Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 350: Hung Hiểm
Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:40:54
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Hoài Phong nhanh ch.óng y phục ngoài.
Đêm khuya lạnh, gió, khắp nơi yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả tiếng dế kêu cũng thấy.
“Là Bệ hạ băng hà ?” Lạc Ninh ngủ , chiếc giường sưởi lớn gần cửa sổ uống , yên lặng trầm tư.
“Thời gian đúng, sớm như .” Nàng nghĩ.
Có lẽ sớm hơn dự kiến?
Vở kịch lập trữ mới hạ màn, lúc nếu Hoàng đế băng hà, sẽ ảnh hưởng thế nào đến triều cục?
Trịnh thị đó cố gắng đè xuống, liệu tro tàn cháy?
“Ngàn vạn đừng là Hoàng đế băng hà!”
Vào thời điểm , thời cơ bất lợi cho Tiêu Hoài Phong — đương nhiên đây cũng là chuyện Lạc Ninh và Tiêu Hoài Phong thể chi phối.
Cho dù thật sự Hoàng đế băng hà, thì cũng là bệnh nguy kịch.
Giống hệt như .
Lạc Ninh lâu, gọi trực đêm đổi thêm một chén nóng.
Thu Lan hầu hạ.
“Vương phi, đừng quá lo lắng, nghỉ sớm ạ.” Thu Lan .
Lạc Ninh ngủ .
Nếu Hoàng đế băng hà, trời sáng chắc chắn sẽ phát tang. Bất kể là Thái hậu Tiêu Hoài Phong, đều sẽ giấu giếm tin tức Hoàng đế băng hà, để chuốc lấy hiềm nghi vô cớ.
Chỉ cần trời sáng tin quốc tang, Lạc Ninh thể buông xuống một nửa trái tim.
Nàng hề buồn ngủ.
“Mang giỏ kim chỉ của qua đây.” Nàng với Thu Lan.
Thu Lan đáp .
Lạc Ninh tiếp tục thêu đôi đệm đầu gối , Thu Lan ở bên cạnh chuyện; ở chính viện đều ngủ, lục tục , hoặc bưng rót nước, hoặc an ủi Lạc Ninh vài câu.
Hôm là ngày các trắc phi thỉnh an.
Sắc mặt Lạc Ninh lắm, lúc dậy sớm dùng chút son phấn, tránh để các nàng manh mối.
“Vương phi, về Kiến Ninh Hầu phủ một chuyến. Đã nhiều ngày về , gần đây thường xuyên mơ thấy mẫu , là nhớ mong bà.” Vương Quân , giọng nghẹn ngào.
Làm trắc phi của Vương phủ, nàng thể về nhà đẻ, chỉ cần Vương gia, Vương phi đồng ý.
“Ngươi hiếu tâm, đây là chuyện .” Lạc Ninh , “Là hôm nay về, là ngày mai mới về?”
Vương Quân đưa đạo hiếu, một cái mũ thật lớn.
Lạc Ninh để ý.
Nàng chỉ sợ Vương gia nhảy đủ cao, cõng nồi đủ triệt để.
“Hôm nay ạ. Một chuyện dám phiền Vương phi bận tâm nhiều, sớm về sớm.” Vương Quân .
“Đào Diệp, ngươi với Đào bá, bảo ngoại viện chuẩn xe ngựa và lễ vật cho trắc phi.” Lạc Ninh phân phó xuống.
Đào Diệp đáp lời .
Vương Quân cũng lời cảm tạ: “Vương phi, về chuẩn đây.”
“Đi .”
Vương Quân hành lễ cáo lui.
Thôi Chính Lan về phía Lạc Ninh, lúc mới kinh ngạc hỏi nàng: “Vương phi hôm nay thịnh trang?”
Lạc Ninh chính .
Nàng mặc một chiếc áo ngắn màu ngó sen, váy lụa trắng, tuy rằng thêu thùa tinh xảo, nhưng màu sắc nhã nhặn, còn lâu mới đến hai chữ “thịnh trang”.
“Chỗ nào ?”
Thôi Chính Lan: “Vương phi trang điểm đậm.”
Lạc Ninh: “Không , chỉ là che giấu sắc mặt một chút. Đêm qua ngủ ngon lắm.”
Thôi Chính Lan: “...”
Tùy tiện dùng chút son phấn, vì dung mạo trời sinh của nàng quá , phong thái bức , trông giống như sức trang điểm.
“Vương phi, để Vương trắc phi về?” Thôi Chính Lan đổi chủ đề.
“Không , gần đây đại sự gì. Ngươi nếu thấy buồn chán, cũng thể ngoài hít thở khí.” Lạc Ninh .
Thôi Chính Lan nghĩ nghĩ: “Muốn mua chút vải vóc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-350-hung-hiem.html.]
Mua vải vóc, chính là chợ đen lốt cửa hàng vải để mua binh khí.
“Tự ngươi cẩn thận, đừng để nắm thóp. Vương gia nếu trách tội, tiện đỡ cho ngươi.” Lạc Ninh .
Thôi Chính Lan: “Chỉ cần Vương gia bắt là .”
Nàng cũng ngoài.
Cả buổi sáng, Lạc Ninh xử lý công việc như thường lệ, hề phân tâm, thậm chí còn thu xếp thỏa những việc cần buổi chiều.
Hai vị ma ma cảm thấy nàng bình tĩnh hơn nhiều, trong thời gian ngắn rèn luyện .
Sắp đến giờ ngọ thiện, Lạc Ninh mới trút bỏ sức lực chống đỡ, ngáp vài cái.
“... Chuyện đáng sợ nhất hẳn là vẫn xảy .” Nàng , “Mau lên ngọ thiện, ăn chút ngủ.”
Khổng ma ma đáp , xoay truyền cơm.
Lạc Ninh ngủ đến nửa buổi chiều, khi tỉnh nắng chiều ngả về tây, giờ còn sớm.
Không ai đ.á.n.h thức nàng, để mặc nàng tự nhiên tỉnh, liền chuyện gì xảy .
Nghỉ trưa một canh giờ rưỡi, buổi tối Lạc Ninh buồn ngủ, ở chiếc giường sưởi lớn gần cửa sổ đông thứ gian thêu đệm đầu gối, đám tâm phúc bồi nàng chuyện.
“Trong cung tin tức, Vương gia cũng gửi thư .” Doãn ma ma cho Lạc Ninh , “Vương trắc phi đầu giờ Thân về .”
Lại với Lạc Ninh, “Vương phi, để Vương trắc phi về truyền tin ? Hôm nay nàng quy ninh, chắc chắn là tối qua chút gió thổi cỏ lay.”
Mấy đều về phía Lạc Ninh.
Lạc Ninh đồ thêu trong tay, rũ mi mắt: “Là quỷ đều xem thử.”
Lận Chiêu thì : “Thôi trắc phi vẫn về.”
Lạc Ninh ngạc nhiên: “Vẫn về?”
“Tính tình Thôi trắc phi hoang dã lắm, cũng nàng cái gì .” Doãn ma ma .
“Nàng hẳn là , chỉ sợ nàng chơi đến điên . Cũng may Vương gia ở nhà, chúng mắt nhắm mắt mở cho qua.” Lận Chiêu .
Lạc Ninh: “...”
Ngươi còn che giấu cho nàng ? Ba canh giờ tấn của chính ngươi, còn đang ghi nợ sổ của Vương gia đấy.
Lạc Ninh đang định đặt đồ thêu xuống, tiểu nha bên ngoài ở ngoài rèm thông báo: “Thôi trắc phi đến .”
Mọi thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng về .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Thôi Chính Lan sải bước , thấp giọng với Lạc Ninh: “Vương phi, chuyện bẩm báo riêng với .”
Lạc Ninh liền cho tâm phúc lui xuống hết.
“... Vương gia gửi tin cho Thần vương, khéo của Thần Vương phủ gặp phố, liền nhờ chuyển lời: Trong cung đại sự, Bệ hạ đêm qua đột nhiên ngất xỉu, của Thân Quốc công vây quanh cửa bắc Dịch Đình.
Vương gia ngay trong đêm thuyết phục đại bá , điều nhân mã từ Kinh Kỳ doanh lặng lẽ thành, hai bên giải vây. Hoàng đế chập tối tỉnh .” Thôi Chính Lan .
Mí mắt Lạc Ninh giật mạnh.
“Thân Quốc công thật to gan!”
“Ông nhận hoàng mệnh. Hoàng đế đó gửi thủ dụ cho ông , bảo ông nếu chuyện thì bảo vệ Đại hoàng t.ử. Đề phòng, là Vương gia nhà chúng .” Thôi Chính Lan .
Lạc Ninh ngạc nhiên.
Nàng khiếp sợ đến nửa ngày nên lời.
Cục diện phức tạp đến mức độ , Hoàng đế còn đề phòng , để Thân Quốc công phò tá Đại hoàng t.ử đăng cơ.
Đại hoàng t.ử còn nhỏ như .
Nếu giang sơn đổi chủ, Hoàng đế ngay cả chỗ chôn cũng , chứ đừng đến hương khói cho .
Bất kể là trù tính cho lúc còn sống khi c.h.ế.t, cũng nên hẹp hòi như , lúc còn chỉ chăm chăm .
Khốn cảnh lập trữ mới giải quyết xong mà.
Khỏi vết sẹo quên cái đau, Lạc Ninh cảm thấy Thái hậu và Tiêu Hoài Phong chắc chắn thất vọng tột cùng.
“... Tam ca luôn khoan hòa độ lượng, cũng tức giận.” Thôi Chính Lan , “Bệ hạ thật sự mệnh hệ nào, Dịch Đình sẽ m.á.u chảy thành sông. Bệ hạ còn già, lú lẫn thành thế .”
Lạc Ninh gì.
Hồi lâu , nàng mới tìm vài phần manh mối, “Đêm qua chắc chắn cực kỳ hung hiểm. Cũng may, Thôi tướng quân nguyện ý tin tưởng Vương gia.”
Bữa cơm mấy hôm , tác dụng quan trọng, khiến Thôi tướng quân nguyện ý đưa lựa chọn thời khắc khẩn cấp.
Tiêu Hoài Phong từ sự truyền triệu trong cung, nhận điều , cho nên trang phục cưỡi ngựa, tìm Thôi tướng quân, ngay trong đêm khỏi thành điều binh.
Dù cũng là trấn thủ biên thùy bảy năm, đối với “chiến sự” vô cùng nhạy bén.