Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 435: Vương Gia Nghĩ Hay Thật

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:58:51
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Hoài Phong câu hồi lâu, câu ba con cá lớn lắm.

 

“... Tương lai e là ngư dân .” Hắn .

 

Biết , nhưng giỏi.

 

Rất nhiều việc, bắt tay giới hạn thiên phú của lớn đến mức nào.

 

Ví dụ như câu cá, cố gắng thế nào cũng khó trở thành cao thủ.

 

“Chàng sinh vốn để ngư dân.” Lạc Ninh .

 

Nàng thậm chí nghĩ, nếu Tam ca và Chính Khanh ở đây, hai bọn họ chắc chắn sẽ trêu chọc Tiêu Hoài Phong vài câu. Đặc biệt là biểu , tránh khỏi đ.á.n.h.

 

Khi nàng hồn, nhận chút nghịch ngợm - thể là do cuộc sống gần đây khá thuận lợi, tâm tình nhẹ nhàng.

 

Lạc Ninh và Tiêu Hoài Phong chơi ở ngoại ô đến quá nửa buổi chiều mới về.

 

Tiêu Hoài Phong với nàng: “Thương nghị chút việc với các mưu sĩ, nàng trong . Đợi dùng bữa tối.”

 

Lạc Ninh .

 

Nàng trở về chính viện, các nha hầu hạ nàng y phục, đồ thường ngày giường lớn cạnh cửa sổ uống .

 

Nàng chậm một nhịp mới phát hiện bàn kỷ một chiếc quạt tròn.

 

Trên mặt lụa thêu bươm bướm vờn hoa.

 

Bất kể là bươm bướm hoa thược d.ư.ợ.c đang nở rộ, đều vô cùng tươi tắn. Họa công , đường thêu càng tuyệt luân, màu sắc đầy đặn đập mắt Lạc Ninh.

 

“Đẹp quá.” Lạc Ninh cầm lên, “Giống tranh của Vương gia.”

 

“Phòng thêu gửi tới, Vương gia ngay trong đêm dặn dò tú nương gấp, xong cái dâng lên cho Vương phi.” Thu Lan .

 

Lạc Ninh: “... Thảo nào đêm qua ngoài một lát, còn tưởng ngoại viện xử lý công việc.”

 

Tiêu Hoài Phong thường xuyên chút việc.

 

Lạc Ninh cũng là nữ chủ nhân chuyện gì cũng hỏi đến cùng.

 

Nàng cảm thấy trong lòng Tiêu Hoài Phong tính toán, việc đáng tin cậy, hơn nữa Lạc Ninh thể chấp nhận bất kỳ biến cố nào, cho nên nàng chỉ quản “một mẫu ba sào” của .

 

Nàng cực ít khi chằm chằm Tiêu Hoài Phong lúc.

 

“Thật xinh .” Lạc Ninh lặp lặp mân mê chiếc quạt tròn, về phía Thu Lan, “Lấy chút tiền đến phòng thêu, thưởng cho bọn họ; đặc biệt là tú nương gấp , thưởng cho nàng năm lượng bạc, cứ hài lòng.”

 

Thu Lan đáp , xoay .

 

Lạc Ninh chiếc quạt tròn, con bướm . Tối qua nàng chỉ , nỡ thả con diều bay , mặt diều vẽ , liền vẽ một bức cho nàng.

 

Đợi khi Tiêu Hoài Phong trở về nội viện dùng bữa tối, Lạc Ninh đưa quạt cho xem.

 

“Nàng thích ?”

 

“Thích buông tay. Hận thể lập tức Lập Hạ, thể cầm ngoài khoe khoang.” Lạc Ninh .

 

Trong màn đêm hôm đó, Lạc Ninh sấp n.g.ự.c Tiêu Hoài Phong, thấp giọng gọi .

 

Nàng hôn lên môi .

 

Trong màn trướng nổi lên bão táp, Lạc Ninh mồ hôi tuôn như mưa.

 

Nàng thở .

 

“... Không luyện cưỡi ngựa , vẫn yếu như ?” Hắn đỡ eo nàng hỏi.

 

Đầu óc Lạc Ninh một mảnh hỗn độn, miệng lầm bầm hời còn khoe mẽ, so đo với .

 

Nàng ngủ say sưa, nghĩ đến việc hình như quên vớt đồ từ trong bát sứ xanh .

 

Nàng nghĩ đến đây, mở mắt , quả nhiên đồ vật vẫn ngâm trong bát sứ xanh, động đậy.

 

Lạc Ninh: “...”

 

Nàng việc khó vẹn , giống Tiêu Hoài Phong, dù kích động thế nào cũng những việc cần .

 

Trước khi ngủ Lạc Ninh nghĩ, chắc sẽ mang thai.

 

Nếu thật sự thai, nàng sẽ sinh . Từ đó đem Thiều Dương và mộng tưởng lúc đầu chôn đất bùn, mặc cho chúng năm tháng xé nát, coi như từng .

 

Không ai cũng thích hợp chủ soái.

 

Chủ soái lực sát phạt, lấy bỏ. Lạc Ninh vẫn thiếu một chút.

 

cũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-435-vuong-gia-nghi-hay-that.html.]

Nàng cần trải qua thêm một việc. Từ từ, giống như thủ đoạn của nàng , sẽ dần dần cứng rắn lên.

 

Ung Vương là phu quân của nàng, nguyện ý cho nàng cơ hội, bồi dưỡng nàng trưởng thành.

 

Lạc Ninh giống như một cái cây mọc nguệch ngoạc giữa rừng hoang. Ngay từ đầu, ai mong chờ sự đời của nàng.

 

Nàng trọng sinh đảo ngược vận mệnh, hiểu cách hấp thụ chất dinh dưỡng. Chỉ cần Ung Vương rải xuống mưa móc ánh nắng, nàng liền điên cuồng sinh trưởng, lớn mạnh.

 

Tiền đồ gì đáng sợ.

 

Nàng nhanh chìm mộng , một đêm mộng mị.

 

Hôm tỉnh , Tiêu Hoài Phong sớm thượng triều .

 

Nha hầu hạ nàng chải rửa.

 

Lận Chiêu bưng nước rửa mặt , ghé bên cạnh Hà ma ma chải đầu cho Lạc Ninh, với nàng: “Vương phi, gần nửa tháng nay luyện cưỡi ngựa .”

 

Lạc Ninh tính toán ngày tháng, quả thực là , kinh ngạc: “Sao ngươi đột nhiên nhắc đến chuyện ?”

 

Lận Chiêu bao giờ là tính cách cường thế. Theo địa vị của Lạc Ninh ở vương phủ ngày càng vững chắc, Lận Chiêu cũng sống nhàn tản.

 

Nàng là sợ Vương gia phạt nàng tấn, mới giục Lạc Ninh múa roi, cưỡi ngựa.

 

Vương gia gần đây bận rộn về nhà, bản Lận Chiêu cũng sắp quên mất nàng là giáo đầu của Vương phi.

 

Sáng sớm tinh mơ nhắc tới việc , Lạc Ninh mặt sang nàng .

 

Lận Chiêu: “Trước khi Vương gia thượng triều, cố ý sai gọi nô tì dậy, hỏi nô tì tiến triển cưỡi ngựa gần đây. Ngài nô tì còn bổn phận, sẽ tống cổ nô tì về.”

 

Lạc Ninh: “...”

 

Đêm qua trong màn Tiêu Hoài Phong lực eo bụng nàng yếu, thế mà là thật, chứ thuận miệng oán giận.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Hắn thế mà còn “cảnh cáo” Lận Chiêu, Lạc Ninh hận thể tìm cái lỗ chui xuống.

 

Người quá đáng .

 

Vốn dĩ là bậy, chẳng lẽ trông cậy việc Lạc Ninh thường xuyên bỏ sức ?

 

Hắn nghĩ thật.

 

Bọn Lận Chiêu thể chuyện gì xảy , Lạc Ninh chột một trận, gò má nóng lên một cách khó hiểu.

 

Nàng dùng khăn che mặt, đè nén dòng suy nghĩ nóng hổi xuống, giả bộ nghiêm túc suy nghĩ.

 

Đợi khi thả khăn về chậu rửa mặt, trấn định như thường.

 

“Bây giờ thời tiết ấm áp , trong phủ việc vặt gì. Vương phi, chúng dậy sớm cưỡi ngựa , múa roi?” Lận Chiêu hỏi.

 

Nàng xong, trưng cầu ý kiến Lạc Ninh, “Nếu sợ chậm trễ xử lý việc nhà, bắt đầu từ ngày mai dậy sớm hơn nửa canh giờ, thế nào?”

 

Lạc Ninh: “...”

 

Lận Chiêu căn bản những lúc Lạc Ninh ngủ muộn thế nào.

 

Tiêu Hoài Phong tinh lực dồi dào, giày vò đủ còn thể đúng giờ Dần sơ thức dậy thượng triều; mà Lạc Ninh, ngay từ đầu thể dậy sớm, hiện giờ càng thể.

 

“Vương phủ cũng việc gì, quen tay .” Lạc Ninh , “Không cần dậy sớm. Chúng cưỡi ngựa .”

 

Gả tới đây hơn một năm , quản sự bà t.ử bên cạnh Lạc Ninh thể dùng ngày càng nhiều; sự tình cố định, mỗi việc đấy, dù Lạc Ninh ba năm ngày mặt, cũng sẽ xảy sai sót.

 

Nàng dùng một năm thời gian dựng lên cái “tiểu triều đình” nội viện Ung Vương phủ . Nàng hiểu rõ những quản sự , bọn họ cũng kính sợ nàng.

 

Mỗi đều tính khí, thói quen việc riêng, Lạc Ninh cũng nắm rõ, việc gì giao cho ai là thỏa đáng nhất, bộ đều ở trong lòng nàng.

 

Nàng thể rút một canh giờ buổi sáng để việc của riêng , ví dụ như múa roi và cưỡi ngựa.

 

Hai thứ , đối với nàng chỉ lợi, hại.

 

Lạc Ninh theo Lận Chiêu.

 

Các nàng đến giáo trường cưỡi ngựa .

 

Vòng cuối cùng, hai chạy chậm , để ngựa nghỉ ngơi một lát, Lận Chiêu và Lạc Ninh tán gẫu.

 

“Đợi tiểu thế t.ử, tiểu quận chúa, cũng thể giao cho nô tì dạy.” Lận Chiêu .

 

Lạc Ninh: “... Lận tỷ tỷ, tỷ lời đầu đuôi.”

 

“Lần chuyện ở Pháp Hoa tự, ngài trở về , bên cạnh ngài vị trí thích hợp hơn cho nô tì...”

 

Lạc Ninh hỏi: “Tỷ lo lắng đuổi tỷ ?”

 

“Vương gia chúng nô tì ăn cơm chùa. Nô tì liền nghĩ, tương lai dù tiểu thế t.ử cần, tiểu quận chúa cũng luyện cưỡi ngựa, múa roi.” Lận Chiêu .

 

 

Loading...