Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 394: Tô Trường Chí khổ sở

Cập nhật lúc: 2025-12-30 00:47:02
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tô Trường Chí vợ đầm đìa nước mắt mà ngừng lắc đầu.

 

Không như thế, như thế.

 

ông thốt nên lời phản bác nào.

 

Liêu Phượng Muội thật sự là một vợ , một đúng nghĩa.

 

Bà chăm sóc chồng, chăm sóc gia đình, thậm chí cả con cái đều chu đáo. Bà luôn dịu dàng như , giống như chẳng bao giờ nóng giận.

 

lúc lời bà như một con d.a.o đ.â.m thẳng tim ông.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Tô Trường Chí hồi tưởng bao năm qua, ông gì cho cái gia đình ?

 

Hình như chẳng gì cả.

 

Phần lớn tiền ông kiếm đều cất , trong nhà ăn dùng đều là thứ kém nhất. Sự nỗ lực của ông cũng giúp vợ con cuộc sống đủ đầy.

 

Còn con cái, ông thậm chí chúng lớn lên thế nào, cứ như để ý, thoáng cái chúng tự sinh , tự lớn lên.

 

Ông thường xuyên mấy ngày liền câu nào với nhà, bởi vì khi ông về, bọn trẻ phần lớn ngủ; sáng sớm ông , bọn trẻ còn dậy.

 

Mà vợ ông mỗi thấy ông về đều lập tức bưng cơm nóng nước ấm, thấy bộ dạng mệt mỏi của ông cũng dám cằn nhằn nhiều.

 

Ông từng đưa con chơi , thậm chí kịp ôm con mấy .

 

Trong lòng ông chỉ giấu chấp niệm của riêng , còn thứ khác, trong những ngày tháng qua, dường như đều chiếm vị trí quá quan trọng...

 

Bao gồm cả vợ sinh con đẻ cái cho ông.

 

Tô Trường Chí nhớ , một ông về, bọn trẻ vẻ mặt vui sướng vây quanh, giơ giấy khen trong tay cho ông xem.

 

Ông gì?

 

Vì mệt mỏi, ông lớn tiếng quát: "Ồn ào cái gì mà ồn ào? Về phòng hết ... Hai đứa nhỏ hiểu chuyện, Tư Quy con cũng hiểu chuyện ?"

 

Hình như chính trong khoảnh khắc đó, bọn trẻ khiếp đảm ông, ánh sáng trong mắt chúng liền vụt tắt.

 

"Ba ơi, mai sinh nhật con, ba thể về sớm chút ?"

 

"Ba ơi, A Thông mai ba bạn đưa bạn trấn xem đèn l.ồ.ng, ba cũng đưa chúng con ạ ~"

 

"Ba ơi, ốm, ba thể ở nhà một ngày ?"

 

"Ba ơi, tại lúc nào ba cũng bận rộn như ..."

 

Đối mặt với khuôn mặt đầy vẻ khẩn cầu của con, ông gì?

 

"Sinh nhật năm nào chẳng , con bảo nấu cho bát mì , ba lấy rảnh..."

 

"Ba việc, để ."

 

"Ở nhà thì cả nhà ăn cái gì?"

 

.......

 

Từng màn ký ức hiện lên trong lòng Tô Trường Chí, ép ông thở nổi.

 

Ông t.h.ả.m đạm. Hóa , ông chỉ là một đứa con trai bất hiếu, mà còn là một cha tồi, một chồng tệ bạc.

 

Đối mặt với đôi mắt đẫm lệ của vợ, ông bối rối dám thẳng bà.

 

"Xin ~"

 

"Mấy năm nay, là bỏ bê con . chồng , cũng chẳng cha ."

 

"Mình đúng, chính là một kẻ ích kỷ."

 

" mà, Phượng Muội , một câu sai ."

 

" lưu luyến cái nhà , ngược , yêu gia đình chúng ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-co-nang-tieu-thu-tri-thuc-xuong-nong-thon-bi-anh-chang-chan-bo-tho-kech-om-eo/chuong-394-to-truong-chi-kho-so.html.]

" yêu các con, cũng bao giờ cảm thấy nhà họ Liêu là chịu ủy khuất."

 

" cảm kích sự hy sinh và bầu bạn của bao năm qua. Mình và các con vẫn luôn là những vô cùng quan trọng trong lòng ."

 

Liêu Phượng Muội hiểu: "Nếu để ý chúng , tại cứ nhất quyết ?"

 

Tô Trường Chí khó hiểu: "Trở về và việc để ý con xung đột gì với , ?"

 

" hiện tại là một chồng, cũng là một cha, nhưng cũng là con của khác."

 

"Mẹ , bà cũng vẫn luôn đợi . Bà tuổi cao, còn đợi bao lâu nữa. Nếu về, thể cả đời sẽ gặp !"

 

Liêu Phượng Muội òa nức nở. Bà nhớ tới những lời đàm tiếu mấy năm nay, cùng với cảnh ngộ cha bà bỏ rơi con bà từ khi bà còn nhỏ.

 

Bà khó chịu vô cùng.

 

Cảnh tượng bà và từng bắt nạt, bao nhiêu năm trôi qua, vẫn hiện rõ mồn một mắt.

 

Thôn của họ nghèo, là xã hội trọng nam khinh nữ nghiêm trọng.

 

Vợ trong thôn, chẳng mấy nhà là đ.á.n.h. Rất nhiều gia đình thậm chí dựa phụ nữ nuôi, đàn ông việc còn đ.á.n.h c.h.ử.i vợ con.

 

Tô Trường Chí tuy đối với gia đình tính là ân cần, nhưng tính tình ông , việc liều mạng.

 

Chưa bao giờ ông động tay động chân với Liêu Phượng Muội và các con, thậm chí Tư Hương cũng đám con gái cùng tuổi trong thôn ngưỡng mộ.

 

Một kẻ trong lòng cân bằng, ghen ăn tức ở, thường xuyên nhắc nhở Liêu Phượng Muội.

 

"Phượng Muội, chồng cô kiếm tiền giỏi như , cô trông chừng cho kỹ, đừng để giống cô, đàn ông ôm tiền chạy mất lúc nào , đến lúc đó để cô nhi quả phụ, xem cô sống thế nào?"

 

"Phượng Muội , chồng cô lúc là do cô và cô nhặt từ bên ngoài về? Mẹ cô khi c.h.ế.t lấy ơn cứu mạng ép ở rể? Cô cẩn thận chút, đừng để đến lúc đó còn một nách con, thì về nhà đấy ~"

 

"Phượng Muội ~"

 

........

 

Ngoài cửa, Tư Hương và Tư Gia tiếng trong phòng, vẻ mặt sợ hãi trai.

 

"Anh hai, ba sắp ?"

 

"Dì Thúy Phân bảo, ba một ngày nào đó sẽ về nhà của ba."

 

"Còn cả thím Mồm To với Quảng T.ử cũng , đợi nhà ba tìm , ba sẽ cần chúng nữa..."

 

"Chị gái hôm nay tới là nhà của ba đúng ?"

 

"Ba sắp ? Giống như ba của Hồng Tươi, lên thành phố là về nữa, cần bạn bạn nữa?"

 

Tư Gia chín tuổi nắm c.h.ặ.t t.a.y chị gái: "Chị ơi, chúng với ba , chúng sẽ ngoan, vài năm nữa chúng cũng thể kiếm tiền, cầu xin ba đừng ."

 

"Chúng thể kiếm thật nhiều tiền cho ba chữa bệnh, mua t.h.u.ố.c cho ba uống, em còn thể đ.ấ.m bóp chân cho ba nữa."

 

Tư Quy nắm lấy tay em gái: "Đừng !"

 

Lời tiếng trong thôn, cũng ít hơn . Chấp niệm của ba, hiểu kém gì .

 

Từ nhỏ đến lớn, ít khi thấy cha vui vẻ.

 

Nếu đó là điều ông theo đuổi cả đời... thì để ông .

 

"Đừng sợ, hai giờ lớn , thể kiếm tiền, thể nuôi sống các em và ."

 

"Chuyện lớn, chúng đừng xen . Nếu chúng quan trọng, ông ắt sẽ bỏ rơi chúng ; nếu chúng quan trọng, hà tất trở thành gánh nặng trói buộc ông . Mấy năm nay, chỉ chúng , ông cũng vất vả..."

 

Tư Hương và Tư Gia trai quật cường, vẻ mặt ngây thơ nắm tay dắt về phòng.

 

Đêm hôm đó, Tô Trường Chí và Liêu Phượng Muội thức trắng đêm tâm sự, trút hết cảm xúc dồn nén đáy lòng bao năm qua.

 

Đến lúc Tô Trường Chí mới hiểu , vợ và các con ngày thường chịu đựng bao nhiêu.

 

"Đồ ngốc, lớn tuổi thế còn để tâm chuyện vụn vặt, ai về một ?"

 

"Ở bên bao giờ cảm thấy miễn cưỡng. Nếu thấy ủy khuất, Tư Hương và Tư Gia chứ?"

 

 

Loading...