Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 447: Bà Ấy Không Phải Vì Ta

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:59:04
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Hoài Phong , hành lễ với Thái hoàng thái hậu, chào hỏi hoàng tỷ.

 

“Hoài Phong, qua đây, mấy câu với .” Công chúa dậy.

 

Tiêu Hoài Phong mạc danh kỳ diệu bà một cái. gì, theo công chúa khỏi đại điện, hai tỷ mái hiên chuyện.

 

Công chúa hỏi : “Đệ thấy tình trạng của mẫu hậu ?”

 

Tiêu Hoài Phong: “Mẫu hậu ?”

 

“Bà như già mười tuổi.” Công chúa .

 

“Bất kể là Hoàng đế Thái hậu, đều lo lắng. Phụ hoàng mất sớm, lúc đó ông mới hơn bốn mươi tuổi.” Tiêu Hoài Phong .

 

Công chúa suýt chút nữa câu nghẹn c.h.ế.t.

 

“Hoài Phong, chẳng lẽ một chút cũng mẫu hậu tâm lực tiều tụy ?” Công chúa dừng một chút, trực tiếp hỏi thẳng mặt .

 

Tiêu Hoài Phong nhíu mày: “Ta từng bảo mẫu hậu bất cứ chuyện gì. Nội đình cũng nữ nhân của , cho dù mẫu hậu lo lắng, cũng là lo lắng cho chuyện cũ của Nhân Tông.

 

Hoàng tỷ tỷ oán khí, tỷ hoàng lăng mà phát tiết. Đối mặt với đại ca của chúng , hỏi rốt cuộc để cho chúng bao nhiêu đống hỗn độn.

 

Hắn cho dù là c.h.ế.t , mẫu hậu cũng thể vì mà an . Mẫu hậu đầu bạc trắng xóa, bộ là vì mà sinh . Huynh chúng những khác, mẫu hậu vì ai mà suy nghĩ, so đo ?”

 

Công chúa: “...”

 

Tiêu Hoài Phong vẫn luôn đối xử với bà , hai tỷ chút tình cảm.

 

Chàng bao giờ giống như giờ phút , ngôn từ sắc bén hỏi ngược bà.

 

Chỉ vì bà đồng cảm với mẫu hậu vài câu.

 

Trong mắt Ung Vương, Thái hoàng thái hậu cho dù già nua, mệt mỏi thế nào, đều chỉ là đang trả giá cho sự lựa chọn năm xưa của chính bà.

 

Những cái giá , liên quan đến , thậm chí cũng là vật hy sinh trong cái giá .

 

Thê t.ử của Tiêu Hoài Phong, nhưng bao giờ gây phiền toái cho Thái hoàng thái hậu.

 

Công chúa hồi lâu nên cái gì.

 

Dưới mái hiên một trận gió thổi qua, tĩnh lặng đến rợn .

 

Công chúa hồi thần: “Hoài Phong, chẳng lẽ giận dỗi với ?”

 

“Không , hoàng tỷ.”

 

“Đệ và mẫu hậu...”

 

“Hoàng tỷ, tỷ thể về phía , nhưng tỷ thể ở giữa. Tỷ nếu nhất định đổi trắng đen, còn ép cũng nuốt xuống nước đắng năm xưa, tình cảm tỷ chúng cũng coi như đến đầu .” Tiêu Hoài Phong thản nhiên .

 

Chàng bất cứ ai hòa giải mối quan hệ giữa và Thái hoàng thái hậu.

 

Sự dung túng của Thái hoàng thái hậu, lớn mạnh Trịnh thị.

 

Tiêu Hoài Phong năm xưa áo giáp t.r.a t.ấ.n, ngày nay thu dọn đống hỗn độn của triều đình, đều là vì mẫu của .

 

Chàng thể dung thứ Lạc Ninh cận Thái hoàng thái hậu, bởi vì Lạc Ninh bao giờ xen chuyện cũ.

 

Công chúa lọt lời cảnh cáo của , n.g.ự.c nữa chua xót.

 

“Hoài Phong, là sai , nữa.” Công chúa thấp giọng , “Đừng giận , ?”

 

“Được.”

 

Khi hai tỷ bọn họ trở đại điện, Lạc Ninh đang cùng Thái hoàng thái hậu về thời kỳ hoa và chủng loại của hoa mẫu đơn.

 

Cung tỳ dọn cơm.

 

Bữa trưa phong phú, khi ăn xong Tiêu Hoài Phong lập tức rời .

 

Lạc Ninh liền về sự sắp xếp tết Đoan Ngọ.

 

“... Tết Đoan Ngọ thể để Hoàng đế cùng vui với dân, bờ sông đ.á.n.h trống cho cuộc đua thuyền rồng, ?” Lạc Ninh hỏi.

 

Tiêu Hoài Phong: “Hoàng đế quá nhỏ, e rằng nó...”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

“Chàng bế nó, chắc là thể.” Lạc Ninh .

 

Tiêu Hoài Phong về phía Thái hoàng thái hậu.

 

Thái hoàng thái hậu : “Buổi chiều nếu việc gì, chúng bờ sông dạo? Ai gia nhiều năm xuất cung .”

 

“Hôm nay ?” Lạc Ninh kinh ngạc.

 

Công chúa cũng khiếp sợ: “Không chuẩn , mẫu hậu.”

 

“Chuẩn cái gì? Con cái của Ai gia, đều ở bên cạnh ?” Thái hoàng thái hậu .

 

Lạc Ninh: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-447-ba-ay-khong-phai-vi-ta.html.]

 

Tiêu Hoài Phong: “Mẫu hậu xem sông Độ Hà?”

 

“Tết Đoan Ngọ quả thực thích hợp để Hoàng đế đ.á.n.h trống, nó còn quá nhỏ.” Thái hoàng thái hậu , “ A Ninh Ai gia giải sầu. Bây giờ thôi, Ai gia cũng ngoài dạo.”

 

Tiêu Hoài Phong gật đầu: “Ta phân phó Cấm vệ quân hộ vệ, chúng điệu thấp ngoài.”

 

Lạc Ninh và hoàng tỷ , trong đáy mắt hai đều chút ngơ ngác.

 

Sao ?

 

Vương gia và Thái hoàng thái hậu đều là sấm rèn gió giật (quyết đoán nhanh ch.óng), Lạc Ninh theo kịp chuyến của con bọn họ.

 

Nửa canh giờ , ba chiếc xe ngựa từ cửa cung phía tây lặng lẽ , còn hơn hai mươi Cấm vệ quân, bảo vệ.

 

Trên đường, Lạc Ninh mới nghĩ thông dụng ý của Thái hoàng thái hậu.

 

Hiện nay đấu với Trịnh thị tàn nhẫn như , thật sự lên kế hoạch xem đua thuyền rồng, chắc chắn sẽ xảy loạn, đến lúc đó gây họa cho Tiêu Hoài Phong.

 

Có rủi ro .

 

Chi bằng hôm nay xuất phát, xuất kỳ bất ý. Cho dù môn phiệt , chút gì đó cũng kịp.

 

Mà mục đích cũng đạt , thể bờ sông tản bộ.

 

Bất kể là Ung Vương là Thái hoàng thái hậu, đều sẽ trong một khoảnh khắc suy nghĩ hết chuyện một , cân nhắc rõ ràng lợi hại.

 

Lạc Ninh năng lực , mà là dưỡng thành thói quen suy nghĩ như ; hoàng tỷ cũng thế.

 

Xe ngựa nhanh đến bên sông Độ Hà, Ung Vương phủ còn hơn trăm hộ viện, khoanh một vùng đất, thả thuyền hoa sông.

 

“Thuyền hoa đều hạ thủy ?” Hoàng tỷ nữa kinh hãi.

 

Tiêu Hoài Phong: “Mẫu hậu hiếm khi ngoài. Thuyền hoa là sẵn, vốn dĩ tết Đoan Ngọ sẽ hạ thủy một .”

 

Lạc Ninh .

 

Mấy lên thuyền hoa.

 

Thái hoàng thái hậu y phục thường ngày, giống như lão tổ mẫu của gia đình bình thường, một lượt. Sắc mặt bà kém, tóc bạc trắng, nhưng bà đến sáu mươi tuổi, hình cũng dáng vẻ già, đường nhẹ nhàng.

 

Bà giống như bệnh nặng mới khỏi.

 

Tiêu Hoài Phong: “Phải, năm xưa chuẩn .”

 

“Phụ hoàng con đối với Ung Vương phủ chuyện lớn chuyện nhỏ đều lo lắng.”

 

Tiêu Hoài Phong tiếp lời .

 

Mấy xuống chuyện, tâm phúc cung tỳ theo bên cạnh Thái hoàng thái hậu tiến lên châm .

 

Lạc Ninh thấy ghế đàn bên cạnh, liền : “Lần con sửa một khúc nhạc, đàn cho mẫu hậu .”

 

Thái hoàng thái hậu vui mừng gật đầu: “Được, hôm nay hưởng phúc của A Ninh.”

 

Thuyền hoa chậm rãi trôi.

 

Không ngày lễ tết, sông Độ Hà gần như thuyền lớn, thuyền hoa ở trong đó khá bắt mắt, khiến đường bờ dừng chân vây xem.

 

Tiếng đàn nhẹ nhàng phiêu đãng.

 

Thái hoàng thái hậu vẫn luôn ngoài cửa sổ, lơ đễnh chuyện với Tiêu Hoài Phong, Bình Dương Đại trưởng công chúa.

 

Công chúa khá nhiều, ở mặt Thái hoàng thái hậu góp vui.

 

“... Đua thuyền rồng năm nay, phò mã dẫn Lý nhi chèo thuyền.” Bà với Tiêu Hoài Phong và Thái hoàng thái hậu.

 

Thái hoàng thái hậu hồi thần: “Lý nhi thể chèo thuyền ?”

 

“Nó là đứa trẻ lớn, phò mã giáo dưỡng nó dụng tâm, nó cái gì cũng .” Công chúa , “Nếu mẫu hậu năm nay ngoài xem đua thuyền rồng, chừng thể thấy Lý nhi.”

 

Thái hoàng thái hậu trả lời câu của bà, chỉ .

 

Lạc Ninh tĩnh tọa gảy đàn, từ đầu đến cuối đáp lời nữa.

 

Tiếng đàn của nàng yên tĩnh, nhẹ nhàng, khiến thả lỏng, nụ mặt Thái hoàng thái hậu càng nhiều hơn vài phần.

 

Thái hoàng thái hậu đầu mặt sông, thưởng thức cảnh sắc hai bên bờ.

 

thêm gì nữa.

 

Dạo chơi xong liền về thành, Lạc Ninh và công chúa bồi tiếp Thái hoàng thái hậu xe ngựa.

 

“Mẫu hậu, cảm thấy thế nào? Có vui ?” Lạc Ninh hỏi bà.

 

Thái hoàng thái hậu : “Đều đổi .”

 

Lạc Ninh sững sờ.

 

 

Loading...