hài lòng cảnh tượng mắt. Nhà họ Tiêu ba lao động chính bắt cá, mỗi chọn ưu tiên một con cá to cũng mười mấy gần hai mươi cân, cộng thêm một cổ phần nhà đóng, năm nay chắc chia 40 cân. Nhà họ Tiêu Tiêu Toàn Quý, Tiêu Kiếm, Tiêu Long, Tống Lại Chiêu, Tiêu Cúc Hương và Tiêu Tiểu Bảo, năm lớn thêm một đứa trẻ con, trẻ con tính thì là năm , cộng thêm cô nàng là sáu. 40 cân chia sáu, cô nàng chia 7 cân cá. Làm tròn lên, bảy cân tương đương mười cân.
Tiêu Nguyệt Hoa vỗ tay : "Tốt quá, Tết năm nay cá khô ăn ."
Tô Thanh Từ bên cạnh há hốc mồm. Hèn gì Tiêu Nguyệt Hoa thể sống sung túc ở cái vùng nông thôn trọng nam khinh nữ , cô nàng đúng là quá giỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-co-nang-tieu-thu-tri-thuc-xuong-nong-thon-bi-anh-chang-chan-bo-tho-kech-om-eo/chuong-168-thao-tac-than-thanh-cua-tieu-nguyet-hoa.html.]
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Hoa Hoa nhỏ bé, cô sợ họ hợp sức đ.á.n.h cô ?"
"Không sợ, họ đ.á.n.h ! Đó là bố ruột cô đấy, cô cũng dám ?"
"Có gì , cô đấy thôi, ông già an phận, suốt ngày chạy sang nhà con mụ Vương quả phụ đầu thôn đông, con gái mụ Vương quả phụ còn dám đến mặt khoe khoang, tát cho một cái ngất xỉu. Ông già còn chạy đến đòi chủ cho con gái , áp giải sang nhà mụ Vương quả phụ bắt xin ."
"Thế cô ?"
"Sao ? chắc chắn chứ! Ngay trong ngày sang nhà mụ , vác hũ lương thực nhà mụ về đưa cho chị . Bản một hạt gạo cũng tham của họ. cảm thấy từ khi , đầu óc bố vấn đề. Hoặc là sức khỏe quá, tinh lực quá dồi dào, nên bệnh một trận mới . Thằng Tiêu Kiếm còn lấy vợ, ông tính chuyện cưới vợ cho . Thằng Tiêu Kiếm cũng là đồ phế vật, cả ngày chỉ nghĩ đến ăn, chẳng tính toán gì cả."
Đột nhiên, Tiêu Nguyệt Hoa như nghĩ điều gì: "Ủa! Con gái lớn nhà mụ Vương quả phụ hình như cũng đến tuổi tìm đối tượng ."
Khóe miệng Tô Thanh Từ giật giật: "Cô đúng là sống một cuộc đời thiếu đạo đức thật đấy."
Tiêu Nguyệt Hoa vẻ mặt nghiêm túc: "Thanh Từ, em hiểu . Chị dâu cũng lắm. Biết , ít . Bên bố chồng quậy phá, bên em chồng lo, chồng quản việc, mấy cái đều đến tay chị lo. Tiêu Long cũng là đồ đàn ông vô dụng, ngoài việc cắm đầu kiếm điểm công thì chẳng lo gì hết. Em bảo cái gánh nặng nếu chị dâu cũng buông xuôi nữa. Thì cả cái nhà đàn ông đó, khả năng rơi xuống đầu Tiêu Cúc Hương hoặc . Tiêu Cúc Hương đến lúc gả , chẳng rơi tay ? Cho nên vì cuộc sống hạnh phúc của , chị dâu cũng thể xảy chuyện gì ."
Tô Thanh Từ: "........"
Dưới đập.
Những đàn ông quần áo ướt sũng đang sức bắt cá. Ai nấy đều dốc hết sức, bắt cho nhanh xong, sớm lên bờ. Từng sọt từng sọt cá khiêng lên. Kế toán, ghi điểm, đại đội trưởng, bí thư... cân ghi chép. Cá cân xong đổ bãi cỏ bên cạnh, nhảy tanh tách. Lũ trẻ con chạy quanh đống cá hò reo vui vẻ. Chưa hết năm cũ, đại đội Cao Đường khí Tết.
Rất nhanh, cá trong đập bắt sạch, từng đàn ông lạnh run cầm cập bò lên bờ, nhảy cái giếng cách đó xa. Nước giếng trong thôn là nước suối ngầm, đông ấm hạ mát, từng cái giếng nối như xâu hồ lô. Cái đầu tiên là giếng nước uống, dùng cho cả thôn uống, cái bên là rửa rau, đó là giặt quần áo, cái cuối cùng là rửa đồ bẩn. Các xã viên lạnh run nhảy cái giếng thứ ba, cơ thể đông cứng bao bọc bởi nước giếng ấm áp, hai tay nhanh ch.óng kỳ cọ bùn đất , nhà bên cạnh vội vàng đưa áo bông.
Tô Thanh Từ cầm cái bình nước quân dụng, tìm thấy Tống Cảnh Chu.
"Anh xuống gì thế? Chúng thiếu con cá đó chắc? Trời lạnh thế , lỡ cảm thì chẳng tự khổ ? Này, về nấu canh gừng cho đấy, còn nóng hổi, mau uống hết . Uống xong mau về quần áo."
Tống Cảnh Chu Tô Thanh Từ lải nhải, ngẩng đầu vẻ mặt đầy đắc ý. Như : Xem , ông đây cũng quản đấy nhé. Nhận lấy bình nước, uống ừng ực mấy ngụm. Nước gừng nóng hổi ngọt cay xộc lên mũi. Uống hết mấy ngụm, cả bắt đầu ấm lên, ch.óp mũi thậm chí lấm tấm mồ hôi.
"Không , quen . Chút lạnh tính là gì! Cô chẳng bảo thích ăn cá trắm đen (thanh ngư) ?"
Tống Cảnh Chu ngẩng đầu mỉm: "Người xuống bắt cá ưu tiên chọn cá, lát nữa mấy con cá mè trắng, cá trắm cỏ đều lấy. Chọn riêng con cá trắm đen nhỏ tầm hơn một cân hai cân, ngày nào cũng nấu canh cho cô uống."