Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 389: Nói Toạc Ra
Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:53:21
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồ Vân Kiêu hề bệnh chân, Cố Trạm chạm tay là .
Nàng nghi hoặc, bắt mạch cho .
Nhìn , ánh mắt lảng tránh, nhưng đôi mắt trong veo sáng ngời, cố chấp hỏi nàng: “Khi nào về?”
Cố Trạm: “...”
Nàng nhất thời chút tức giận, chút bối rối, cứ ngây đó, một lúc lâu nên gì.
Ở thêm hai ngày, Cố Trạm trở về Hồ gia. Bởi vì Hồ Vân Kiêu đến.
Lần Cố Trạm hiểu tại Doãn ma ma và những khác . Cố gắng trấn tĩnh, nhưng cả khuôn mặt vẫn đỏ bừng, nóng từng đợt bốc lên, chính cũng cảm nhận .
Bệnh phong hàn của Thu Hoa gần khỏi, nàng đích đưa Cố Trạm về, về chuyện Cố Trạm học đàn.
Hồ thái thái hứa sẽ để bọn trẻ học nữa.
“... Muốn chúng nó trở thành quý nữ ở Thịnh Kinh, cầm kỳ thư họa cũng một hai thứ. Ai ngờ, cứ như là lấy mạng chúng nó . Thôi bỏ .” Hồ thái thái .
Bà mời dạy bọn trẻ, thử từng đứa một, phát hiện đứa nào thiên phú.
Bà tưởng Cố Trạm chắc chắn vấn đề gì, đặt nhiều kỳ vọng nàng. Ai ngờ, nàng cũng vụng về như ba cô con gái của Hồ thái thái.
Hồ thái thái rằng mộ tổ nhà bà vượng “quý nữ”, nên hết hy vọng.
Tuy nhiên, con trai bà là Hồ Vân Kiêu tinh thông thứ, học qua loa cũng xuất chúng.
Có lẽ một chiếm hết phong thủy mộ tổ, các cứ yên tâm dựa ca ca thôi. Ai bảo tổ tiên thiên vị chứ.
Lạc Ninh xong, nhịn .
Hôm nay rảnh rỗi, nàng lấy cây đàn “Vọng Xuân Y” do chính tay Tiêu Hoài Phong , đàn một khúc.
Khi Tiêu Hoài Phong trở về, thấy tiếng đàn từ chính viện.
Triền miên, dịu dàng, tựa như chú chim sẻ lanh lợi cành cây ngày xuân.
Nghe đàn tiếng, tâm trạng của Lạc Ninh gần đây hơn nhiều.
Hắn sải bước .
Lạc Ninh dậy đón , ngón tay thậm chí còn dừng : “Vương gia về ?”
Tiêu Hoài Phong đến bên cạnh nàng, cúi xuống hôn lên mi tâm nàng.
Tiếng đàn trở nên hỗn loạn, âm thanh vo ve bay ngoài, đôi tay Lạc Ninh luống cuống ấn lên dây đàn, suýt nữa đứt một dây.
Thu Lan đang chuẩn dâng ở ngoài rèm, dứt khoát xoay rời , còn dặn những khác đừng .
“... Suýt nữa hỏng đàn.” Lạc Ninh phàn nàn.
Tiêu Hoài Phong cởi áo choàng, thuận thế ôm lấy nàng, nâng cằm nàng lên hôn.
Lạc Ninh né, nhưng né . Hắn bắt lấy đôi tay nàng, nhẹ nhàng lướt qua dây đàn, phát một âm thanh trong trẻo.
Lạc Ninh: “...”
“Khúc nhạc hôm nay .” Hắn khẽ thì thầm, c.ắ.n tai nàng: “A Ninh mấy ngày nay vui ?”
Lạc Ninh: “Ngày nào cũng vui.”
“Có chuyện gì đặc biệt, cho bổn vương xem?” Hắn .
Nội trạch chuyện gì đặc biệt thú vị.
Lạc Ninh ngày nào cũng sống như .
Nếu đặc biệt, chẳng qua là chuyện thú vị ở Hồ gia, khiến nàng cảm nhận sự sống động náo nhiệt.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Thật sự chuyện gì.”
Tiêu Hoài Phong hôn lên dái tai nàng.
Lạc Ninh đưa tay chống , dây đàn động, một tiếng “ong” gần như xuyên thấu tim nàng.
Hôm đó nàng ăn cơm tối.
Đến nửa đêm khi tắm xong, nàng cùng Tiêu Hoài Phong giường lớn bên cửa sổ ăn khuya.
Nàng mệt, nhưng cũng vui vẻ, một bát mì gà xé ăn cả lẫn tâm đều khoan khoái.
Tiêu Hoài Phong xõa tóc, mày mắt ánh đèn trông đặc biệt tuấn; Lạc Ninh mấy , cúi đầu tiếp tục ăn mì.
“Nàng chắc chắn chuyện vui gì đó.” Tiêu Hoài Phong .
Lạc Ninh liền kể chuyện của Hồ Vân Kiêu cho .
“... Nàng mai?” Tiêu Hoài Phong xong, cũng hỏi như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-389-noi-toac-ra.html.]
“Cố viện phán Mẫu hậu coi trọng. Cố gia quan hệ, uy vọng, dính dáng đến triều chính, chẳng là nhà chồng thích hợp nhất cho Hồ gia ?” Lạc Ninh .
Lại : “Cố Trạm là con gái Cố gia, gả nàng một mối hôn sự , Cố viện phán bỏ một khoản hồi môn cho nàng.”
Có chút tiền bạc phòng , hơn là gì cả.
Dù Cố gia cho nàng hai tờ bí phương cũng .
Tiêu Hoài Phong cảm thấy Lạc Ninh sống động hơn nhiều, sẵn lòng bén rễ, gắn bó với và việc ở Thịnh Kinh.
Đây là d.a.o động .
Hắn ngoài mặt đắc ý, nhưng trong lòng vô cùng vui mừng.
Lạc Ninh ăn hết hơn nửa bát mì, mệt buồn ngủ, súc miệng xong liền ngủ say.
Hai ngày , Hồ thái thái mang đến cho Lạc Ninh hai đôi giày bông tự .
Lạc Ninh thích.
Nhân dịp tặng giày, Hồ thái thái với Lạc Ninh: “Người xem thằng nhóc nhà chúng , xứng với Cố Ngũ tiểu thư ?”
Cố Trạm ở Vương phủ, Hồ Vân Kiêu chạy đến hai , ai mà thái độ của ?
Lúc Hồ thái thái mặt, sẽ khiến Vương phi hiểu lầm rằng bà coi trọng chuyện .
Mà Hồ thái thái là thấu tình đạt lý, thức đêm giày, cẩn trọng đến thỉnh giáo Lạc Ninh.
“Hôn nhân là chuyện của hai nhà, các vị hài lòng với là .” Lạc Ninh : “Tuy nhiên, lang tài nữ mạo, quả thật xứng đôi.”
“Cố Ngũ tiểu thư xuất , dung mạo cũng , chỉ sợ Cố gia đồng ý.” Hồ thái thái .
Lạc Ninh Hồ Thất Sơn sẽ địa vị cao, quyền lực lớn, nhưng đó là chuyện của lâu .
Hồ Thất Sơn hiện tại, là một sơn tặc mới xóa phận nô lệ, đang việc ở Kinh Kỳ doanh.
Mà Cố gia ở Thịnh Kinh từ lâu, Cố viện phán là hầu cận bên cạnh tông thất. Loại dù “quyền lực” lớn, cũng tuyệt đối dám dễ dàng đắc tội.
Hồ gia phần xứng với Cố gia.
May mà Cố Trạm là thứ nữ, thấp hơn một bậc, Hồ thái thái mới dám mở lời, nếu kết thành kết thù, Cố gia còn tưởng Hồ thị trèo cao.
Dù , Hồ thái thái cũng thể tự , bà mượn thế của Ung Vương phủ.
Thái độ rõ “mục đích” của , cầu xin chỉ thị , thành khẩn khiêm tốn, khiến ghét.
Bà xong liền sắc mặt Lạc Ninh.
Lạc Ninh đang mỉm , quả nhiên phiền bà, thậm chí còn khá hứng thú.
Hồ thái thái thở phào nhẹ nhõm.
“... Ta giúp bà hỏi Cố gia. Thành , xem duyên phận của hai đứa trẻ.” Lạc Ninh .
Hồ thái thái: “Đa tạ Vương phi. Dù thành , đều ghi nhớ ân tình của .”
Lạc Ninh gật đầu.
Ngày hôm liền sai đưa danh đến Cố gia, đến thăm lão thê của Cố viện phán.
Cố gia nhanh sai đến trả lời, Cố lão thái thái ngày mai sẽ cung kính chờ đợi Vương phi.
Lạc Ninh liền .
Nàng ăn mặc sang trọng, đầu cài hai cây trâm vàng – bình thường cung cũng chỉ cài một thứ, nàng đặc biệt coi trọng chuyện .
Trò chuyện phiếm với Cố lão thái thái, nàng uyển chuyển nhắc đến hôn sự của Cố Trạm.
“... Đã hai năm nay để nó việc, hôn sự của nó, cũng mai mối nhé?” Lạc Ninh hỏi.
Cố lão thái thái hề vui mừng, ngược còn sững sờ, thôi.
Lạc Ninh thấy , đột nhiên nhớ Thu Hoa , họ gặp Thân Quốc Công phu nhân ở cửa Cố gia, Trịnh phu nhân đó dùng ánh mắt chọn đồ vật để Cố Trạm.
Mà bây giờ, Cố lão thái thái Lạc Ninh mai, vui mừng, mà là lo lắng và khó xử.
Người thể khiến Cố gia khó xử, chắc chắn là gia tộc thể đối đầu với Ung Vương phủ.
Lạc Ninh trong lòng khẽ động, nhưng biểu lộ ngoài, chỉ hỏi: “Lão thái thái gả cháu gái sớm như ?”
Cố lão thái thái cố gắng nặn một nụ : “Lão nhiều năm quản chuyện , Vương phi. Người thể mai cho tiểu Ngũ nhi, đó là phúc phận của nó.”
Miệng thì khách sáo, nhưng thần thái chút vui mừng nào, thậm chí còn , là sự sợ hãi do dự.
Lạc Ninh gì.
Nàng một lát trở về.