Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 281: Cái Ôm Của Vương Gia

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:43:33
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lạc Ninh cầm chiếc quạt xếp , , đó cẩn thận cất vỏ quạt.

 

“Đa tạ Vương gia.” Nàng , “Thiếp sẽ trân châu cất giữ.”

 

“Quạt là để dùng, cất giữ gì? Nàng nếu thích, thêm là .” Tiêu Hoài Phong .

 

Lạc Ninh : “Lần đầu tiên nhận quà sinh thần của Vương gia, ý nghĩa khác biệt.”

 

Nàng rót rượu, kính .

 

Bên ngoài chút tiếng , là Doãn ma ma cố ý sắp xếp. Cố gắng náo nhiệt một chút, tránh cho hai trong phòng ngủ lúng túng.

 

Lạc Ninh quả nhiên nhẹ nhõm ít.

 

Nàng với Tiêu Hoài Phong, hôm nay nàng tiến cung thăm Thái hậu .

 

“... Tóc mẫu hậu bạc hơn phân nửa.” Nàng .

 

Tiêu Hoài Phong: “Người thao tâm quen .”

 

“Nữ nhân trong nội đình, giống như loài chim chân, đến lúc c.h.ế.t đều nơi dừng chân.” Lạc Ninh .

 

Tiêu Hoài Phong ngước mắt nàng.

 

Lạc Ninh . Vệt nắng chiều cuối cùng, từ song cửa sổ chiếu mi mắt nàng, nhạt dần theo mặt trời lặn, chỉ còn bóng nến nhảy nhót.

 

Tiêu Hoài Phong nàng thật sâu, trong thần sắc thêm một chút cảm xúc.

 

Hồi lâu, mới : “Nếu dựa dẫm và buông tay đúng lúc, cũng sẽ vất vả như .”

 

“Nắm trong tay, mới an tâm.” Lạc Ninh .

 

Biểu tình của Tiêu Hoài Phong trở nên lạnh lẽo.

 

Lạc Ninh liền gắp thức ăn cho , “Vương gia nếm thử món măng khô kho xem.”

 

Tiêu Hoài Phong cũng cầm đũa lên, mặc cho Lạc Ninh chuyển chủ đề.

 

Hai vợ chồng đều ý cầu hòa. Cho dù chuyện chút vấp váp, nhưng từ đầu đến cuối ai thật sự trở mặt.

 

Bên ngoài Lận Chiêu gì đó, khiến ồ lên, khóe môi Lạc Ninh cũng cong lên.

 

Cơm no rượu say, một phen bận rộn dọn dẹp, hầu hạ Lạc Ninh và Tiêu Hoài Phong y phục rửa mặt, lúc ai nấy lui xuống, là đêm khuya.

 

Lạc Ninh và Tiêu Hoài Phong chỉ uống một bình rượu, hai đều ý say, chỉ là Lạc Ninh t.ửu lượng kém, hai má nóng bừng.

 

Nàng mép giường.

 

Lúc Tiêu Hoài Phong y phục , liền thấy nàng, giống hệt như lúc mới gả.

 

Nàng ngước mắt lên, gọi một tiếng “Vương gia”, giọng mạc danh mềm mại.

 

Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn một ngọn đèn sừng minh giác, mờ mờ ảo ảo.

 

Tiêu Hoài Phong bước tới, xuống bên cạnh Lạc Ninh.

 

Lạc Ninh dường như hít sâu một , xoay đối mặt với : “Vương gia, để cởi y phục cho ngài nhé...”

 

Lời còn dứt, Tiêu Hoài Phong ôm chầm lấy nàng.

 

Vòng tay của rộng lớn vững chãi, nóng rực như lửa, cho trung y của cũng ấm áp, Lạc Ninh giống như bỏng một cái.

 

Lạc Ninh nín thở.

 

Cánh tay siết c.h.ặ.t, đầu gục xuống vai nàng, giam c.h.ặ.t nàng trong lòng.

 

Lạc Ninh thở nổi.

 

“Vương gia...” Nàng khó nhọc lên tiếng.

 

Tiêu Hoài Phong khó nhịn động đậy một chút, ôm c.h.ặ.t hơn, nhưng đặt nàng xuống giường.

 

Hắn cọ cọ mái tóc đen của nàng, thở dồn dập.

 

Hắn cử động, lúc Lạc Ninh hoảng hốt đến mức tim sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, đẩy nàng dậy.

 

Lạc Ninh vững, ngã xuống giường, liền thấy Tiêu Hoài Phong bước nhanh về phía tịnh phòng.

 

“Vương gia!” Nàng lớn tiếng gọi .

 

Tiêu Hoài Phong lưng về phía nàng, dừng bước, “Nàng ngủ .”

 

“Vương gia, đừng giận dỗi với nữa. Đêm nay, để hầu hạ ngài .” Lạc Ninh ở phía .

 

Nàng cũng xuống giường.

 

Giống như hạ quyết tâm, nàng bước tới ôm lấy eo từ phía , mặt áp lưng , “Vương gia, chuyện hãy , chỉ cần ngài vẫn quên vị trí Quận chúa hứa với lúc .”

 

Thân thể Tiêu Hoài Phong cứng đờ.

 

“A Ninh, bổn vương vẫn thua.” Giọng khàn đặc.

 

“Thắng thua định đoạt như , Vương gia.” Giọng Lạc Ninh rầu rĩ, vùi mặt thật sâu , “Thiếp cãi với ngài nữa, quá mệt mỏi .”

 

Lại vì chút chuyện mà ầm ĩ, nàng cũng sắp mọc tóc bạc .

 

Hắn kiên định chịu thua, Lạc Ninh vẫn chịu ở , còn thực hiện lời hứa cũ.

 

Bàn tay Tiêu Hoài Phong, nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay nàng: “Ta sẽ vì chuyện mà tức giận với nàng nữa, cam đoan.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-281-cai-om-cua-vuong-gia.html.]

Lạc Ninh: “Để hầu hạ ngài...”

 

“A Ninh, nàng là tình nguyện. Nàng kinh thành, liền phu thê với .”

 

“Vương gia, thế nhân tham đồ hưởng lạc, nếu mỗi chuyện đều tình nguyện mới , chúng ngay cả gạo để ăn cũng . Ai thích lao động chứ? Không tình nguyện, nghĩa là , .” Lạc Ninh .

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Nàng lời thỏa đáng.

 

Chỉ là uống vài chén rượu, suy nghĩ của nàng trở nên chậm chạp nặng nề, nghĩ từ ngữ tinh diệu hơn.

 

Tình nguyện , quan hệ gì?

 

Chuyện nàng thì nhiều lắm. Mỗi xử lý thứ vụ, đều mệt, phiền, tình nguyện, nhưng cũng thể .

 

Mưu sinh, chính là từng chuyện tình nguyện, giống như vỏ trai dùng m.á.u thịt mài trân châu.

 

Tiêu Hoài Phong giận.

 

Lòng bàn tay , vẫn gắt gao phủ lên mu bàn tay nàng, tiến và thoái đang liều mạng giằng xé .

 

“... A Ninh, vẫn thua, nàng và chắc thiên trường địa cửu. Ta đuổi chính thì dễ, tổn thương trái tim nàng cứu vãn khó.” Hắn .

 

Hơi dùng sức, rốt cuộc cũng gỡ tay nàng , sải bước tịnh phòng.

 

Lạc Ninh tại chỗ.

 

Đợi Tiêu Hoài Phong trở phòng nữa, Lạc Ninh ngay ngắn , nàng ngửi thấy mùi hương bồ kết thoang thoảng.

 

Hắn xuống bên cạnh Lạc Ninh, đậy chụp đèn .

 

Hai ai lên tiếng nữa.

 

Nửa đêm về sáng, Lạc Ninh nóng tỉnh. Tỉnh mới ý thức , nàng đang ôm lòng.

 

Sau tết Đoan Dương thời tiết vốn ấm áp, nhiệt nam nhân cao, lưng cổ Lạc Ninh là mồ hôi, cực kỳ thoải mái.

 

Nàng tỉnh , Tiêu Hoài Phong vẫn tỉnh, nàng liền để dấu vết đẩy , lăn phía trong giường.

 

Vẫn cảm thấy nóng.

 

Lạc Ninh rời giường uống ngụm nước, nhưng ngủ ở phía trong, sợ kinh động đến Tiêu Hoài Phong.

 

May mà nhanh đến giờ Dần.

 

Tiêu Hoài Phong đầu giờ Dần tỉnh, lặng yên một tiếng động dậy, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve má Lạc Ninh.

 

Lạc Ninh lên tiếng: “Vương gia?”

 

“... Đánh thức nàng ?” Hắn hỏi.

 

“Thiếp nóng tỉnh.” Lạc Ninh .

 

Tiêu Hoài Phong mở chụp đèn .

 

Hắn rời giường rửa mặt, nha hầu hạ y phục, Lạc Ninh nhân cơ hội dậy uống nước.

 

Nước của nàng còn uống xong, thu dọn thỏa chuẩn cửa .

 

“Nàng ngủ thêm một lát .” Hắn dặn dò nàng.

 

Lạc Ninh lời: “Vương gia thong thả.”

 

“Trưa nay hồi phủ, nàng đợi về dùng bữa trưa. Buổi chiều việc gì, ngoài dạo một chút.” Tiêu Hoài Phong .

 

Lạc Ninh: “Có việc gì ?”

 

“Lần nàng dạo ?”

 

Lạc Ninh: “... Được.”

 

Hắn lúc mới rời .

 

Hắn , Lạc Ninh trở về giường, an tâm thẳng, ngủ một giấc hồi sinh.

 

Những khác trong chính viện lượt thức dậy.

 

Lận Chiêu khẽ hỏi Thu Hoa: “Đêm qua thế nào?”

 

Thu Hoa: “Không gọi nước, vẫn yên tĩnh.”

 

Sắc mặt Doãn ma ma lắm.

 

“Đều hòa , còn...” Doãn ma ma thực sự chút khó hiểu.

 

Đôi vợ chồng trẻ luôn như , cần mời đại phu ?

 

Là Vương gia ?

 

Lần Vương phi với Lận sư phụ, chuyện của nàng và Vương gia cách giải quyết.

 

Sao tính là cách giải quyết?

 

Chẳng lẽ Vương gia ngài ...

 

Ngài ở biên cương bảy năm, từng thương ? Cho nên...

 

Doãn ma ma cảm thấy tim đập chân run.

 

Chuyện , thể hỏi, tiện hỏi, chỉ thể để mục nát trong bụng.

 

 

Loading...